ướt sũng, lấy ra một cái váy mới đang muốn thay, bất ngờ nghe bên ngoài xe ngựa có tiếng động lạ, tiếp
theo là mấy tiếng giật mình la lên, trong đó có một tiếng nàng tương đối quen thuộc, là tiếng của Cung phu nhân.
Cung Khanh cả kinh, theo bản năng định vén rèm, lúc tay chạm rèm chợt ý thức bản thân chưa chỉnh tề xiêm y, nàng vội cầm váy định mặc vào, đúng lúc
đấy rèm bị vén lên, một luồng sáng chiếu vào.
Đưa mắt nhìn thấy ngay một bóng dáng đàn ông. Cung Khanh không chút do dự giơ chân đá.
Ai ngờ người kia linh hoạt, quay đầu tránh cú đá, còn giơ tay tóm mũi chân nàng.
Lúc này, Cung Khanh nhận ra, người tóm mũi chân nàng, chính là … Thái tử Mộ Thẩm Hoằng.
Dưới cơn kinh hoàng cực độ, nàng ngơ ngẩn, nhưng lập tức cảm thấy xấu hổ và giận dữ.
Tư thế này bất nhã chỉ là phụ, mấu chốt là, lúc này nàng chỉ mặc duy nhất
một quần lụa mỏng lót trong, vì bị hắn tóm mũi chân, quần lụa mỏng manh
trượt đến hết đùi, toàn bộ bắp đùi trắng nõn cứ thế phơi bày trước mắt
hắn.
Mộ Thẩm Hoằng lo cho an nguy của nàng, căn bản không hề biết vén rèm lại
là một màn hương diễm gợi cảm thế này, hình ảnh đập vào mắt, liền thấy
tri óc nổ bùm, huyết mạch toàn thân chảy ào như thủy triều, thân dưới có phản ứng.
“Buông tay.” Cung Khanh xấu hổ quát một tiếng, thật sự không hiểu tại sao người này lại ở đây.
Hắn không đành buông tay, nhưng sợ chọc giận người đẹp, lưu luyến từ từ đặt mũi chân xinh xắn xuống, ánh mắt lại không nghe lời vẫn dừng ở bắp đùi
trắng nõn mướt mịn kia. Thật muốn… .
Cung Khanh xấu hổ giận dữ vạn phần, cầm một cái gối ném Mộ Thẩm Hoằng.
Mộ Thẩm Hoằng giơ tay đỡ được, dí gối lên mặt che mắt, thầm niệm Đạo Đức Kinh.
Phi lễ chớ nhìn, thật ra đã muộn.
Da thịt mướt mịn đấy đã khắc sâu trong trí óc.
Cung Khanh vội vã mặc váy.
“Nàng đã xong chưa?”
Sau gối mềm vang đến một câu hỏi dịu dàng, lưu luyến nhẹ nhàng như dây tơ chậm rãi quấn lấy nàng từng vòng từng vòng một.
Cung Khanh không rảnh nói lời thừa, lập tức hỏi: “Mẫu thân của ta đâu?”
“Bà không sao.” Mộ Thẩm Hoằng bỏ gối ra, mỉm cười nhìn nàng.
Vừa nghĩ tới chuyện bị hắn nhìn chỗ không nên nhìn Cung Khanh lại xấu hổ,
mặt đỏ như thoa son. Mộ Thẩm Hoằng thấy càng lúc càng khô nóng, hơi thở
bắt đầu nhanh hơn, hắn quay đầu xuống xe ngựa, hít mạnh mấy hơi, còn nấn ná chỉ sợ không khống chế được mà nhào tới làm chuyện cầm thú.
Cung Khanh vén rèm xuống xe, vừa nhìn chung quanh liền kinh hãi.
Nằm cạnh xe ngựa là quản gia, người hầu, nha hoàn, Cung phu nhân, và mấy
hắc y nhân không quen biết. Không biết từ đâu ra một nhóm cấm vệ quân,
đang trói đám hắc y nhân. Kỳ quái ở chỗ cả đám hắc y nhân cũng như bị
hôn mê, không chút phản kháng.
