mình tôi sống ở Hồng Kiều, anh ta thường xuyên tới chỗ tôi ở. Có một
lần anh ta đến lúc nửa đêm, làm tôi giật cả mình, mặt mũi cứ như bị ai đó đánh,
sưng vù lên cả, trên người còn có vết thương, anh ta nói uống say bên bị ngã.
Hôm đó anh ta ngủ ngon lắm, tôi thì không hề chợp mắt, lúc nào cũng thấp thỏm
lo sợ.
Tiểu Liên nghĩ, nếu tất cả là thật thì ban đầu sao anh
lại phải tạo ra cái không khí khủng bố xung quanh cô? Cổ nhân nói: Đức thắng
tài mới là quân tử, tài thắng đức là hạng tiểu nhân. Anh chấp nhận làm loại
người nào? Đêm ngày lễ Tình nhân, khi cô ở trong căn phòng nhỏ của anh xem bộ
phim Nhật bản Yêu anh là tự do của em, trong
đó tình yêu của nhân vật nữ chính đã có kết quả sau chín năm thì anh chàng lại
ở một nơi khác tính sổ với bạn gái cũ.
Vương Thụy nói về bức ảnh diễn viên Đài Loan, đó là do
anh cắt trên báo xuống đưa cho cô. Co nghi ngờ mối tình đầu của anh thực sự có
đẹp như thế không? Trình độ máy tính của anh rất giỏi, có thể tải bất cứ bức
ảnh nào mà anh muốn từ trên mạng, sau đó xử lý để nó trở thành một ảnh rất nghệ
thuật cho màn hình nền máy tính. Chút kỹ thuật này vẫn có thể lòe người được.
Câu hát: “Phụ nữ trên thế giới này đều khát khao được ngồi trên Titanic, cho dù
phải đánh mất cả mạng sống của mình” mà diễn viên xinh đẹp đó hát có lẽ cũng để
so sánh với một bi kịch nào đó.
Có lẽ anh không có khả năng yêu người khác, đối với
anh, tình yêu chỉ là một ly rượu mạnh pha trộn giữa tình dục và quan hệ lợi
ích.
Vương Thụy lại hỏi Tiểu Liên:
- Anh ấy có đề nghị giúp cô chơi cổ phiếu không?
Tiểu Liên không dám thừa nhận, trong lòng dấy lên một
nỗi sợ hãi mơ hồ.
Vương Thụy nói:
- Bất cứ khoản tiền nào đối với anh ta mà nói đều rất
quyến rũ, hơn nữa anh ta rất nhiệt tình với những người có nhiều tiền, hai
người chưa có mối quan hệ này còn được. Sau chuyện đó, tôi từng gọi điện thoại
tìm anh ta, nhưng anh ta cúp máy. Khó khăn lắm anh ta mới chịu nghe, tôi cố ý
hỏi anh ta có thể gặp mặt nhau không, anh ta lạnh lùng nói, gặp mặt để làm gì?
Cuối cùng thì tôi cũng hiểu, đối với anh ta mà nói, tôi đã mất giá trị lợi dụng
rồi. Cuối cùng tôi nói một câu, anh đang đặt cược tính mạng của mình đấy, rồi
cúp máy.
Tiểu Liên nhìn cô ấy, đôi mắt đẹp nhưng u buồn. Họ đều
biết Trì Vĩnh tuyệt đối không phải là một người dễ khiến ngừơi khác trúng tiếng
sét ái tình, mà là một người dễ thu hút sự chú ý và lòng thương của người khác,
học thức, tài hoa, trải nghiệm và tình cảnh của anh đều khó ai đạt được, đều
luôn khiến phụ nữ, loài động vật tình cảm thấy thương mến. Trong tình dục, đàn
bà không bao giờ cởi mở bằng đàn ông, họ chỉ cần có người đàn ông mà họ yêu là
được rồi, nhưng đàn ông lại ngược lại, họ “yêu” vì tình dục.
Tiểu Liên đưa cô ấy tới tận ga tàu điện ngầm. Rất
nhiều người tất tả trên đường, họ đứng đối mặt với nhau, hình như còn điều gì
đó chưa nói hết, nhưng lại không biết phải nói gì. Họ không phải tình địch,
không phải bạn bè, có lẽ có thể quy về những người sống trên cùng một gầm trời
này. Điều này bất giác khiến người ta nhớ lại cuộc tranh đấu nơi hậu cung thời
cổ đại, chỉ khác là tranh đấu nơi hậu cung có liên quan tới sinh tồn, nếu mối
quan hệ với một người đàn ông mà liên quan tới cả tính mạng của mình thì thật
là quá bi ai. Cũng may, Tiểu Liên và Vương Thụy chưa tới mức ấy. Xã hội tiến bộ
khiến phụ nữ độc lập hơn, bởi vậy họ không cần phải sống quá phụ thuộc vào đàn
ông.
Sau khi gặp Vương Thụy, cô hiểu ra một vài điều, cũng
bắt đầu nảy sinh thêm nhiều nghi ngờ. Đối với Trì Vĩnh, cô có phải là quan hệ
lợi ích, có phải là đầu tư bất cứ tâm huyết và tình cảm nào vào anh đều là điên
cuồng? Cô chỉ cảm thấy thật hoang mang, trái tim cô đau nhói như bị gai đâm.
Giờ đây cô muốn thoát ra khỏi anh cũng khó, bởi vì vẫn còn mối quan hệ cổ phiếu
nhập nhèm, mối quan hệ này khiến cô thấy thật mệt mỏi.
Thị trường cổ phiếu vẫn lao dốc, dường như không ai có
thể ngăn lại được. Chính vì nó luôn biến động nên mới có thể thu hút được bao
nhiêu người, sự không ổn định của nó là một kiểu kích thích muốn đánh bạc của
người ta, trong lúc thua lỗ, có người nghĩ không thông, cũng có người mặc kệ.
Đối diện với Trì Vĩnh, cô vẫn thấy coi trọng con người
anh. Anh nhẹ nhàng khuyên cô:
- Haizz, khi em bước chân vào thời điểm nào? Khi đó cả
thị trường như thế? Giờ thì sao? Em đừng lo, chỉ cần số điểm tụt xuống không
quá cao thì vẫn còn hy vọng. Cho dù có chuyện gì thì cũng không phải việc của
em.
Tiểu Liên chỉ đành im lặng. Cũng giống như những gì
anh từng nói, cô không đủ tư cách để thảo luận vấn đề lên xuống của cổ phiếu
với anh, cô chỉ là một học sinh tiểu học trong lĩnh vực này, còn anh là đại học
giả. Anh không thích nịnh nọt, không thích hình thức. Thích thẳng thắn đưa ra
kết luận, cũng rõ ràng như mục đích làm ăn. Ra giá là thước đo của anh với
nhiều việc. Anh không nắm chắc về tương lai, thế là anh dùng Chu Dịch để nói.
Đối với anh, sinh tồn là thứ nhất, sinh tồn còn có nghĩa là có tài sản, trong
từ điển của anh không có hai từ “nghèo k