ban đầu chọn được Thẩm
Túy Thạch, đến Nhạc Lỗi chưa được đề cập đã hi sinh, lại đến “người qua
đường” Duệ Vương, tính ra, Mộ Thẩm Hoằng đã là người thứ tư để tính
chuyện chung thân. Cung Khanh cảm thấy danh hiệu kinh thành đệ nhất mỹ
nhân có thể đi vào dĩ vãng, đổi thành kinh thành đệ nhất khó gả mới
chuẩn.
Trải qua mấy lần trắc trở chồng chất, Cung phu nhân và Cung Khanh đều chuẩn
bị tâm lý đón trắc trở mới, ai ngờ lần này lại suôn sẻ thế, đến ngày đó, Mộ Thẩm Hoằng mặc triều phục dẫn theo Tán lễ đại thần và thị vệ đến
Cung phủ mang theo Thái tử phi sách bảo. Cơ bản có thể coi là ván đã
đóng thuyền, sẽ không có biến cố gì nữa.
So với phụ thân mừng rỡ như điên, Cung Khanh là tân nương nhưng không hoan hỉ nhiều. Thứ nhất nàng biết Độc Cô Hoàng hậu không thích nàng, chỉ là e ngại thiên ý mới rước nàng tiến cung, chắc chắn sẽ chẳng dễ chung sống, thứ hai là có em chồng như A Cửu, xưa nay nước giếng không phạm nước
sông, hôm nay ở cùng một chỗ, nước giếng nước sông đều trộn vào nhau,
chẳng tốn nhiều công sức cũng nghĩ được vô số tình huống không thoải
mái, thứ ba là Mộ Thẩm Hoằng tương lai đăng cơ, hậu cung ba nghìn, nàng
phải xử sự thế nào? Nghĩ mấy điều đấy, nàng liền đau đầu, sâu trong nội
tâm còn một tiếc nuối chỉ mình nàng biết, đó là Duệ Vương. Hắn có thể là người cứu nàng đêm Nguyên Tiêu. Nếu không phải Thuần Vu Thiên Mục nói
nàng tướng mẫu nghi thiên hạ, lúc này hẳn đã gả cho hắn.
Tiếc nuối làm sao, duyên phận đấy bị một câu nói của Thuần Vu Thiên Mục chôn vùi. Nghĩ đến đây, Cung Khanh giật mình, liệu có thể là Mộ Thẩm Hoằng
sai khiến Thuần Vu Thiên Mục nói thế?
Nhớ đến nụ cười như có như không, đôi mắt thâm sâu khó lường của Mộ Thẩm Hoằng, nàng lại cảm thấy suy nghĩ đấy rất có khả năng, chỉ có như vậy, mới có thể khiến Duệ Vương từ hôn.
Nàng yên lặng cắn răng, được, chờ đến đêm tân hôn tỷ tỷ sẽ dạy dỗ ngươi.
Thấm thoát đã đến tháng chín, ngày thành hôn càng lúc càng gần. Cung phu
nhân ngày ngày vặn tay đếm ngày, yên lặng cầu khẩn trong lòng, lần này
nhất định phải thành, nếu không thành, lão nương cũng muốn điên rồi.
Trước hôn lễ một ngày, Cung phu nhân cầm một món đồ lén lút vào phòng con gái, sau đó đóng cửa cài then cẩn thận.
Cung Khanh thấy mẫu thân lén la lén lút, không khỏi hỏi: “Mẫu thân người định làm gì vậy?”
“Con gái, lại đây, mẹ có thứ này cho con.”
Cung Khanh cười phì một tiếng: “Là tiền riêng của mẹ hay đồ gia bảo? Thần bí quá.”
“Uhm, xem như đồ gia bảo đi.” Cung phu nhân lấy từ trong ống tay áo ra một tấm gương.
“Đây là… ” Cung Khanh nhận tấm gương, không hiểu nổi có gì đặc biệt.
“Con nhìn mặt sau.”
Cung Khanh xoay lại, vừa nhìn liền đỏ mặt, vội xoay lại.
“Khụ khụ, cái này là bà ngoại của con cho ta.”
Cung phu nhân cầm tấm gương, xoay mặt sau, chỉ vào hình vẽ: “Con đừng e lệ,
đây là đạo vợ chồng không có gì xấu xa, ai ai cũng thế.”
Cung Khanh xấu hổ không thể ngẩng đầu, Cung phu nhân đưa tấm gương ra trước
mặt nàng, chỉ vào một tư thế vẽ trên đấy: “Cái này phải xem thật kỹ,
đừng để đến lúc đấy cái gì cũng không hiểu, làm Thái tử bực mình.”
“Mẫu thân.” Cung Khanh hờn giận nói một câu, che kín mặt.
“Con gái, nghe ta nói.” Cung phu nhân ngồi sát lại Cung Khanh, kề tai thì thầm.
Cung Khanh càng nghe càng ngượng ngùng, đỏ đến mang tai.
“Còn chuyện này con cũng phải nhớ kỹ, mấy ngày giữa chu kỳ không được cùng phòng với hắn.”
Cung Khanh xấu hổ đỏ mặt hỏi: “Tại sao?”
“Mấy ngày đó dễ thụ thai. Một người ăn chay toàn cải xanh đậu phụ suốt hai
mươi năm, chợt cho hắn ăn thịt kho, tất nhiên là thực tủy tri vị (đại
khái là lần đầu tiên nếm thử thì cảm thấy rất thỏa mãn, sau đó thành
thói quen, cứ muốn tiếp tục, không ngừng), nếu con lại muốn hắn quay về
với cải xanh đậu phụ, tất là hắn không chịu. Nếu con mới cưới đã mang
thai, không thể cùng phòng trong mấy tháng, hắn vừa mới trải nghiệm, làm sao nhẫn nhịn ham muốn?”
Cung Khanh nghe mà đỏ mặt, cúi đầu không nói.
“Hắn thân phận không tầm thường, trong cung có không biết bao nhiêu nữ nhân
nhìn chằm chằm hắn như mèo thấy mỡ, chỉ tìm cơ hội dâng hiến. Khi vợ
mình có bầu là lúc đàn ông dễ thay lòng đổi dạ nhất, hắn đang lúc tuổi
trẻ sức lực dồi dào sao có thể kìm nén? Nếu để nữ nhân khác tìm được cơ
hội chen vào thì nguy to.”
Nói đến đây, Cung phu nhân thở dài: “Lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, nếu con gả cho một người bình thường, tất nhiên không cần quan tâm
những chuyện này, không buồn không lo sống những ngày tháng yên bình,
nhưng một khi gả cho hắn, con sẽ phải cẩn trọng mọi lúc mọi nơi, lúc nào cũng phải đề phòng, ngàn vạn lần không thể để sơ hở cho kẻ khác có được cơ hội. Trước tiên giữ chặt trái tim hắn, sau đó hãy mang thai, như vậy không sợ nữ nhân khác tranh giành. Hơn nữa, con cũng còn ít tuổi, giờ
mang thai sinh con có phần nguy hiểm, đợi thêm mấy năm mới tốt.”
Nói xong những lời này, Cung phu nhân lại đặt tấm gương vào tay Cung Khanh, dặn dò: “Phải xem thật kỹ, đến lúc cần dùng đến sách vở mới ân hận là
tri thức mình còn thiếu.”
Cung Khanh đỏ mặt nhận tấm gương, vâng dạ nhỏ