đình. Khi Bạch Bình mới chuyển tới,
cô bảo Thanh thủy và bố mẹ tới đây ở một thời gian, luôn cảm thấy ở họ có chỗ
này hay chỗ kia không sạch sẽ, không thuận mắt, lúc thì làm rơi mấy sợi tóc
trên nền nhà sáng bóng, lúc thì để mấy giọt nước bắn ra sàn nhà về sinh. Bạch
Bình luôn vì việc này mà không ngừng tranh cãi, khiến căn nhà sang trọng tràn
đầy mùi thuốc súng. Thu nhập của Thanh Thủy mặc dù không bằng con số lẻ trong
tài khoản của chị gái, nhưng lại không thể chấp nhận được tính tình và sự coi
thường của chị mình, bởi vậy từ đó về sau không bao giờ tới căn nhà này ở nữa.
Hồi đầu, hai chị em cũng từng cãi cọ nhau, nhưng đó chỉ là những cuộc cãi cọ
trẻ con, không ai tỏ ra coi thường ai, nhưng cuộc cãi cọ bây giờ thì đã thay
đổi rồi.
Thanh Thủy cảm thấy mình bị coi thường, bèn chửi chị
là “mắt chó coi người thấp”.
Câu này khiến Bạch Bình sững sờ. Trên thế giới này,
mọi người đều tôn kính chị, khen ngợi chị, chỉ có cô em gái lớn lên với chị từ
nhỏ là đánh giá chị bằng từ chói tai nhất, mặc dù bên ngoài chị tỏ ra thản
nhiên, nhưng chị vẫn thấy bị tổn thương.
Có lúc chị nghĩ, có phải là có chỗ nào đó không đúng?
Nhưng mỗi khi như thế, chị lại không muốn nghĩ sâu thêm nữa. Chị vẫn sống theo
ý thích của mình, dùng vẻ sang trọng bên ngoài để lấp đầy những trống rỗng
trong tim. Khi chị cầm cái túi da cá sấu nhập khẩu từ Tây Ban Nha xuất hiện
trên bàn tiệc, chị lại cảm thấy mình làm gì cũng chính xác.
Em gái xa cách với chị, chẳng sao cả, bố mẹ đau lòng,
cũng chẳng quan trọng. Chị muốn là chính mình, hưởng thụ cuộc sống, bao gồm cả
ăn mặc, và đàn ông.
Đêm khuya thanh tĩnh, Phương Thành nằm trên giường
nhưng không tài nào ngủ được. Bên cạnh anh là một người đàn bà đã ngáy đều, một
người đàn bà Nhật Bản, vợ hợp pháp của anh, cũng là con gái của chủ tịch hội
đồng quản trị tập đoàn Đạo Dã.
Anh tới Tokyo đã gần hai năm rồi, thành tích ở trường
Đại học Nghệ thuật vô cùng ưu tú, giáo viên thường nói tính giác ngộ của anh
rất cao. Nhưng trong cuộc sống hiện thực lại có một chuyện khiến anh không thể
nào ngộ thấu triệt được.
Hai năm trước, từ biệt Tiểu Liên để tới Nhật bản là
lựa chọn trong lúc bất lực nhất của anh, khi Tiểu Liên còn chưa kịp nghi ngờ,
anh đã biến mất khỏi tầm mắt của cô. Sau đó tới Nhật Bản, anh gặp lại mẹ ruột
của mình. Khi nhìn thấy mẹ anh, Tùng Lâm, anh thực sự gần như không nhận ra bà,
bà đã hoàn toàn biến thành một người phụ nữ Nhật Bản sang trọng, quyền quý, có
chút gì đó quen thuộc, lại có chút gì đó xa lạ. Mẹ anh nói, rất nhiều người đều
tưởng bà là phụ nữ Nhật bản, còn bà cũng chưa bao giờ cải chính với họ quốc
tịch của mình.
Ngày thứ hai sau khi tới Nhật Bản, bà đưa anh tới gặp
cô con gái của chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Đạo Dã, Các Bình, một cô gái
ăn mặc thời trang và luôn mỉm cười khi nói chuyện, sợi dây chuyền trên cổ tỏa
sáng lấp lánh khiến anh chói mắt. Mối quan hệ giữa cô và bà Tùng Lâm hình như
khá tốt. Khi anh còn chưa tới Nhật, Tùng Lâm đã cho Các Bình xem ảnh của anh,
còn ra sức khen ngợi con trai mình đẹp trai, có tài trước mặt cô.
Sau đó, Phương Thành nhận ra mẹ anh rất hy vọng anh
kết hôn với Các Bình, mà Các Bình cũng thường xuyên gọi điện thoại cho anh, đưa
anh đi thăm thú các nơi ở Nhật. Mẹ của Các Bình mắc bệnh qua đời từ khi cô còn
nhỏ, do đó bố cô, ông Đạo Dã vô cùng cưng chiều cô, chuyện gì cũng nghe theo
cô.
Phương Thành khi đó vì cần tiền mua sách mà phải đi
rửa bát, sau đó tới làm công việc tiếp tân ở một phòng trà của Tokyo, vì một
tấm vé vào cửa xem vũ nữ thoát y có thể kiếm được sáu nghìn tới tám nghìn Yên
Nhật mà anh như một thợ săn, túm lấy những lưu học sinh Trung Quốc nhất thời
muốn xem “của lạ”.
Một hôm, mẹ anh nhìn thấy công việc của anh, bà khẩn
cầu anh đừng làm nữa, là một giáo viên dạy tiếng Hàn ở trường đại học, bà đã
phấn đấu trên mảnh đất vô tình vô nghĩa này bao nhiêu năm và cũng có đôi chút
thành quả, bà không hy vọng con trai mình ở đây sống mà không có địa vị, không
có sự tôn nghiêm. Nhìn người mẹ sang trọng nhưng gầy gò, dáng vẻ bà trở nên
thật cô độc, yếu đuối trong đám đông. Anh lại nhìn cái vũ trường đông đúc người
qua lại, ánh đèn nhớp nhúa, bẩn thỉu khiến anh bước lên, ôm chặt mẹ vào lòng.
Thế là anh đồng ý kết hôn với Các Bình. Đối với cuộc
hôn nhân của họ, bố Các Bình không bày tỏ thái độ gì. Sau khi kết hôn, họ sống
ở nhà Các Bình, đó là căn phòng phong cách châu Âu ở thủ đô Tokyo. Các Bình
thiết kế cho anh một phòng vẽ với niềm vui của cô vợ trẻ. Một lần, khi Phương
Thành đã vẽ tranh, Đạo Dã lạnh lùng xuất hiện ở cửa, ông hỏi Phương Thành liệu
anh có nghĩ tranh của mình bán được tiền không.
- Được. Tranh của con vì có rất nhiều yếu tố Trung
Quốc nên rất nhiều ông chủ Nhật Bản thích. Ví dụ, thưa ông Đạo Dã, cái nhà này
nếu treo thêm mấy bức tranh của con thì chắc chắn sẽ khiến bạn bè của ông phải
có cái nhìn khác. – Anh nói xong bèn nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Đạo Dã,
cảm thấy mình như vừa nói sai điều gì đó.
Đạo Dã nhìn quanh các bức tranh trong phòng bằng á
