ần, cũng không bao giờ suy nghĩ theo khả
năng đấy. Giờ nghĩ lại, giọng điệu hài hước, ánh mắt ranh mãnh của người kia có chỗ nào khác thái độ điển hình của Mộ Thẩm Hoằng khi ở riêng
cùng nàng. Tim nàng đập thình thịch hỗn loạn, không tập trung được để mà suy nghĩ, chén ngọc trong tay, uống xong ly rượu giao bôi, những người
đang có mặt trong phòng tân hôn kêu lên: “Kết thúc buổi lễ, phúc lộc kéo dài.”
Trưởng công chúa cười nói: “Thái tử chắc là sốt ruột lắm rồi, chúng ta đừng ở lại làm kẻ phá đám nữa.”
Trong tiếng cười đùa, mọi người tản đi, cung nữ cũng lặng yên lui xuống, tẩm
điện im lặng trở lại, chỉ còn đôi nến long phượng chiếu sáng cho đôi tân lang tân nương.
Mộ Thẩm Hoằng nhẫn nại đã lâu lập tức hóa thân về bản chất lang sói, vươn
tay ôm mỹ nhân, cười hỏi: “Có phải là rất bất ngờ không?”
Mỹ nhân xấu hổ, vội vàng lấy tay chống vào lồng ngực hắn, vẫn ngoan cố nói: “Ta không tin.”
“Ta có tín vật.” Hắn giơ tay ra, trong lòng bàn tay là một viên trân châu,
đúng là viên trân châu làm khuy áo trên xiêm y của nàng tối đó.
Nàng cắn môi, không còn lời nào để nói, mặt càng lúc càng đỏ, mắt long lanh như nước mùa xuân.
Dáng vẻ này thật vô cùng dễ thương.
“Đã biết nàng sẽ trở mặt mà.” Hắn cười một tiếng đắc ý, vòng tay ôm nàng chặt hơn, nàng đang thất thần không đẩy nữa.
Mộ Thẩm Hoằng một tay vòng qua eo nàng, một tay đưa ra trước mặt, xoay cổ
tay cho nàng nhìn, “Nàng xem đi, chỗ này vẫn còn vết sẹo, là do gắp than của tên Ba Tư làm bị thương.”
Cung Khanh cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy trên cổ tay hắn có một vết thương.
Đêm hôm đấy, đúng là tên Ba Tư kia dùng gắp than nung nóng tự vệ. Nhân
chứng vật chứng đều có, người đấy đúng là hắn. Lòng nàng vừa mừng vừa
sợ, rồi lại âm thầm ảo não, tại sao không nói sớm, tại sao giấu giếm lâu như vậy, thật đáng ghét.
Mỹ nhân cắn môi anh đào, nhớ lại nửa năm qua nhiều lần bị hắn trêu chọc,
lại nhiều lần được hắn giải cứu, đối với ân nhân cứu mạng này, đúng là
vừa yêu vừa hận.
Ánh mắt người đẹp nửa thẹn thùng nửa hờn dỗi, gò má ửng hồng như thoa son,
bờ môi căng mọng như anh đào, hương thơm thoang thoảng như có như không, thật là sắc hương vị câu toàn, làm Mộ Thẩm Hoằng thần hồn điên đảo.
Đột nhiên nàng thấy cổ áo chợt lạnh, hắn đã thả viên trân châu vào trong áo nàng.
“Ai nha, tín vật của ta.” Vừa nói hắn vừa thò tay sờ mó, viên trân châu đã
lọt đâu không biết, tay của hắn thản nhiên sờ mó tới lui, tìm kiếm “tỉ
mỉ nghiêm túc”.
Cung Khanh biết hắn là giả tìm chân trâu, thật lòng trêu chọc, vừa thẹn vừa
ngượng, nhưng trốn không xong, bị hắn ôm trong lòng, ăn đậu hũ chán chê, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, không chỗ nào thoát được móng vuốt sói, tất nhiên, viên trân châu vẫn mất hút.
“Là đây sao?” Hắn sờ mó ngực nàng, chạm vào đầu ngực.
Nàng xấu hổ không nói được lời nào, dùng sức đẩy hắn ra, người nào đó nghiêm mặt nói: “Có lẽ nên cởi xiêm y để tìm.”
“Không.”
“Không làm thế làm sao tìm được tín vật, nàng trở mặt thì sao?”
Dứt lời, Mộ Thẩm Hoằng đưa tay cởi bỏ xiêm y của nàng, tất nhiên nàng sẽ
không cam chịu, tả che hữu chắn, đáng tiếc không phải đối thủ, thoắt cái đã bị hắn cướp đoạt chỉ còn lớp đồ lót.
Quần lụa trắng mỏng manh, yếm màu đỏ tươi, da thịt mềm mại nõn nà, cảnh xuân thấp thoáng.
Sau một phen giãy dụa ngoan cố, Cung Khanh đã thấm mệt thở hổn hển, cảm
thấy kế hoạch báo thù của bản thân rất không biết lượng sức, đọ sức với
kẻ luyện võ từ nhõ như hắn thật là lấy trứng chọi đá.
Hắn cũng chẳng cần nóng vội nữa, thuận tay cởi lễ phục bản thân, nhẹ nhàng xuất trận.
Kề cận nhau trong cảnh quần áo mỏng manh, thật là tên đã lên cung, nàng
liếc mắt thấy vật như cái chày trong quần hắn, vừa sợ vừa thẹn, theo bản năng muốn trốn tránh. Đáng tiếc là chưa kịp hành động đã bị hắn tóm vào lòng.
Hắn không nhẫn nại được hung hăng nhay mạnh môi nàng, “Tiểu nha đầu, vừa
rồi cố tình làm khó ta, không chịu bỏ quạt, nàng nói xem ta phải phạt
nàng thế nào.”
Cung Khanh sẵng giọng: “Ai bảo ngài làm ta thiếu chút nữa là không lấy được chồng, còn phá hoại hôn sự tốt của ta.”
Mộ Thẩm Hoằng lập tức để lộ lúm đồng tiền vô tội, “Nàng thật sự là tướng mẫu nghi thiên hạ mà, chuyện này ta không hề bịa đặt.”
Cung Khanh bĩu môi, không tin nhưng cũng không phản bác được. Không có chứng cớ, ai dám chất vấn thiên cơ.
Mộ Thẩm Hoằng dùng một ngón tay day lên bờ môi nàng, cười nói: “Lại còn bắt ta làm mười ba bài thơ, giờ phải báo thù thế nào.”
“Ngài muốn thế nào?” Cung Khanh không ngờ rằng hắn sẽ trả đũa, lúc trước nàng tính toán tỉ mỉ một kế hoạch trả thù thật chi tiết, kết quả hai câu thơ của hắn gạt phăng, nàng không thể lấy oán báo ân.
Hắn nói với vẻ hung dữ: “Ta muốn cắn nàng mười ba cái.”
“Á, đừng.” Cung Khanh đưa tay che miệng hắn, không ngờ lại thành tự chui
đầu vào lưới, bàn tay búp măng nhỏ xinh bị hắn nắm chặt, ngón tay ngọc
ngà còn bị hút ngậm lấy.
Bị cắn ở đầu ngón tay sẽ rất đau, nàng kêu một tiếng, “Đừng mà.”
Hắn nhìn nàng hằm hè, làm bộ cắn.
“Á… ” Nàng không khống chế được hô lên, thật ra chưa đau chút nào, chỉ là bị dáng vẻ “hung