Cung Khanh vội vàng đi tới nâng Cung phu nhân, vội hỏi Mộ Thẩm Hoằng: “Chuyện gì thế này? Mẫu thân của ta làm sao vậy?”
Mộ Thẩm Hoằng ngồi xổm xuống cạnh nàng, dịu dàng nói: “Cung phu nhân không sao, vừa rồi đám hắc y nhân phóng mê hương, một khắc nữa sẽ tỉnh.”
“Những người này là ai?”
“Là kẻ muốn ám hại nàng, may ta tới kịp, anh hùng cứu mỹ nhân.” Hắn cười không biết xấu hổ, rất rạng rỡ, rất sảng khoái.
Cung Khanh: “… .”
Dù thế nào cũng là hắn tới cứu nàng, vì vậy, nàng cũng dịu giọng hơn: “Sao điện hạ lại biết?”
“Ta đã phái người âm thầm bảo vệ nàng từ lâu.”
Cung Khanh vừa nghe liền thấy đầu óc quay cuồng.
Bảo vệ gì chứ, cứ nói là giám thị đi?
Kế hoạch giả chết đi Giang Nam chẳng phải chỉ là một hồi mộng đẹp?
“Nếu điện hạ đã phái người âm thầm bảo vệ, thì chắc cũng biết ai là người hạ thủ?” Cung Khanh dùng đôi mắt đẹp lườm Mộ Thẩm Hoằng, tỏ rõ khí thế nữ
vương.
Mộ Thẩm Hoằng gật đầu, hơi chột dạ vì cô em gái.
Cung Khanh không truy hỏi tận cùng, chỉ lạnh lùng nói: “Nếu điện hạ đã biết
thì nên nghiêm trị, thiên tử phạm pháp tội như thứ dân.”
Nàng nói thế hiển nhiên là đã biết A Cửu là kẻ chủ mưu, thật ra cũng chẳng
có gì khó đoán, ngoài A Cửu còn ai gây sự, tất nhiên, Tiết Giai là đồng
lõa.
Mộ Thẩm Hoằng áy náy cười cười: “Nàng yên tâm, ta tuyệt đối không để chuyện này phát sinh lần nữa.”
Cung Khanh lạnh lùng nói: “Chỉ thế thôi sao?”
Màn ám hại hôm nay của A Cửu đã chọc giận Cung Khanh, nếu không phải Mộ
Thẩm Hoằng kịp thời chạy tới, nàng chỉ còn cách đi tìm cái chết. Sự độc
ác của A Cửu đã vượt qua giới hạn của Cung Khanh. Vì thế, đối với Mộ
Thẩm Hoằng nàng cũng cứng rắn hơn.
Mộ Thẩm Hoằng nhìn mỹ nhân lạnh mặt, dịu dàng nói: “Nàng yên tâm, ta nhất
định sẽ nghiêm trị những người này, An phu nhân cũng sẽ bị đuổi khỏi
cung.”
Cung Khanh thấy hắn không đề cập đến A Cửu nửa chữ, phụng phịu cúi đầu không nói. Hàng mi dài lay động làm lòng Mộ Thẩm Hoằng run rẩy, tất nhiên hắn biết điều nàng đang nghĩ, nhưng lúc này chưa phải lúc gay gắt với A
Cửu, Độc Cô Hoàng hậu đồng ý cho Cung Khanh làm Thái tử phi với tâm
trạng miễn cưỡng, vì thế quan trọng nhất là vững vàng trải qua thời gian này. Hắn cũng phải chịu rất nhiều sức ép, ngoài mặt bình tĩnh, kỳ thật
trong lòng sắp phát điên.
“Khanh Khanh, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng an toàn, trọn đời trọn kiếp.” Hắn cầm tay nàng, nhìn nàng tr