a cậu tới nhà tôi. Chúng ta có thể
nói chuyện trực tiếp.
- Tới nhà cô? Không tiện lắm thì phải. – Trì Vĩnh vẫn
không quên hỏi một cách lịch sự. – Hay là tới một nhà hàng nào đó ăn bữa cơm?
- Cơm thì không cần đâu, có phải bàn chuyện làm ăn
đâu. Tôi chán ăn cơm rồi, tới nhà tôi đi. Nhà tôi ở hoa viên Đồng Thiên, chắc
cậu không đến nỗi không biết nó ở đâu chứ. Phòng 802, nhà số 2, hoa viên Đồng
Thiên. Thế nhé, bye! – Nói xong chỉ cúp điện thoại.
Trì Vĩnh vội vàng thay một bộ com lê sạch sẽ, đứng
trước gương ngắm vuốt nửa tiếng đồng hồ rồi mới ra ngoài đón taxi tới hoa viên
Đồng Thiên.
Bạch Bình ra mở cửa, chỉ mặc một bộ đồ thuê hoa ở nhà
rất rộng rãi, cái nhẫn kim cương trên ngón tay và đôi khuyên ngọc ở tai khiến
chị trông thêm sức sống. Anh cởi giày bước vào nhà, cùng chị đi tham quan khắp
nơi.
- Đây là phòng khách, rộng sáu mươi lăm mét vuông.
Nhìn này, cái bàn tròn này với bộ ghế là nhập khẩu từ Tây ban Nha đấy, cộng lại
là một trăm tám mươi nghìn tệ, chỉ riêng ghế thôi đã mười nghìn tệ một cái. Bộ
xa lông này là của Ý, một trăm sáu mươi nghìn tê, còn cái đèn này nữa, cậu nhìn
xem, bên ngoài bóng đèn đều là vàng, một trăm hai mươi nghìn tệ một cái…
Trì Vĩnh nghe chóng cả mặt. Anh nhìn cây đàn piano
trong phòng khách rồi nói:
- Thì ra cô còn biết chơi đàn à?
Anh đang định chờ chị chơi một bản nhạc sau đó cất lời
khen ngợi thì chị nói:
- Đặt đó cho sang thôi. Xin lỗi, tôi không biết chơi.
Vẫn muốn học nhưng không có thời gian.
Trì Vĩnh không hiểu vì sao thấy đôi chút thất vọng.
Chị mặc kệ phản ứng của anh, đưa anh vào phòng ngủ,
trên bàn trang điểm của chị bày đầy các loại mỹ phẩm và dụng cụ làm đẹp. Chị
quay người lại giới thiệu cái giường, cái tủ, và những đồ dùng nhập khẩu đắt
tiền trong căn phòng, cứ như thể chúng là tiêu chỉ để đánh giá con người chị.
Bạch Bình đứng trên sàn gỗ sáng bóng tới có thể soi
gương, khiến Trì Vĩnh cảm thấy chị hoàn mĩ như một nữ thần. Đôi mắt anh nhìn
chị say đắm, hừ, chị chính là nữ hoàng trong vương quốc tiền bạc của anh, giờ
chỉ có điều không biết nên thả câu vào lúc nào mà thôi.
Bạch Bình lúc này mới phát hiện ra ánh mắt ngưỡng mộ
của anh, nói:
- Chúng ta ra phòng khách nói chuyện đi.
Ngồi lên xa lông, Bạch Bình nói:
- Trì Vĩnh, tôi bảo cậu tới nhà là vì muốn cho cậu
biết tôi là người đàn bà như thế nào. Tôi biết vì sao cậu lại tới, là vì muốn
khuyên tôi đầu tư cổ phiếu, đúng không?
Mặc dù rõ ràng là vậy, nhưng anh vẫn không dám thừa
nhận, chỉ vì trước mặt chị, anh cảm thấy mình quá nhỏ bé, ti tiện và đáng
thương.
- Tôi đoán ra từ lâu rồi. Nhưng tôi không đồng ý đâu.
- Đúng, cô đồng ý hay không hoàn toàn là quyền của cô.
- Tôi không tin vào thị trường cổ phiếu. Nói cho cùng
thì tôi không dễ dàng tin người khác. Mặc dù tôi là người làm ăn, trong làm ăn,
niềm tin rất quan trọng, nhưng nó còn có điều kiện trao đổi. Bởi vậy, xin lỗi
nhé, xin cậu đừng tới khuyên tôi đầu tư cổ phiếu nữa.
- Tôi… cô Bạch, tôi không định bảo cô đầu tư cổ phiếu.
Tôi chỉ…
Bạch Bình nhìn thẳng vào mắt anh.
Trì Vĩnh cảm thấy áp lực bởi ánh mắt này, ấp úng nói:
- Bởi vì… tôi thích cô nên mới tới tìm cô.
- Thích? Ha ha, cậu lăn lộn bao nhiêu năm rồi mà còn
nói là thích? Tôi không nghe nhầm chứ? Tôi nói cho cậu biết, từ sau khi chồng
tôi đi Mỹ, cảm giác yêu đương cũng bỏ tôi đi rồi. Mang trái tim của cậu về đi,
ngoài việc bày tỏ sự tiếc nuối, tôi chẳng biết nói gì nữa
Chị ra hiệu cho anh ra về. Trì Vĩnh lại nhìn xung
quanh căn nhà xa hoa một lần nữa, nhất là cây đàn piano thể hiện sự sang trọng,
thở dài một tiếng trong lòng rồi ra về. Sau khi bước ra ngoài anh mới phát hiện
ra chị thậm chí còn không rót cho anh một ly nước theo phép lịch sự thông
thường.
Trì Vĩnh ra về, chị thở phào nhẹ nhõm.
Chị nói cho Trì Vĩnh những lời đó mục đích là để anh
sợ hãi mà rút lui hy vọng, anh không tới tìm chị nữa.
Chị là một người đàn bà có thể khiến một người đàn ông
phải quỳ xuống dưới chân. Từ sau khi chồng chị đi Mỹ, để lại công ty sản xuất
va li cho chị quản lý, cuộc sống của chị tốt hơn lên rất nhièu. Hằng tháng,
chồng chị gửi cho chị tiền sinh hoạt, bố mẹ cũng có không ít tài sản, sớm muộn
gì cũng có phần của chị, thêm vào đó là thu nhập của chị khiến chị thích tiêu
xài hoang phí.
Những lời ngọt ngào của chồng càng ngày càng ít, chỉ
có số tiền sinh hoạt phí cố định hàng tháng là không bao giờ gởi chậm. Chị
hiểu, tình yêu có lẽ chỉ là nhiệt tình lúc ban đầu, khi mà gửi tiền trở thành
sự liên hệ duy nhất giữa họ mỗi tháng thì chị dùng số tiền này để tìm kiếm công
cụ cân bằng. Chị ra vào các siêu thị cao cấp, mua những bộ quần áo, giày dép,
túi xách và các đồ dùng cao cấp khác mà người dân bình thường chỉ dám đứng từ
xa ngắm nhìn. Lâu dần, chị cảm thấy trên người những người không có tiền luôn
có một cái mùi nghèo khó mà chị không thể chịu nổi, ngay cả Trì Vĩnh luôn tỏ ra
sang trọng trước mặt người khác cũng khó thoát được lời đánh gái này.
Bạch Bình có một cô em gái nhỏ hơn chị năm tuổi, tên
là Thanh Thủy, làm việc trong công ty gia