Disneyland 1972 Love the old s
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326124

Bình chọn: 7.00/10/612 lượt.

Đế và Độc Cô

Hoàng hậu mặc lễ phục ngồi ghế chủ, chờ cô dâu mới làm lễ ra mắt.

Sau ba quỳ chín lạy, Cung Khanh đứng dậy, nhận từ tay cung nữ đĩa táo tàu

dâng lên Tuyên Văn Đế, rồi dâng một đĩa hạt dẻ lên Độc Cô Hoàng hậu.

Tuyên Văn Đế và Độc Cô Hoàng hậu lần lượt ban hai phần lễ vật tân hôn, sai

người đưa đến Đông Cung, lại lần lượt ban cho một thanh ngọc như ý và

một cặp hòa hợp nhị tiên điêu khắc từ ngọc, ngụ ý phu thê hòa mỹ, vạn sự như ý.

Làm lễ xong, Cung Khanh và Mộ Thẩm Hoằng ngồi xuống.

Tuyên Văn Đế mỉm cười nhìn con dâu, quay đầu nói với Độc Cô Hoàng hậu: “Nhìn con trai con dâu, lòng trẫm thấy rất an ủi.”

Độc Cô Hoàng hậu cười gượng, quay sang gật đầu ra hiệu với A Cửu.

Giờ phút A Cửu sợ nhất đã đến, con người từng bị cô ta chèn ép vô số lần

giờ đã thành chị dâu, cô ta sẽ phải hành lễ với người đấy.

Lòng cô ta khó chịu trăm đường, nhưng trước mặt đế hậu, nhất là ánh mắt Mộ

Thẩm Hoằng lộ ra sự uy hiếp mơ hồ, cô ta không thể làm gì khác hơn là

kiên trì, thi lễ một cách cứng ngắc: “A Cửu bái kiến chị dâu.”

Cung Khanh không kiêu ngạo không siểm nịnh, nở nụ cười tuy đẹp mà xa cách lãnh đạm. Từ nay về sau, không cần e sợ A Cửu nữa.

A Cửu giận đến nghiến răng, người hận nhất căm ghét nhất giờ thành chị

dâu, sẽ phải ngày ngày đối mặt, quan trọng hơn, ba người đàn ông quan

trọng nhất đời cô ta đã bị Cung Khanh cướp mất hai.

Đối với Cung Khanh mà nói, nàng cũng cùng cảm xúc với A Cửu, người ghét

nhất giờ thành em chồng. Trước kia còn có thể tránh mặt, giờ muốn tránh

cũng không được, nàng cũng phải điều chỉnh chiến lược, người không phạm

ta ta không phạm người, nếu người phạm ta ta sẽ cho biết tay.

Theo lệ, Độc Cô Hoàng hậu nói với Cung Khanh về quy củ trong cung, thật ra

Cung Khanh đã biết, Độc Cô Hoàng hậu chỉ là theo lệ mà làm.

Sau khi nói xong, bà ta nói: “Đến giờ chưa? Đừng chậm trễ việc yết miếu.”

Mộ Thẩm Hoằng cùng Cung Khanh cáo từ, đi thái miếu.

Độc Cô Hoàng hậu nhìn bóng lưng con trai con dâu, không thể không công

nhận, dõi mắt khắp kinh thành, không có ai xứng với Thái tử hơn Cung

Khanh, trái ngang lại là con gái của Hướng Thanh Thư, vừa nhìn thấy Cung Khanh liền không khống chế được mà nghĩ đến người mẹ Hướng Thanh Thư.

Bà ta đã như vậy, thử hỏi Tuyên Văn Đế còn là thế nào? Nhìn con nhớ mẹ thật sự khiến Độc Cô Hoàng hậu đau nhói tâm can.

Cung Khanh cũng chỉ mong được cáo lui sớm, nàng cũng chẳng muốn nhìn thấy

gương mặt lạnh ngắt của mẹ chồng và gương mặt nhăn nhó của A Cửu chút

nào.

