thực, cái gì là giả dối. Ông chủ Chính Hải dùng tiền để nuôi mấy
người đàn bà, còn người vợ của ông có thể thản nhiên không, bởi vì bà biết chỉ
không ly hôn, tài sản của chồng sớm muộn gì cũng có phần bà, chỉ cần mối quan
hệ tốt với con cái đã trưởng thành là được, có thể chồng bà có nghiêng về phía
khác, nhưung trọng tâm thì không hề thay đổi. Mà những người đàn bà kia đều chỉ
vì tiền, bởi vì ông ta ngoại trừ tiền chẳng còn gì mà nói. Tiền, là nguồn vốn
của một số người và là thứ một số người khác ngày đêm theo đuổi. Trì Vĩnh không
có cái thân đáng giá ngàn vàng như ông chủ, nhưng cũng có phương pháp khác để
đạt được những người đàn bà khác nhau. Anh có thể nói với người ta về quan điểm
mới, về những cảm nghĩ về cuộc đời, và cũng thi thoảng thể hiện điểm “chết
người” của mình với người khác một cách thích hợp. Bởi vậy đàn bà thích anh, cá
tính độc nhất vô nhị và kỹ năng tình trường của anh đúng là hiếm có, mà sức hút
của cá nhân anh lại khiến đàn bà trước mặt anh hoàn toàn mất đi khả năng phán
đoán.
Cindy nhỏ hơn cô một tuổi, để cô bớt buồn bèn chuyển
chủ đề mới, nói về cậu bạn trai cùng tuổi với mình, cô nói:
- Anh ấy không giàu có, cũng không biết chăm sóc người
khác, nhưng chúng tôi ở cùng nhau vui vẻ là được rồi. Anh ấy không phức tạp nên
tôi mới yên tâm.
Tiểu Liên nhìn cô bằng ánh mắt chúc phúc, nhớ lại mình
năm trước. Không biết từ khi nào, bức ảnh chụp chung với Phương Thành trong túi
đã biến mất, điều mà cô vẫn kiên trì cũng đã dễ dàng bỏ cuộc.
Vào cái đêm khuya khoắt này, hai cô gái ngồi trò
chuyện với nhau. Vì Trì Vĩnh, Tiểu Liên có thể ngồi nói chuyện với một cô gái
lần đầu tiên gặp mặt tới rất khuya, đầu tiên là Vương Thụy, sau đó là Cindy,
sau này liệu còn ai nữa nhỉ? Cô bỗng dưng muốn được nhìn thấy gương mặt lúc nào
cũng điềm tĩnh của anh, gương mặt đó khiến cô càng ngày càng thấy mất tin
tưởng. Bởi vì mọi sự cảm động đối với anh mà nói đều chỉ là dối trá. Cô cảm
thấy anh giống như nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Cháu
ông Rameau, vừa tài trí vừa ngu xuẩn, độc ác lại chân thành,
thường xuyên nói: “Ai cười tới cuối cùng là người cười giỏi nhất”.
Cơn gió lạnh thổi buốt trái tim cô, tình yêu đã che mờ
mắt cô, cô giống như người lữ hành trên sa mạc, mệt mỏi cùng cực nhưng không
thể không tiến về phía trước.
Hai tuần sau, Tiểu Liên có cơ hội được sang Singapore
công tác. Lần này cô không chia tay với anh, bởi vì cô quá bận. Đồng nghiệp hỏi
cô ở Singapore có thích không, cô cười. Đi dạo phố cùng đồng nghiệp hoặc bớt
chút thời gian tới công viên Hồ Cơ ngắm hoa, cô lúc nào cũng có vẻ như cười như
không. Lần đầu tiên nhìn thấy loài lan hồ điệp đang tỏa hương, mặc dù người đi
đường rất ít nhưng chúng vẫn tỏ ra kiêu ngạo. Khi ở Singapore, cô cảm thấy
ngưỡng mộ cái chỉ số Channel cao vút ở đây, cũng ngưỡng mộ thị trường cổ phiếu
ở những nơi khác thuộc Đông Nam Á, nhưng những thứ này hoàn toàn không liên
quan gì tới công việc, thế thì cô biết nói thế nào? “Xung đột hợp lý” mà Heghen
nói có lẽ cũng vậy, nhưng thực tế thì thật khó làm được.
Tối đầu tiên ở Singapore, cô và đồng nghiệp đi ăn mấy
món ngon của Đông Nam Á, sau đó đi hát, cuối cùng về Pan Pacific Hotel. Lúc lên
mạng ở trong phòng, cô thấy trên đó có một bài viết khiến cô giật mình. Đại để
bài báo nói rằng anh ta tham gia cuộc họp nghiên cứu của giới chứng khoán, thái
độ của mọi người đều rất bất cần, chỉ cần tầng lớp quản lý không can dự, mọi
người cùng nhảy lầu cho tới cuối cùng. Đối với họ mà nói, quyết tâm lớn đến đâu
thì khó khăn cũng lớn như vậy. Cuộc họp đã giải tán trong tiếng cười.
Khuynh hướng tâm lý và hành vi giống nhau là nhân tố
quyết định của thị trường cổ phiếu, hàng tỷ đồng tiền vốn hoàn toàn có thể kích
thích cả thị trường, nhưng rất ít người biết rằng cái chuyện nghe có vẻ không
mấy khó khăn này lại bắt đầu như thế nào.
Tiểu Liên nằm trên giường mở máy tính, đọc đi đọc lại
bài viết đó, lúc cảm thấy lưng mình đã mỏi nhừ, cô mới phát hiện đã bốn giờ
sáng. Trời sắp sáng, cô không tài nào ngủ được nữa.
Cô dựa vào thành cửa sổ ngắm bầu trời. Thì ra Trì Vĩnh
cũng có áp lực, nhưng anh không phải loại người thích kể khổ với người khác.
Nếu trời có sập xuống thì một mình anh còn giữ vững nổi không? “Mọi người cùng
nhảy lầu”, câu này khiến Tiểu Liên thót tim. Cô không hiểu, biết là phải nhảy
lầu mà sao bao nhiêu người còn nguyện nhảy theo? Những người không muốn phải
nhảy lầu thì tới khi đó phải làm gì? Cô bắt đầu thấy nghi ngờ dụng tâm của anh,
bạn tốt trên toàn thế giới đều khuyên cô đừng chơi cổ phiếu, bởi vì đó là thứ
không đáng tin. Ngày nay, cô đang ở vào thế nguy hiểm như bị treo trên vách
núi, Khổng Tử từng nói, quân tử không đứng dưới chỗ nguy hiểm. Cô gửi gắm mọi
hy vọng vào một con bạc, còn bản thân cô vẫn chưa hiểu rằng đối phương chính là
con bạc.
Mùa hè sắp tới, lời hứa của mùa hè, anh còn nhớ không?
Thực sự không được nữa thì cùng nhảy thôi. Anh có nhảy
cùng cô không? Anh có chịu không? Anh sẽ chịu trách nhiệm không? Cô có vượt qua
được thời kỳ