ểu Liên lướt qua một chút. Sau đó cô ngồi dậy, làm cho
mình món xúc xích gan ngỗng ưa thích, luộn một quả trứng xong rồi xách túi rác
ra khỏi căn phòng kiểu cũ. Nó giống như một quán trọ, anh “chơi trăng Lương
Viên, uống rượu Tokyo, thưởng thức hoa Lạc dương, leo lên Liễu Chương Đài”,
những nơi mà anh từng nói như biệt thự Quý Mai, hoa viên Lục Địa, cô không thể
nào hình dung nổi, nghĩ cũng không dám nghĩ.
Khi bạn yêu một người, cho anh ấy tự do, nếu anh vì
vậy mà bỏ đi, hãy để anh ấy đi. Nếu anh ấy vẫn quay về bên bạn, thì anh ấy mới
là của bạn. Nhưng sự tự do này nên như thế nào? Tiểu Liên cho anh tự do, những
ngày tháng không ở bên anh hình như không liên quan gì tới cô, nhưng cô có thể
chấp nhận cho anh cứ mãi bay bướm ở người rồi an ủi rằng mình khác những người
đàn bà khác hay không?
Trái tim cô lại thất vọng, thất vọng tột cùng, biết
đâu đó lại là chuyện tốt.
Mấy hôm nay Trì Vĩnh đối với Tiểu Liên rất tốt, lúc
thì kể chuyện cười, lúc thì đi xem kịch, rồi đi ăn đêm.
Thị trường cổ phiếu dừng lại ở một mức điểm rất thấp
rồi bất động, có một sự điều chỉnh nho nhỏ không đáng kể. Tiểu Liên không hiểu
tám nguyên tắc của Glenn Weir là lý thuyết gì, cô chỉ biết tới giờ cô đã thua
rất nhiều tiền.
Tiểu Liên hơi giận dữ khi chỉ trích Trì Vĩnh,anh trả
lời:
- Nếu em không tin vào năng lực của bọn anh thì có thể
đi gặp Hợp Đông, tổng giám đốc công ty đầu tư.
Mấy ngày sau, Tiểu Liên gặp Hợp Đông, một người nổi
tiếng. Ông quen Trì Vĩnh ở Thâm Quyến, Trì Vĩnh đi theo ông suốt sáu, bảy năm.
Hợp Đông là một trong số những nhà chơi cổ phiếu nổi tiếng nhất đầu những năm
90, từng thành công với nhiều công trình cải tổ nguồn vốn. Ông tự hào nói với
Tiểu Liên:
- Cô nhìn xem, công ty tôi không có bất cứ sản phẩm
gì, tất cả đều dựa vào tư duy, đầu óc và tài năng. Về cơ bản là tôi liên hệ với
các cơ cấu doanh nghiệp, sau đó thông báo thông tin cho Trì Vĩnh, cậu ấy cũng
không thường cho tôi xem bảng thành tích công việc. Cậu ấy còn trẻ, thông minh,
thích máy tính, rất có tiền đồ.
Sau đó, cô và Trì Vĩnh cùng đồng nghiệp của anh chuẩn
bị tới một nhà hàng hải sản ở trung tâm thành phố ăn cơm, bọn người Khống Tinh
Nhiên cũng ở đó. Tài xế của Chính Hải lái chiếc xe Honda đưa họ đi. Tiểu Liên
ngồi trên xe nghe họ nói tổng giám đốc Chính hải bị tổn thất mất mấy triệu nhân
dân tệ trong vụ “thảm họa cổ phiếu” này nhưng vẫn thản nhiên như không, người
ta còn đang ở New York để bàn công chuyện.
Thượng Hải về đêm ánh đèn huy hoàng, những chiếc xe
riêng xếp thành hàng dài trước cửa nhà hàng. Bên trong nhà hàng rộng rãi, tiếng
người huyên náo. Họ gọi bào ngư, cá hồi và những loại hải sản hiếm khác, nhưng
những gì họ nói thực sự chẳng chút hay ho. Có lẽ vì quá ồn nên khiến mọi người
chỉ nhét đầy cái bụng, làm rỗng bộ óc.
Sau khi Trì Vĩnh thanh toán xong, đề nghị những người
đàn ông buổi tối nay tới Nam Tầm chơi, bởi vì nơi này còn một cái tên đầy hàm
nghĩa khác là “nam tầm”[7'>. Tiểu
leien và những cô gái khác đành phải tự mình gọi xe đi về.
[7'>
Ở đây sử dụng hiện tượng đồng âm, “Nam Tầm” ở trước là tên một nơi vui chơi,
“nam tầm” ở sau có nghĩa là “đàn ông tìm thú vui”.
Tiểu Liên cùng đường với một cô gái tên là Cindy, cô
hỏi Cindy:
- Anh ấy toàn làm việc như thế sao?
- Bọn tôi cũng quen cả rồi, anh ấy thích một mình một
kiểu.
- Thế sao mọi người còn quan tâm tới anh ấy? Vì anh ấy
là người thanh toán sao?
- Có lẽ là vậy. – Cindy đáp.
Con người đều như nhau, Tiểu Liên nghĩ, nếu cô có một
đồng nghiệp thường xuyên mời cô đi ăn cơm như thế, cô chắc chắn cũng vui vẻ đi
cùng.
Cindy rất vui, cùng Tiểu Liên bước vào một quán trà.
Cô nói một câu khiến Tiểu Liên tự cảm khái trong lòng.
Cindy nói:
- Hai người quen nhau lâu thế rồi mà sao đây mới là
lần đầu tôi gặp cô nhỉ? Người tìm anh ấy nhiều lắm, nam nữ đều có. Dạo trước có
một cô gái họ Vương thích anh ấy lắm, nhưng anh ấy không chấp nhận, người ta
đau lòng lắm. Dù sao anh ấy cũng chẳng đặc biệt tốt với người đàn bà nào. Có
lúc bọn tôi đùa nhau về đời sống riêng của anh ấy, anh ấy cũng không giận.
Haizz, tôi thực sự không hiểu tính khí của anh ấy không tốt mà sao bao nhiêu
con gái gọi điện thoại tới tìm? Có thể có những người vì tiền, bởi vậy hai bên
đều không quan tâm tới lòng tự trọng hay chí khí. Có lần, tôi nhận được điện
thoại của một cô gái tìm anh ấy, tôi chuyển cho anh ấy, anh ấy nói chuyện không
dữ lắm đâu, anh ấy bảo anh đã bảo em đừng gọi điện thoại tới, sao em còn gọi?
Sau đó cúp máy. Người con gái đó lại gọi lần nữa, anh ấy giận dữ nói một câu
rồi cúp. Lần thứ ba, anh ấy không nghe nữa. Nếu người ta mà nói chuyện với tôi
như thế, có chết tôi cũng chẳng thèm đếm xỉa tới.
Có lẽ Tiểu Liên hiểu tâm trạng của cô gái đó hơn
Cindy, chỉ là trong biển người mênh mông, trôi dạt đến đâu chẳng phải do mình.
Cô thở dài, có nhiều điều muốn nói tắc nghẹn lại trong cổ họng.
Cindy mặc dù rất đồng cảm với Tiểu Liên nhưng cũng
chẳng biết giúp thê nào. Người ta đều là đàn bà, đều rất khó tự mình nhìn rõ
cái gì là chân
