ều, chỉ tâm tâm niệm niệm phải bức cung rốt cục hắn dành cho nàng mấy phần chân tâm.
Hắn cũng không có tâm tư ăn uống, tâm tâm niệm niệm làm thêm một lần, có lẽ thêm hai ba hay năm lần càng tốt, chẳng qua lo cho nàng lần đầu chịu ơn mưa móc, sợ là không chịu được nhiều.
Ăn xong, Lý Vạn Phúc dẫn người vào dọn bàn, lại thấp giọng nói: “Điện hạ, nước đã chuẩn bị xong.”
“Uh. Ông lui ra đi.”
Cung nữ nội thị lại lui ra ngoài.
Cung mỹ nhân thể hiện khí thế nữ vương liếc Thái tử điện hạ, “Có thể nói chưa?”
“Khi còn bé nàng hay theo Cung phu nhân tiến cung thăm Hướng Thái phi, ta
bắt đầu để ý nàng từ lúc đấy.” Thái tử điện hạ bắt đầu bộc bạch cõi
lòng.
“Chính xác là khi nào?”
“Khi nàng khoảng hai ba tuổi, nàng gọi ta là ‘cái bàn’ ca ca.” (cái bàn là “thai tử” )
Lâu như vậy sao? Cung Khanh bật cười, cứ tủm tỉm không thôi.
Mộ Thẩm Hoằng véo má nàng, cười nói: “Sau đó rốt cục cũng nói sõi, gọi
Thái tử ca ca nũng nịu ngọt ngào như mật. Ta thích nhất nghe nàng gọi ca ca của ta, nhưng sau đó không chịu gọi ta nữa, thấy ta liền chạy trốn
rất xa, tại sao?”
“Lớn thì phải thế, nam nữ thụ thụ bất thân.” Nàng còn nhớ là khoảng năm tám
chín tuổi, Cung phu nhân bảo nàng không được tìm Thái tử nói chuyện hay
chơi đùa nữa. Đến năm mười ba mười bốn tuổi thì rất hạn chế đưa nàng
tiến cung.
“Từ đó muốn gặp nàng thật khó làm sao, chỉ có thể nhìn từ xa tại cung yến,
lòng như bị cào xé. Vất vả lắm mới chờ được đến lúc nàng đến tuổi cập
kê, một lòng muốn cưới nàng, nàng lại khăng khăng đòi gả cho người khác, thật đáng hận.”
Dứt lời lại hôn một cái thật bạo lực.
Nàng thẹn thùng cười hỏi: “Ngài giận lắm sao?”
“Tất nhiên.”
“Ngài còn nói, thiếp nhiều lần bị ngài… “
“Bị ta làm gì?”
Nàng ngượng ngùng nói: “Dù sao cũng là ngài bắt nạt thiếp.”
“Nàng làm ta giận, không chịu gả cho ta, không bắt nạt nàng một hai lần làm sao giải tỏa mối hận trong lòng.”
Đúng lúc đấy, nàng cảm nhận có một vật cứng thúc đằng sau. Mặt nàng ửng đỏ, vội vàng giãy dụa ra khỏi đùi hắn.
Hắn kéo tay nàng nói: “Chúng ta đi tắm đi, nước đã chuẩn bị xong rồi.”
“Ngài đi trước.”
“Đi cùng đi, phòng tắm ngay sau thôi.”
“Không, thiếp mới ăn xong, muốn chờ một lúc cho tiêu. Ngài đi trước.” Tất nhiên nàng biết dụng ý của hắn. Thẹn thùng nhích ra xa, dáng vẻ một lòng
phòng tặc, vạn phần dễ thương.
Hắn cười cười: “Vậy ta đi trước.”
Cung Khanh lòng dạ rối bời, vừa vui vừa rầu. Hôn sự này vốn là không chút tự nguyện, vì đột nhiên xuất hiện chân tướng mà bất ngờ nối tiếp bất ngờ.
Lời bộc bạch của hắn rõ ràng là thổ lộ phải lòng nàng từ lâu, nếu thật
sự để ý nàng từ ngày còn thơ bé, vậy thì “một đời một kiếp chỉ đôi ta”
cũng không phải chuyện vô vọng. Trước mắt còn một ví dụ sống, chính là
Tuyên Văn Đế.
Nghĩ đến đây, Cung Khanh âm thầm quyết định, dù là Thái tử, nàng tuyệt đối
không chắp tay nhượng bộ, không chia sẻ hắn với nữ nhân khác.
Hắn quay lại rất nhanh sau đó, tay áo phất phới bước nhẹ như trích tiên, trên người thoảng một mùi thơm như hương hoa lan.
“Ta bế nàng đi.”
“Thiếp tự đi.” Cung Khanh vội né tránh vòng tay của hắn.
Đi tới phòng tắm đằng sau tẩm điện, Cung Khanh ngẩn ra. Quả nhiên là phong thái hoàng gia, Cung gia đã phú quý, nhưng phòng tắm cũng chưa xa xỉ
tiện nghi thế này.
Thành bể là đá cẩm thạch trắng, trên vách tường lắp một đầu rồng, nước chảy
từ miệng rồng xuống, khói trắng lượn lờ, nước liên tục rót ra, đầu kia
chảy vào, có lẽ là hệ thống tuần hoàn.
Trong nước rải vô số cánh hoa, chìm nổi như một vườn hoa đang nở.
Thì ra hương thơm trên người hắn là đây. Nàng không kiềm chế được hít vào
một hơi thật dài, hương hoa thanh nhã làm nàng nhẹ bẫng toàn thân. Cởi
áo khoác, nàng bước vào trong bể, sóng gợn dập dờn, cánh hoa tản mát, lộ ra đáy bể rải đá cuội và đá màu. Trong ao đặt một con hồng nhạn điêu
khắc từ ngọc thạch, hai cánh mở rộng tạo thành một ghế nằm, nàng nằm lên lưng con hồng nhạn, cánh tay ngọc đặt trên hai cánh hồng nhạn, thoải
mái thở phào một hơi.
Chỗ sưng đỏ nước ấm vỗ vễ, dần thấy dễ chịu hơn, vốn đã bị mệt mỏi suốt một ngày, lại bị hắn giằng co trên giường lâu như vậy, giờ phút này ngâm
nước nóng mới biết được bản thân mệt mỏi nhường nào.
Nàng nghiêng người gục trên lưng hồng nhạn, lười biếng chẳng muốn nhúc nhích chút nào, chỉ muốn cứ thế nhắm mắt ngủ. Nhưng tuy thân thể mệt mỏi đầu
óc lại thấy tỉnh táo, bởi vì hôm nay thật sự quá ly kỳ. Đầu tiên là hắn
vén bức màn bí mật về duyên phận đêm Nguyên Tiêu, tiếp theo lại là kích
thích ân ái chưa từng trải nghiệm.
Hai hình ảnh xẹt qua trong đầu, xoay tròn với tốc độ chóng mặt, hình ảnh nào cũng hương diễm ướt át, càng nghĩ càng đỏ mặt.
Một lúc lâu sau, nàng thấy có nhu cầu cá nhân, nghĩ đứng lên, kết quả vừa quay đầu suýt thì kêu lên thất thanh.
Mộ Thẩm Hoằng ngồi bên cạnh bể, hai tay chống cằm, nhìn nàng cười nham nhở như đang thưởng thức một bức họa. Xuân cung họa.
Hắn tới từ khi nào, còn không lên tiếng.
Nàng chỉ hận không thể co mình xuống đáy nước, đáng tiếc nước trong bể tương đối cạn, nàng lại gục lên lưng con hồng nhạn, nước chỉ sâm sấ