của
mình càng thêm hoàn thiện nhờ sự vui vẻ trong tinh thần.
Anh quyết định cuộc sống như thế này từ sau cái chết
của vợ anh. Đối diện với sự qua đời của cô, anh cảm nhận thấy tội lỗi của mình.
Anh muốn rửa sạch từng chút tội lỗi của mình, đón nhận ân điển của Chúa, chỉ có
như vậy mới nhìn thấyPhúc âm.
Anh nhìn đồng hồ, đã là ba giờ chiều, đã đến giờ đi
xem lớp xướng thi hát rồi. Buổi tối còn phải tới giáo hội người Hoa ở bang
Minnesota để tham gia vào hội Thần học của họ, hơn nữa còn có một bài diễn
giảng dài ba tiếng.
Trên máy bay, anh vô tình giở một tờ bào, đọc được một
tin tức liên quan tới căn nhà mà Tiểu Liên thiết kế được làm cảnh quay chính
trong một bộ phim điện ảnh đã đoạt giải. Anh lại nhớ tới mùi vị rất nghệ thuật
toát lên từ con người cô.
Hôm nay, Đại Vân bước chân lên mảnh đất Thượng Hải.
Nỗi nhớ quê hương của một người con trẻ tuổi bỗng dưng cuồn cuộn dâng lên trong
tim cô. Cuộc sống lưu vong bao nhiêu năm ở nước ngoài khiến nụ cười của cô đã
cạn, chiếc áo khoác dài đơn giản gói trọn thân hình gầy guộc của cô. Quê hương
mà hàng đêm cô vẫn mơ về nay vẫn khiến cô tức cảnh sinh tình.
Cơn gió lạnh lẽo vẫn không thể ngăn nổi bước chân của
cô. Cô không biết cô lúc này vẫn có thể cười, hơn nữa nụ cười còn vô cùng xa
lạ. Nụ cười đó khác với nụ cười năm xưa khi cô đang ở miền bắc Đan Mạch để nhìn
eo biển Thụy Điển, cũng không giống với nụ cười năm xưa khi cô đứng ở bến xe để
từ biệt một người, nụ cười khi đó là bất định, giống như trong đêm tối tĩnh
mịch vô bờ bỗng dưng xuất hiện một tia sáng. Nhiều năm trước khi rời khỏi
Thượng Hải, cô tưởng rằng mình sẽ không còn quay trở lại nữa, có người phê phán
cô, khinh miệt cô, cô vẫn có thể ung dung đối mặt. Cô tự cho rằng mình hiểu rất
nhiều, giai điệu, vũ khúc, kiểu cách… cô đều có thể nói với người ta cả một
buổi chiều, đó là những ngày tháng dịu dàng của cuối những năm 90, nó mang theo
một chút hưng phấn của tuổi trẻ. Một thời gian quá dài, ngoại trừ đám đàn ông
và mấy cuốn sách từng được xuất bản, cô hầu như không trải nghiệm thêm điều gì
khác nữa.
Khi quay lại đây lần nữa, cô thực sự muốn có một
người, chấp nhận những gì cô có thể cho, hỏi những gì cô có thể trả lời. Còn
đối với cách khái niệm về giai điệu, vũ khúc, kiểu cách, cô đã mơ hồ lắm rồi.
Chiếc áo len màu xám, chiếc khăn len màu đen cuốn quanh cổ và chiếc áo khoác
ngoài đơn giản chính là lớp vỏ của cô, cũng là tâm tư u buồn của cô. Cô phát
hiện ra, mình đã từng là nước, không có hình dáng, không có hơi ấm, chỉ cần có
người đối xử hơi tốt với cô là cô đã không thể kiềm chế được mình, lại xao
động. Giờ đây, cô không làm dòng nước ngốc nghếch nữa, cô đã có hơi ấm của
riêng mình, cô cũng có một cái tôi cố định.
Cô tới nhà hàng của Tiểu Liên, đọc báo cô biết nơi này
đã đổi chủ. Đoạn cầu thang cong cong trong nhà hàng đã sơn màu khác, câu đối
trong truyện Thủy hử treo
trong nhà hàng cũng đã được gỡ xuống. Cô biết nơi này không thể tìm được Tiểu
Liên, nhưng cô vẫn lưu luyến đi qua đi lại trong căn phòng, nhìn ngó hết chỗ
này tới chỗ khác. Cô lại mua một tờ báo, đọc được một vụ án mà hung thủ giết
người là Trì Vĩnh. Sau một giây kinh ngạc, cô lại bình tĩnh lại, cô đã không
nhớ được lại chuyện gì liên quan tới anh ta nữa rồi. Chỉ có điều cô đồng cảm
với cái người đàn bà tên là Bạch Bình.
Cô lại tới một hiệu sách, thấy mừng vì hiệu sách này
vẫn mở cửa 24/24, và cô còn kinh ngạc hơn khi tìm được cuốn sách Bức
tranh trong lòng của mình.
Cô vui vẻ gọi điện thoại tới nhà xuất bản đó, người
phụ trách phòng biên tập nghe nói là tác giả gọi, vội vàng nói là sẽ sắp xếp
phỏng vấn. Đại Vân lạnh nhạt nói:
- Đừng phỏng vấn tôi, người thực sự cần phỏng vấn
không phải là tôi. Tôi chỉ muốn biết Tiểu Liên ở nơi nào? Số di động cũ của cô
ấy ngưng sử dụng rồi.
- Chị có số điện thoại nào của chị ấy?
- 13xxxxxxxx.
- Ồ, chị
ấy đổi lâu rồi. Là số 13xxxxxxxx cơ. Còn nữa, chỗ chúng tôi có tiền nhuận bút
của chị, khi nào chị có thời gian thì tới lấy tiền nhé. Cái này là chị Tiểu
Liên dặn đi dặn lại, chị ấy nói, chị ấy biết chị chắc chắn sẽ về Thượng Hải.
Cô đi ra bãi cát, cây cầu thế kỷ ở đó đã biến mất, bãi
cát đã thành một công trường lớn khiến tâm trạng cô càng trở nên không tốt.
Tiếng gõ lốc cốc ngoài đường vang lên nói với cô rằng
đã tới giờ ăn cơm giao thừa, hôm nay là một ngày quan trọng biết bao. Chiếc
taxi nào cũng chở đầy người, chỉ có vào ngày này mới cảm thấy ai là người quan
trọng nhất trong tim bạn, khiến bạn đau đớn nhất?
Đêm hôm đó, Tiểu Liên và Phương Thành ở trong một
khách sạn của thành phố Lệ Giang. Tết đến rồi, Tết của người Trung Quốc luôn
tới rất nhanh, dường như chỉ trong một cái chớp mắt.
Tiểu Thiêm và Tiểu Ngưu đã ngủ. Hai đứa bé, một là con
gái do Tiểu Liên sinh, một là cậu bé mà họ nhận nuôi ở Lệ Giang. Chúng là những
tiểu thiên thần hoạt bát, đáng yêu nhất, có những giấc mơ ngây thơ và trong
sáng nhất, chúng vẫn vui vẻ đùa nghịch trong thế giới tuổi thơ của mình. Chúng
cũng là những chú ma tinh nghịch
