ác” của hắn dọa nạt.
Hắn cười cười, mút ngón tay nàng rồi mới cười hì hì buông ra, nhìn nàng từ trên xuống dưới, hỏi: “Tiếp theo nên cắn ở đâu?”
“Đầu ngón chân.” Trong tâm trạng cấp bách nàng buột mồm nói.
“Tốt.” Không ngờ hắn làm thật, tháo giày nàng, rồi cầm lấy bàn chân ngọc ngà.
Tư thế đấy lập tức khiến nàng nhớ đến tình cảnh ở xe ngựa, hắn cũng cầm
bàn chân thế này, thấy trọn vẹn đùi nàng, lại nghĩ đến một chuyện lâu
hơn, hắn dùng nhẫn ngọc làm rách váy nàng, sờ mó đùi nàng, trong lúc
nhất thời, thù mới hận cũ bùng lên, trong thẹn thùng lại sinh ra sự ảo
não.
“Tối đó ngài làm rách váy của ta, là cố ý đúng không?”
“Chuyện đó sao, thật sự không cố ý, là gió đông đa tình, thổi làn váy lụa đến chiếc nhẫn của ta.”
“Thật không?”
Hắn cười hì hì nói: “Thật.”
Nàng hừ một tiếng, vẫn không tin.
Hắn cười ha hả: “Ta là quân tử mà.”
Nàng bĩu môi: “Quân háo sắc thì có.”
“Nếu đã vậy thì không thể chịu tiếng oan.” Dứt lời, hắn cầm chân nàng đưa lên miệng, há miệng cắn.
“Đừng!” Nàng sợ nhắm tịt hai mắt, lại cảm thấy mu bàn chân ngưa ngứa, thì ra là hắn hôn.
Nàng vừa ngạc nhiên vừa ngượng ngùng, hắn hôn chân nàng sao. Nói ra liệu có ai tin?
“Tiếp theo cắn chỗ nào đây?” Hắn đặt chân nàng xuống, đưa ánh mắt lên dừng ở bắp đùi.
“Đừng.”
Hắn cầm mắt cá chân nàng, vừa nhấc lên, quần lụa trơn mỏng như cánh ve tuột xuống, dồn ở cuối đùi.
Hắn nhìn bắp đùi trắng như tuyết, cười híp mắt nói: “Tiếp theo cắn ở đây là ổn đấy.”
“Đừng mà.” Nàng cuống quít kéo quần để che, lại bị tay của hắn chặn lại, cúi đầu cắn nhẹ lên bắp đùi.
Da thịt nàng rất non, chỉ cắn rất nhẹ cũng để lại dấu bầm, vô cùng gợi cảm.
Cung Khanh cảm thấy rất ngượng ngùng, nhưng cũng có phần kích thích, muốn
tránh không được, lòng căng thẳng, tiếp theo hắn định cắn ở đâu?
Ánh mắt của hắn cố ý di chuyển tới chỗ không nên nhìn.
Nàng kéo chăn muốn che người, ai ngờ động tác của hắn còn nhanh hơn, giật chăn ra, nhào lên người nàng.
“Để ta làm chăn cho Khanh Khanh được không?” Hắn đè lên nàng, cười cắn vành tai nàng, đầu lưỡi tinh tế liếm một vòng, trong nháy mắt, một luồng
điện kỳ quái truyền khắp toàn thân, nàng vừa ngứa vừa sợ, thân thể càng
thêm yếu đuối vô lực.
Môi hắn chuyển đến bờ môi anh đào, khẽ cắn một cái, sau đó đầu lưỡi tiến
vào, cuốn lấy lưỡi nàng, sau một nụ hôn cuồng nhiệt nàng như bị rút hết
không khí khỏi phổi, lần đầu tiên hôn thân mật thế, tim như muốn bắn ra
khỏi lồng ngực.
“Khanh Khanh thích không?” Hắn buông nàng một chút, hỏi đứt quãng bên tai.
