hó”, bởi vì quyết định lập nghiệp của
anh không phải là hủy diệt thì sẽ là giàu có. Quả là cực đoan, người bình
thường thực sự không thể chịu được nổi những áp lực như thế này.
Anh thường nói, thời thế tạo anh hùng. Anh là người
từng trải đã từng xem biết bao nhiêu khởi đầu và kết thúc của những sự nhiệt
tình, cô thực sự không hiểu được anh. Thời gian lặng lẽ trôi qua khiến trái tim
Tiểu Liên càng đau khổ. Cái mùa hè còn một tháng nữa, nếu thị trường cổ phiếu
vẫn ảm đạm như vậy thì cô biết làm thế nào? Đòi tiền của anh? Đòi nợ của anh?
Cô có làm được không? Anh có chấp nhận không?
Vốn tưởng rằng mình là một người thoát tục, nhưng
quãng thời gian này cô tự thấy mình thật tầm thường. Cô nghĩ tới Vương Thụy, sợ
rằng mối dây dưa tiền bạc giữa họ sắp giáng xuống đầu, rốt cuộc thì nên làm thế
nào mới đúng?
Mây đen đã sà xuống thấp, có lẽ bất cứ chuyện gì rồi
cũng có ngày phơi bày.
Cô cũng nhắc tới cái tên Vương Thụy với anh, anh nghe
rồi cũng thản nhiên như thể cô đang nói hôm nay em ăn rồi. Anh nói:
- Đạo đức của Vương Thụy không tốt, thích lấy đồ của
người khác, giờ chẳng còn quan hệ gì nữa.
Khi cô nói về chuyện hồi Tết, anh cười lạnh lùng, hỏi
ngược lại:
- Anh mượn tiền của cô ấy sao? Bình thường anh bàn với
người ta những vụ làm ăn mấy triệu nhân dân tệ, anh mượn tiền của cô ấy làm gì?
Tiểu Liên hỏi lại mình, mình sai rồi sao? Từ trước tới
nay cô luôn tin tưởng vào hai điều, một là bản thân, hai là Phật trong tâm.
Cô định dùng hai niềm tin này để giải đáp câu đó,
nhưng cho dù nghĩ thế nào cũng khiến cô càng thêm phiền muộn. Khi ở Hồng Kông,
cô từng gửi thư điện tử cho anh, trong đó viết: Người khác tặng anh đồ thượng
hạng được gói bọc tử tế, em chỉ tặng anh đồ dùng cần thiết hằng ngày, người
khác tặng anh hoa hồng, em chỉ tặng anh dưa hành mắm muối; người khác liếc mắt
đưa tình với anh, em chỉ biết đứng một góc lặng lẽ nhìn anh.
Hôm đó, Tiểu Liên và Trì Vĩnh cùng đồng nghiệp của
anh, rồi cả anh trai của đồng nghiệp đi hát KTV. Đồng nghiệp của anh là một cô
gái làm công việc hành chính, tên là Khống Tinh Nhiên. Hồi đầu năm đi Hàng
Châu, Khống Tinh Nhiên cũng đi. Đó là một cô gái hai mươi tuổi mới tốt nghiệp
trường trung cấp dạy nghề, nhưng trang điểm rất đậm, thích mặc quần áo màu đen.
Trì Vĩnh thích hát những bài rock, ví dụ như bàiBạn
bè của Tàng Thiên Sóc. Bài hát đó là bài tủ của anh mỗi
lần đi KTV. Hồi mới biết bài này là khi anh còn đang ở tuổi thiếu niên. Tiểu
Liên ngồi một bên lặng lẽ nghe giọng hát trầm ấm của anh: “Bạn thân ơi, bạn có
từng nhớ tới tôi, nếu tôi đang hạnh phúc, xin hãy rời khỏi tôi”.
Hát hò kết thúc, họ chia tay Khống Tinh Nhiên và anh
trai cô, lại quay về căn nhà nhỏ ở Phố Đông. Họ nghe nhạc, đầu kề bên nhau. Căn
phòng nhỏ này rất đơn sơ, gió thổi vi vút ngoài cửa sổ, nhưng Tiểu Liên chưa
bao giờ chê bai nó, cô cảm thấy nơi này ấm áp, thế là đủ rồi, anh hài hước nói:
- Cơn gió này chỉ trên trời mới có, nhân gian liệu có
được mấy hồi.
Cô nghe anh nói, bật cười bò lên người anh.
Một nhà văn nữ từng nói, hạnh phúc là một tấm chăn
thiên trường địa cửu. Mặc dù cô dần dần hiểu ra, có lẽ cô chỉ là một nỗi nhớ
tình cờ trên con đường tình yêu của anh, nhưng ở cùng với anh, cô hoàn toàn
không thể tránh khỏi sự si tình ngốc nghếch.
Trăng đã treo lơ lửng trên đầu trời, Trì Vĩnh không
còn nói những lời thơ văn nữa, anh vui vẻ bàn về chuyện phát tài, về những
người đàn bà mà anh từng có. Anh nói:
- Họ đều có ba điểm chung, thứ nhất là nhận được giáo
dục đến nơi đến chốn, có khả năng độc lập kinh tế, bởi vậy ở cùng với anh không
phải là vì tiền mà vì hứng thú; thứ hai, yêu cầu kết bạn của họ không thấp; thứ
ba, học đều không thích kết hôn, không muốn có con.
Tiểu Liên nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt nâu của anh,
chìm đắm vào trong câu nói của anh. Lời nói của anh như một đám mây đen bao phủ
đỉnh đầu, khiến trái tim bình yên của cô không còn nhìn thấy ánh sáng.
Khi ánh mặt trời buổi sáng đã lọt vào căn phòng nhỏ,
Tiểu Liên tỉnh dậy loáng thoáng có thể nghe thấy hơi thở của Trì Vĩnh. Da thịt
họ chạm vào nhau, anh ôm chặt cô từ sau lưng, giống như nhân vật nam chính ôm
nhân vật nữ chính trong bộ phim Điềm mật mật, bình
an, ấm áp. Cô cảm nhận được bàn tay anh đang di chuyển, miệng hát: “Ngọt ngào
quá, nụ cười của em ngọt ngào quá…”. Làn da trên cổ cô nhạy cảm cảm thấy những
sợi râu lún phún ở cằm anh, mọi tế bào trên da dường như sống lại, nồng rực,
kích thích.
Quá tám giờ, anh tỉnh dậy, sau khi vệ sinh cá nhân
xong anh mặc bộ com lê trị giá tám nghìn tệ, cầm điện thoại di động và các món
đồ khác chuẩn bị đi làm. Tiểu Liên nằm trên giường, thi thỏang lại đưa tay lên
che mắt, thi thoảng lại hé mắt ra ngắm nhìn nhất cử nhất động của anh. Không
muốn để anh nhìn thấy vẻ đau buồn trong mắt cô.
Anh đi rồi, để lại cô ở trong căn phòng mà cô tưởng
chừng như rất quen thuộc lại quá đỗi xa lạ này. Cô nằm trên giường không muốn
dậy, tiện tay cầm một tờ tạp chí phỏng vấn. Đại Văân, cuốn tạp chí miêu tả về
Đại Vân rất thần bí. Ti