ìu mến.
Cung Khanh bị một tiếng “Khanh Khanh” làm tim đập loạn nhịp, không chỉ có
như thế, lời của hắn còn tiết lộ một tin quan trọng, đó là Độc Cô Hoàng
hậu đã đồng ý để nàng gả cho hắn.
Cung Khanh vội vàng rút tay, thấp giọng nói: “Buông…ra.”
“Không buông.” Không chỉ không buông, còn nắm chặt hơn.
Các cấm vệ đứng không xa, Cung Khanh đỏ mặt, cắn môi dùng sức rút tay, nhưng càng nôn nóng lại càng không xong.
“Khanh Khanh, ba ngày nữa là lễ Nạp Thái. Trước ngày thành hôn nàng đừng đi
đâu, ta sẽ phái người bảo vệ nàng, sẽ không để xảy ra sơ suất gì.”
Quả nhiên là Độc Cô Hoàng hậu đã đồng ý, lòng Cung Khanh càng bối rối. Lại
thêm hắn một mực nắm chặt tay, như thể sẽ quấn quít lấy nàng cả đời.
Nàng xấu hổ dùng tay kia véo lên mu bàn tay hắn, định làm hắn đau mà buông tha.
Hắn hít một hơi lạnh, vẫn không buông tha như trước, vững vàng nắm chặt bàn tay búp măng thon dài.
Cung Khanh đỏ mặt, thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn.
Hắn gọi một tiếng âu yếm: “Khanh Khanh.”
Nàng rùng mình, giận dữ: “Không được gọi như thế.”
“Khi còn bé vẫn gọi thế mà, rất nhiều năm rồi không được gọi tên nàng.” Hắn
cười nhìn nàng, như thể mu bàn tay không hề biết đau.
Da dày thịt béo sao? Nàng bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn buông tay trước.
Hắn nhìn dấu móng tay trên mu bàn tay, cười nói: “Con người nhẫn tâm.”
Nàng rất bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là dịu giọng cầu xin: “Ngài buông tay đi, mẫu thân của ta sắp tỉnh rồi.”
“Ta tỉnh được một lúc rồi.” Cung phu nhân mở mắt, hắng giọng lên tiếng.
Lúc này Mộ Thẩm Hoằng mới buông tay, mặt Cung Khanh đã đỏ như son.
“Mẫu thân người không sao chứ?”
“Ta không sao.”
Cung phu nhân phủi mông đứng lên, chỉ vào những tên hắc y nhân bị trói, nói: “Chưa từng gặp bọn cướp nào kém cỏi như thế, làm ăn thế nào mà bản thân cũng hôn mê?”
Mộ Thẩm Hoằng cười cười: “Bọn chúng uống thuốc giải rồi phóng mê hương,
đáng tiếc thuốc giải là giả, vì thế bọn chúng cũng bị hôn mê.”
Cung phu nhân hừ một tiếng: “Nói vậy chắc điện hạ đã rõ kẻ nào chủ mưu, món
nợ này tạm để sang một bên, sau này nếu điện hạ còn dung túng đừng trách thần phụ không khách khí.” Cung phu nhân tỉnh lại nghe hết cuộc đối
thoại của hai người, lòng thầm tính toán, thì ra tiểu tử này phải lòng
nha đầu nhà ta từ khi còn nhỏ, chả trách. Nếu Độc Cô Hoàng hậu đã đồng ý hôn sự này thì hắn đã thành con rể, vì vậy cũng buông bớt sự kính trọng dành cho Thái tử điện hạ, giọng điệu có khí thế của mẹ vợ giáo huấn con rể.
Thái tử điện hạ không giận mà còn vui, nói thế rõ ràng là đã coi hắn là người nhà. Hắn mỉm cười nói: “Tất nhiên phải thế.”
Trong lúc nói chuyện, những người còn lại cũng lần lượt tỉnh lại, kinh ngạc
nhất là những hắc y nhân do con trai An phu nhân thu xếp, chẳng thể ngờ
phóng mê hương xong bọn chúng lại hôn mê đầu tiên.
An phu nhân cũng không ngốc, ngoài mặt nhận lời A Cửu, nhưng khi Tiết Giai đưa thuốc giải mê hương, bà ta liền đổi thành Thuận Khí Hoàn. Vì vậy,
tất nhiên Cung Khanh không gặp bất trắc gì, nếu A Cửu hỏi đến, bà ta có
thể đổ trách nhiệm lên đầu Tiết Giai, nói là đưa sai thuốc giải hoặc
thuốc giải không có tác dụng.
Những năm Khánh Phong là thời kỳ triều đình yên ả nhất từ khi lập quốc. Bởi
vì Tuyên Văn Đế chỉ có một nữ nhân, không tồn tại vấn đề hậu cung tranh
đấu. Vì chỉ có một con trai, không tồn tại vấn đề tranh giành quyền kế
vị. Tương lai chỉ có một chủ tử, không tồn tại sự lựa chọn sai hay
chuyện chọn sai chủ, ai nấy đều biết nên lấy lòng ai, nên nịnh bợ ai.
An phu nhân tất nhiên cũng không ngoại lệ. A Cửu so với Mộ Thẩm Hoằng, tất nhiên Mộ Thẩm Hoằng mới là người không thể đắc tội.
Vì thế, khi Mộ Thẩm Hoằng biết tin chạy tới, không hề thấy đao quang kiếm
ảnh như trong tưởng tượng, không tốn mấy sức lực đã khống chế hết hắc y
nhân.
Cung Khanh xảy ra chuyện như vậy, Cung phu nhân tất nhiên chẳng còn lòng dạ
nào ngắm hoa sen, cũng không cần tìm Triệu Quốc phu nhân thám thính tin
tức nữa, Mộ Thẩm Hoằng đã tự mình báo tin, đáng tin hơn bất cứ ai. Giờ
phút này, Mộ Thẩm Hoằng đứng cạnh Cung Khanh, Cung phu nhân nhìn chỉ cảm thấy đúng là một đôi thần tiên, vô cùng xứng đôi.
Đối với Cung phu nhân mắc bệnh hình thức mà nói, gạt bỏ thân phận Thái tử,
bà mẹ khó ưa, cô em đáng ghét, kỳ thật bản thân hắn đúng là không tồi.
Nhân vô thập toàn, Cung phu nhân thở dài, kéo tay con gái nói: “Chúng ta đi về trước đi.”
Cung Khanh lên xe ngựa, bị cấm vệ quân hộ tống về tận nhà.
Mộ Thẩm Hoằng hồi cung, đi thẳng đến cung Dục Tú.
A Cửu thấy hắn, cười hì hì chào: “Hoàng huynh hôm nay sao lại rảnh rỗi thế này?”
“Lui ra.” Mộ Thẩm Hoằng sầm mặt, vung tay quát tất cả cung nữ nội thị của cung Dục Tú.
A Cửu giật thót tim, chẳng lẽ hắn đã biết điều gì. Chẳng lẽ Cung Khanh kia đã xảy ra chuyện gì?
Lòng cô ta thầm mừng, nhưng bắt đầu sợ. Bởi vì ánh mắt Mộ Thẩm Hoằng vô cùng sắc bén tối tăm, xưa nay hắn không biểu hiện cảm xúc ra mặt bao giờ,
ánh mắt này tức là đang vô cùng tức giận.
A Cửu cười, “Hoàng huynh… ” lời còn chưa dứt, Mộ Thẩm Hoằng đã quát chặn
lời, “A Cửu, chuyện em làm hôm nay