Nàng thẹn thùng không chịu trả lời, nhắm mắt lại, chợt thấy ngực căng chặt, thì ra là tay của hắn.
Nàng lập tức mở mắt, vội đẩy tay hắn. Hắn dùng một tay tóm cổ tay nàng giữ
trên đỉnh đầu, hai bầu ngực trắng nõn căng tròn ẩn hiện thấp thoáng.
Tay đã bị hắn giữ trên đỉnh đầu, chỉ có thể dùng đầu ngón tay cào như mèo vào lòng bàn tay hắn.
“Ngứa quá.” Hắn cười một tiếng, cúi đầu cắn dây buộc yếm, dùng sức kéo tuột.
Trong lúc né tránh, hai bầu ngực tuột khỏi yếm, hai viên tròn đỏ tươi rung rinh, kiều diễm ướt át.
“Cắn một cái nữa ở đây.” Hắn nói đứt quãng một câu, dứt lời cúi đầu.
Nàng xấu hổ muốn ngất, giãy dụa tránh né. Đáng tiếc, viên tròn đỏ tươi kia đã nằm gọn trong miệng hắn.
Một luồng khoái cảm đến nhũn người làm nàng suýt nữa thì kêu ra tiếng.
Nàng khẽ nức nở, giãy dụa tránh né, nhưng làm thế nào cũng không thoát, hắn
ngậm mút chán chê lại cắn nhẹ, nàng giật mình kêu lên, “Đừng.”
Hắn buông tha cho viên tròn đỏ tươi, lại cắn xung quanh, qua mấy phen hành
hạ kích thích, mỹ nhân thở hổn hển, sắc mặt hồng như hoàng hôn, ánh mắt
long lanh.
Yết hầu hắn giật giật, giọng đứt quãng: “Một lúc nữa cắn tiếp.”
Cung Khanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cho là hắn muốn buông tha, gắng gượng
dùng chút sức lực ít ỏi còn lại định thoát khỏi, kết quả phát hiện một
vật cứng kề lên bắp đùi.
Tất nhiên nàng biết đấy là gì, trong nháy mắt, mặt đỏ như xuất huyết.
Hắn nâng eo nàng, kề sát vào người mình. Da thịt trắng nõn mịn màng, mềm
mại mị hương, hai viên tròn đỏ tươi rung rinh gợi cảm, quyến rũ mê
người.
Hắn đưa tay thăm dò đào nguyên, tìm kiếm nguồn nước, nàng liều mạng né tránh, muốn lôi ngón tay đang xông vào của hắn ra.
“Đừng động, nếu không ta sẽ cắn chỗ này.” Hắn nói đứt quãng, xoa tiểu hạch,
nàng xấu hổ, bàn tay chống ở lồng ngực hắn ra sức đẩy, kết quả cảnh xuân bại lộ, nàng lại vội vàng dừng tay.
Đến khi bên dưới đã ướt át, hắn tách chân nàng, nâng mông.
“Khanh Khanh ngoan, để ta đi vào.”
Biết rõ là sẽ phải làm, nàng vẫn không tự chủ được run sợ, lại liều lĩnh giãy dụa.
Hắn khó mà nhẫn nại thêm, toàn thân bốc hỏa, giữ eo nàng tiến vào.
Mỹ nhân đau đớn hô một tiếng, nước mắt tràn mi. Vốn được yêu chiều nâng
niu, đã bao giờ chịu đau đớn thế này, khiếp sợ như đóa hoa còn đang nụ,
bị thúc phải nở.
Hai chân nàng kẹp chặt, nghẹn ngào kêu đau, không tiếp nhận được.
Hắn dừng một lát, hơi nhích ra, hôn nàng thật sâu. Chờ nàng thả lỏng, lại tiến vào.
Nàng lại nức nở, run rẩy ướt át, rõ ràng là đau đến xiết chặt.
Hắn thật sự khó xử, không nỡ bắt nàng đau, lại hận