Sau khi bái yết ở thái miếu, trở lại Đông Cung, Mộ Thẩm Hoằng liền giục nàng đi ngủ bù.

Cung Khanh thật sự cảm động, phu quân của mình thật là một người đàn ông chu đáo quan tâm. Ai ngờ nàng vừa cởi bớt xiêm y, lên giường vừa chợp mắt

thì thấy bên cạnh lún xuống, hắn cũng lên giường.

Nàng lập tức cảm giác không ổn, mở trừng hai mắt, hỏi: “Ngài cũng ngủ sao?”

Hắn uh một tiếng ẩn ý.

Quả nhiên, một bàn tay mò tới.

“Không.”

“Một lát thôi, rất nhanh thôi.”

“Không.” Đã trải qua hai lần dày vò còn tin hắn mới là lạ.

“Vào trong ta liền để yên.”

“Không.” Chuyện này tất nhiên không có khả năng.

“Hẹp hòi. Sau này gọi nàng là ‘Không Không’, không gọi Khanh Khanh nữa.”

“Không.”

Hai người cùng phải bật cười.

Mộ Thẩm Hoằng búng mũi nàng: “Con người nhẫn tâm.”

Nàng hờn dỗi đấm ngực hắn: “Là ngài nhẫn tâm.”

Nàng đã nói như thế, hắn cũng không tiện ép buộc nữa, không thể làm gì khác

hơn là chịu đựng nhu cầu, nói: “Được rồi, nàng ngủ đi.”

Cung Khanh ngủ rất sâu, một mạch đến tận hoàng hôn. Mộ Thẩm Hoằng vừa hôn vừa day môi nàng một hồi lâu mới đánh thức được nàng.

“Phải đi dùng bữa tối cùng phụ hoàng mẫu hậu rồi.”

Cung Khanh nhìn sắc trời, kinh ngạc ngồi bật dậy, vội vàng xuống giường.

“Không cần vội.”

Khi hai người đến điện Tiêu Phòng, Tuyên Văn Đế vẫn chưa tới, ngoài A Cửu

và Độc Cô Hoàng hậu, không ngờ Triệu Quốc phu nhân và Tiết Giai cũng

đang ở đấy.

Cung Khanh nhớ đến chuyện bên hồ Nguyệt, thiện cảm với Tiết Giai bay biến

không còn chút gì. Cô bé bề ngoài dễ thương đơn thuần này quả nhiên là

ví dụ tuyệt vời cho câu “miệng nam mô bụng bồ dao găm”.

Cung Khanh cười chào Triệu Quốc phu nhân, với Tiết Giai chỉ gật đầu, thần sắc như thường.

Mộ Thẩm Hoằng cầm tay nàng đến ngồi cạnh Độc Cô Hoàng hậu.

Tiết Giai cười nói: “Cung tỷ tỷ làm Thái tử phi càng thêm xinh đẹp rạng rỡ .”

Triệu Quốc phu nhân cũng tiếp lời tán tụng mấy câu. Độc Cô Hoàng hậu chỉ cười nhạt nhẽo, từ chối cho ý kiến.

Không lâu sau, Tuyên Văn Đế đến, bắt đầu truyền lệnh.

Gia yến trong cung xưa nay cũng rất tinh sảo phức tạp, có hai mươi món mặn

món chay mỗi loại. Cung Khanh phát hiện Tuyên Văn Đế thích những món

giàu dinh dưỡng như gan ngỗng thịt hươi nai, mà Độc Cô Hoàng hậu lại ăn

uống rất thanh đạm, chắc là sợ mập.

Với tuổi của Độc Cô Hoàng hậu mà nói, gương mặt bà được bảo dưỡng rất tốt,

mặc dù không phải nghiêng nước nghiêng thành nhưng da vẫn mịn màng không nếp nhăn, chắc là liên quan tới chuyện trước giờ bà hiếm khi nở nụ

cười. Nhưng dáng người thì không được tốt như thế, eo bà tương đối to,

kể