ười đi qua. Hai
người đi đối diện nhau, khoảng cách mỗi lúc một gần, sau đó hai người kinh ngạc
nhìn nhau, mặt thất sắc, rồi họ bắt đầu cuộc trò chuyện nhạt nhẽo.
Từ mùa đông năm kia anh đi Tokyo, họ chưa gặp lại nhau
lần nào. Khoảng thời gian anh mới sang đó, cô rất quan tâm tới thời tiết ở
Tokyo, cho tới khi cô dần quên mất sự quan tâm, chớp mắt mà hai năm.
Anh lên tiếng trước:
- Anh tới đây chơi, còn em?
- Tới làm việc.
Anh nói:
- Không ngờ lại gặp em. Em khỏe không?
Cô đứng ngẩn ngơ, không lắc đầu cũng chẳng gật đầu,
chỉ nhìn vào bức tường bên cạnh, sau đó mỉm cười. Gặp lại người tình cũ ở đất
Hồng Kông xa xôi, đúng là một chuyện nực cười. Ánh mắt anh có gì đó như trách
cứ và khó hiểu, nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh. Anh mời cô uống trà, cùng cô đàm
luận những chuyện thú vị ở Nhật Bản. Anh nói anh thích Hồng Kông, vừa hiện đại
vừa cổ điển, quý tộc nhưng không phù phiếm. Anh nói anh còn hai năm nữa sẽ tốt
nghiệp, nghệ thuật hội họa Nhật Bản rất phát triển, hơn nữa lịch sử lại lâu
đời, nhưng họ không coi trọng sáng tạo là điểm khiến anh đau đầu. Sau này có
thể bán tranh để kiếm tiền, nếu không được thì cũng có thể làm giáo viên.
Phương Thành nói:
- Anh vẽ cho em một bức tranh nhé?
Tiểu Liên thấy bối rối, cô nhớ lại ngày trước, cô thẹn
thùng ngồi trước mặt anh, gương mặt cười vô tư, nhưng hôm nay, liệu cô còn có
thể tỏ ra đáng yêu như vậy nữa được không? Anh lôi giấy bút ra, luôn miệng nói:
- Tự nhiên một chút, cứ coi như là không ai vẽ em cả!
Bức tranh nhanh chóng được hoàn thành, giống quá, nhất
là đôi mắt, vừa mang vẻ đẹp cổ điển vừa có chút bất an, hoảng hốt. Cô nhìn anh,
đầy kính nể. Anh vẫn đẹp trai như thế, ký ức mơ hồ về anh đã bị thay thế bởi những
đường nét rõ ràng hôm nay, cuối cùng cô cũng cất tiếng hỏi câu mà cô vẫn muốn
hỏi từ lâu:
- Nghe nói anh kết hôn rồi?
- Ừ.
- Có hạnh phúc không?
Anh không lên tiếng, sau đó chuyển chủ đề:
- Em biết vì sao anh có thể vẽ xong nhanh như thế không?
Bởi vì anh chưa hề quên em. Không biết bắt đầu từ lúc nào, em không còn chủ
động liên lạc với anh nữa, anh cũng không thích phải cầu xin người khác bố thí
tình cảm, bởi vậy đến giờ này mặc dù anh không biết em đã có người yêu mới
chưa, nhưng anh cũng đoán được là chúng ta không quay về như cũ được nữa. Ở
Nhật, rất nhiều cô gái đều chủ động, có lúc anh cũng đồng ý với họ, họ rất dứt
khoát, không bắt anh phải chịu trách nhiệm, chỉ cần cả đời này anh không quên
họ. Nhưng anh lại thấy sợ. Ở cùng với họ, có lúc anh thực sự muốn biết em đang
làm gì. Chúng ta vốn rất trong sáng, nhưng sang tới Nhật, anh mới phát hiện ra,
ngày trước chúng ta đã quá trong sáng.
Cô ngắt ngang lời anh:
- Em chỉ muốn biết cuộc hôn nhân của anh có hạnh phúc
không?
Anh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, đôi mắt đó đã
từng mang lại cho anh biết bao hạnh phúc. Anh không dám nhìn thẳng vào cuộc hôn
nhân của mình trước mặt cô, bởi vì đó không phải là cuộc hôn nhân có tình yêu,
đó là một cuộc hôn nhân sai lầm.
Cô lại nói:
- Không phải vì tới Nhật rồi mới cảm thấy quá trong
sáng, mà vì tuổi của chúng ta ngày càng lớn, kinh nghiệm xã hội ngày càng tăng,
không trong sáng là chuyện đương nhiên. Khách sạn tình nhân của Nhật chẳng phải
tính tiền theo giờ đó sao?
Anh giật mình, nhưng không nói gì. Họ đều thay đổi
rồi, không chỉ về tình dục, họ lại như không hề thay đổi, nhưung chỉ không thay
đổi về những nhận thức trong tình cảm.
Men theo cơn ngõ nhỏ u buồn, hai người lặng lẽ bước
đi, một trước một sau. Sát bên người họ là những sợi dây leo màu xanh bám đầy
bờ tường, mỗi hòn đá đều thật nặng nề, giống như muốn in sâu trong lòng người
du khách, không bao giờ mờ phai. Hai người trẻ tuổi đi trong cái ngõ nhỏ cổ
kính, cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc.
Ở Cửa Long Đường có rất nhiều khách sạn tình nhân, mặc
dù họ từng yêu nhau, nhưng họ không vào đó. Cô nói muốn ngồi tàu điện ngầm vắt
ngang Hồng Kông, anh cùng cô đi vào khoang chờ tàu điện ngầm đầy những con
người ăn mặc rất thời trang. Tàu điện tự động đi rất nhanh như nhịp sống của
người Hồng Kông vậy, không chấp nhận một chút chậm trễ. Khi chờ tàu tiện ngầm,
anh đưa tranh cho cô, nhìn cô lên tàu xong, không nói gì đã bỏ đi.
Tiếng đóng của cánh cửa tàu ngăn cách hai thế giới,
giữa đi và ở, cô không thể phân biệt nổi đúng hay sai. Trước đây, cô và Phương
Thành ôm hôn nhau ở đầu ngõ, không muốn tách nhau ra, anh không nói yêu cô,
không tặng quà cho cô, nhưng chỉ nhìn thấy cô là anh đã ôm chặt không buông,
bởi vậy cô không bao giờ nghi ngờ cảm giác yêu đương mơ hồ ấy, vui vẻ thân mật
với anh. Ngõ nhỏ yên lành tượng trưng cho tình yêu của họ. Ở cùng anh, cô không
cần phải ăn gì cả, không cần biết mình đang đứng chỗ nào, cho dù là sau phút
chia tay, sự bất an và lo lắng bào mòn trái tim cô, ngày đêm khiến cô không thể
an lành.
Tiểu Liên thấy thật tiếc nuối, cô không thể gặp lại
anh nữa, anh đã mặc nhận rằng mối quan hệ giữa hai người họ đã kết thúc. Họ rất
có duyên nên mới gặp nhau ở nơi này, nhưng ông trời sắp đặt như thế rốt cuộc là