nguy hiểm này không?
Hy vọng chính là thứ mà cô khát vọng nhất vào lúc này,
anh đã hủy diệt nó?
Thời tiết tháng năm thật oi bức, Tiểu Liên về tới
Thượng Hải. Sau khi ra khỏi sân bay, một mình cô ra bãi cát, nhìn những tòa nhà
đua nhau nhoi lên hai bên bờ sông, cô gọi cho Trì Vĩnh.
Trì Vĩnh nói với cô rằng thị trường cổ phiếu hôm nay
rất tốt, lượng giao dịch lên tới hơn chục tỷ. Hỏi cô có phải đã thắp hương khi
ở Singapore không, cô cười không đáp. Tin tức này khiến cô thấy phấn chấn hơn
một chút, nhưng dường như cũng không được quá lâu. Bởi vì về bản chất chẳng có
gì thay đổi cả. Cô chỉ biết tính hôm nay lỗ ít hơn một chút.
Rất nhiều nhà đầu tư giống như loài chuột đang chạy
tán loạn, không mục đích.
Thị trường cổ phiếu lúc thì như cơn mưa dông ảm đạm,
lúc lại như mặt trời mùa xuân, giống y như tâm trạng của Tiểu Liên đối với Trì
Vĩnh. Không có lời hứa, không có một lợi ích cố định.
Mùa hè năm 1999
Sự thần bí cuối cùng cũng được vén màn,
bằng đạo lý tất nhiên của nó. Cuộc sống của tôi vẫn tươi sáng như vậy, nhưng không
còn đẹp như trước. Tình yêu là đóa hoa hồng cuối cùng của mùa hạ, với tôi thì
đã tàn, với người khác thì vẫn rực rỡ.
Chiều tối một hôm, Trì Vĩnh hẹn cô tới căn nhà mà anh
thuê và nói với cô rằng công ty đầu tư Chính Hải đã giải tán rồi.
Khi nói câu này, anh vẫn vô cùng bình tĩnh, còn trong
lòng cô thì thấy ớn lạnh. Anh lấy khăn giấy lau khô mồ hôi, nói:
- Thực ra đây là chuyện tất nhiên. Giữa các ông chủ
luôn có sự khác biệt, dù gì cũng sẽ tách ra thôi. Hợp tác lâu dài tất sẽ tách
ra, có công ty nào không thế đâu, cũng giống như kết hôn, một đôi vợ chồng
trước khi cưới thề thốt đủ điều, nhưng sau đó thì ai mà đoán được. Thực ra kết
hôn cũng giống như nhiều việc khác, tốt nhất là hãy bàn bạc, thỏa thuận từ
trước.
- Vậy sau này anh có dự định gì? – Tiểu Liên nhìn dáng
vẻ ăn mì gấp gáp của anh, lên tiếng hỏi.
- Nếu không đi theo ai đó thì tự mình làm vậy.
- Tự mình làm thế nào?
Anh không nói gì nữa, chỉ ăn một mạch hết bát mì và
chỗ thức ăn cô làm. Thời tiết đã rất nóng bức, nóng tới mức khiến người ta thấy
bực bội.
Sau bữa tối, Tiểu Liên đề nghị ra ngoài đi dạo. Họ đi
tới con đường Lục Gia, cô còn nhớ năm ngoái đi tản bộ cùng anh thế này là lúc
anh mới vào làm cho công ty đầu tư Chính Hải, anh chỉ nói về những vụ giao dịch
đầu tư của công ty trong hoạt động tài chính và chứng khoán, nhưng giờ đây anh
đã rời khỏi công ty đó. Thời gian trôi qua nhanh quá, mọi thứ đều đã thay đổi,
cũng giống như buổi tối đầy màu sắc trên con đường này chỉ là một khoảng cách
rất nhỏ giữa sự ồn ào và nỗi cô độc.
Bỗng dưng cô nói:
- Em đưa anh tới một nơi.
Rồi cô kéo anh lên taxi. Họ tới một quán bar có vách
tường bằng thủy tinh trong suốt ở gần bãi cát. Sau khi gọi đồ uống, cô nói
chuyện vài câu với chủ tiệm rồi tới bên chiếc đàn piano, chơi khúc Thuyền
ca tháng Sáu và Trăng đêm bên bếp lửa nằm trong Bốn
mùa. Anh ngồi trong ánh nến ngắm bàn tay cô khiêu vũ trên
phím đàn. Bốn mùa nói với
chúng ta rằng trong cuộc sống căng thẳng hiện nay, vẫn còn những vẻ đẹp tự
nhiên và những tầng ý nghĩa sâu sắc đang chờ đợi chúng ta phát hiện và cảm
nhận.
Trên đường quay về, Tiểu Liên nói:
- Năm ngoái anh bảo em tập khúc nhạc này, giờ ba mùa
đã đi qua, em thực sự biết chơi nó rồi, anh hãy tin rằng em hoàn toàn có thể
hiểu được nỗi buồn trong anh.
Trì Vĩnh đặt tay anh lên tay cô:
- Anh không nghiêm trọng như em nghĩ đâu, tai nạn mà
anh gặp phải nhiều lắm, chút xíu này có đáng kể gì.
Trước khi họ ngồi lên taxi, một chiếc xe Lincoln đi
qua. Anh nói ngày trước công ty anh thường dùng xe Lincoln như là một món quà,
còn liệt kê ra một loạt các loại xe khác nữa để chuyển chủ đề. Cô biết anh là
một người mê xe, anh từng nói sẽ mua chiếc xe tốt nhất. Cô không biết tiêu
chuẩn tốt nhất là gì, nhưng cô tin rằng niềm tin của anh sẽ không thay đổi. Sở
thích xe cộ của đàn ông cũng giống như sở thích kim cương của đàn bà.
Chiếc xe lăn bánh trên con đường khuya khoắt, sau đó
nó lại bị bao vây bởi ánh sáng của đèn điện.
Sau khi Trì Vĩnh rời khỏi Chính Hải thì anh làm việc
ngay tại nhà. Thời đại vi tính có thể khiến người ta làm được rất nhiều việc ở
nhà, làm biến mất khoảng cách không gian, đồng thời cũng là cách thưởng thức
không gian. Ban ngày xem tình hình của sàn, sau ba giờ thì liên hệ để làm việc.
Khoảng thời gian này thị trường cổ phiếu cũng không biết vì sao mà lại tốt hơn
lên, lượng giao dịch tăng liên tục, giá cổ phiếu vượt xa so với giá phát hành.
Mọi người chìm đắm trong đủ mọi giả tưởng, phảng phất như cái thời kỳ hoàng kim
của thị trường cổ phiếu lại đang quay lại.
Công việc của Tiểu Liên rất bận rộn, nhưng cô vẫn không
quên mỗi lúc đi làm lại gọi điện thoại hỏi thăm anh. Thị trường cổ phiếu có
khởi sắc đã gỡ bỏ cái khóa của cô trước đây, nhưng vẫn không thể khiến cô thực
sự vui vẻ. Cô hy vọng thị trường cổ phiếu tốt hơn có thể khiến công việc của
anh tốt hơn, như thế mới là niềm vui thực sự mà cô muốn có.
Thời gian này, tin
