như tiếng muỗi.
Ngày hôn lễ, bốn vị phu nhân dẫn theo tùy thị nữ quan trong cung đến nhà họ
Cung trước. Đường từ Hoàng cung đến Cung phủ đều bị cấm vệ dọn sạch
không một chướng ngại vật, cấm vệ quân còn dàn hàng đứng canh hai bên
đường. Tất cả cấm vệ quân đều mặc bộ y phục bằng nhung đỏ kiểu mới.
Đến giờ lành rước dâu, Mộ Thẩm Hoằng mặc lễ phục đến quỳ lạy Tuyên Văn Đế
và Độc Cô Hoàng hậu, sau đó mang theo thị vệ, phù rể, Tán lễ đại thần
cùng đoàn tùy tùng, đoàn rước dâu trùng trùng điệp điệp ra khỏi Hoàng
cung, hướng tới Cung phủ.
Lúc này, Cung Khanh đã chuẩn bị sẵn sàng, ngồi chờ tại khuê phòng. Mũ
phượng bằng vàng ròng có cửu huy tứ phượng, lễ phục bách điểu triêu
phượng, che mặt là khăn thêu mây sóng bằng chỉ kim tuyến.
Mũ phượng khảm vô số trân châu bảo thạch, áo cưới khăn che mặt tinh sảo
hoa mỹ lấp lánh rực rỡ, tôn lên vẻ đẹp như hoa như ngọc của Cung Khanh.
Vốn đã là mày không vẽ mà nét, môi không son mà hồng, trải qua một phen
trang điểm tinh tế, càng khiến người khác kinh ngạc không chớp được mắt.
Cung phu nhân âm thầm nhìn, vừa hoan hỉ vừa phiền muộn. Nữ nhi bảo bối xinh
đẹp như tiên, từ hôm nay trở đi sẽ thành người của Mộ Thẩm Hoằng, thật
béo bở cho tên tiểu tử kia.
Cung Khanh đang căng thẳng không cần phải nói, ngoài căng thẳng nàng còn
đói. Đã là lúc hoàng hôn, từ sáng nàng mới chỉ được ăn một phần điểm tâm ít ỏi, sau đó không được ăn cơm nữa, nước cũng không được uống, từ Cung phủ đến hoàng cung là một khoảng cách tương đối, bị kiêng khem thế để
tránh nhu cầu cá nhân.
Mũ phượng nặng nề trên đầu làm cổ đau nhức, bụng lại đói, nàng càng lúc
càng ngóng trông Mộ Thẩm Hoằng đến nhanh một chút, để còn giải phóng cho nàng.
Rốt cuộc, bên tai cũng nghe tiếng pháo nổ, đoàn rước dâu đã đến, không lâu sau, một tràng cười náo nhiệt đến trước cửa.
Mộ Thẩm Hoằng dẫn theo một đoàn con em quý tộc, còn có hơn mười thanh niên tuấn tú trong triều tạo thành đội ngũ rước dâu, đi sau phù rể, ồn ào
hô: “Đọc thơ mừng đám cưới đi.”
Cung phu nhân nhìn qua cửa sổ, phát hiện phù rể lại chính là Thẩm Túy Thạch.
Nghiệp chướng, làm thế chẳng phải là rạch nát trái tim Thẩm đại nhân sao, nhất định là chủ ý của A Cửu, khiến Thẩm đại nhân chứng kiến mà tuyệt vọng.
Cung phu nhân thầm than thở.
Có người hô: “Thẩm Trạng nguyên nhanh đọc thơ mừng.”
Bắt Thẩm Túy Thạch làm thơ chúc mừng đám cưới thật là một việc đau khổ, xưa nay văn chương lai láng, giờ phút này lòng dạ rối bời, chẳng nghĩ nổi
một tứ thơ. Mọi người hân hoan giục giã, chẳng hay biết nỗi đau khổ đang dày vò hắn.
Thẩm Túy Thạch nhìn lên, chậm rãi đọc:
Người vốn khuynh thành
Cần gì son phấn
Thái dương lên cao
Xin đừng chậm trễ
Cung Khanh quạt tròn che mặt, nghe giọng Thẩm Túy Thạch lòng đầy tiếc nuối.
Nếu không phải A Cửu, hôm nay hẳn là nàng đã gả cho hắn.
Cung Khanh được Triệu Quốc phu nhân và Ngụy Quốc Công phu nhân đỡ, đi xuống.
Thảm đỏ trải từ cửa phòng đến tận cổng Cung phủ. Trên thảm đầy những hoa quả ý nghĩa tốt lành, Cung Khanh quạt tròn che mặt, đi thật chậm, đây là
con đường không thể quay lại, từ lúc này trở đi, nàng như bát nước hắt
đi.
Tâm tình trăm mối, cảm xúc ngổn ngang, lưu luyến không rời, nhưng không thể tránh. Tất cả đều không giống dự định của nàng, thậm chí là đi ngược
lại.
Đi trên thảm đỏ, nhìn con đường dẫn đến hoàng cung, nghĩ đến tương lai sắp phải đối mặt, lại thấy không cam lòng và tiếc nuối, một cách hết sức rõ ràng.
Nàng chậm rãi đi ra cổng lớn Cung phủ, Mộ Thẩm Hoằng đã dẫn đầu đoàn rước dâu chờ ở đây.
Dựa theo tục lệ, con rể muốn vào cửa sẽ bị mẹ cô dâu đánh một hồi, rời mới
có thể thỉnh tân nương ra khỏi khuê phòng, nhưng vị này là Thái tử điện
hạ, vì thế đổi thành đứng ngoài cổng chờ tân nương ra, không cần tự mình đi vào chịu đánh.
Cung Cẩm Lan nhìn con gái, vừa vui mừng vừa ngậm ngùi, nói: “Con vào đại nội, ngày đêm cẩn thận, hiếu kính nghe lời.”
Cung Khanh bái biệt cha mẹ, được dìu đến trước kiệu phượng.
Mười sáu người nâng kiệu phượng, tráng lệ, ung dung hoa mỹ, kiệu đỏ tươi treo vô số trân châu.
Điển nghi cung nữ đứng trước kiệu, tay bê chậu vàng, trong chậu đặt một thanh như ý bằng ngọc.
Mộ Thẩm Hoằng cầm thanh như ý, vén màn kiệu.
Phu nhân An Quốc công đỡ Cung Khanh vào kiệu.
Mặc dù gần trong gang tấc, Mộ Thẩm Hoằng lại không thể thấy dung nhan tân nương, một chiếc quạt tròn đã che kín gương mặt nàng.
Lúc nàng khom lưng vào kiệu, hắn vốn định nhìn lén một cái, nhưng nàng dùng quạt tròn che kín chặt chẽ, hắn chẳng tìm được chỗ nào đưa mắt, tâm can ngứa ngáy, toàn thân bốc hỏa, hận không thể giằng cây quạt ra khỏi tay
nàng.
Màn kiệu buông xuống, Mộ Thẩm Hoằng lên xe, trong tiếng nhạc sôi động, đoàn rước dâu rời Cung phủ, hướng về hoàng cung.
Cây cổ thụ trong Đông Cung giăng đèn kết hoa, sáng soi mười dặm như không có đêm. Ánh sáng rực rỡ khắp muôn nơi.
Trên cây treo đèn cung đình, hành lang treo đèn thủy tinh, thảm đỏ bề ngang
một trượng trải từ cửa cung đến tẩm cung, hai bên thảm đỏ là vô số đèn
hoa sen, kéo dài nở rộ, đỏ tươi như lửa.
Đế hậu mặc lễ phục, chờ tại ch