ị cao hơn, nguyên nhân phụ là sau này cô ta gả
cho Thẩm Túy Thạch, Thái tử phi và Phò mã nhất định thường xuyên chạm
mặt. Vừa nghĩ tới cảnh tượng kia, thật là đau tím ruột. Cô ta nhìn Độc
Cô Hoàng hậu khẩn khoản, thấp giọng nói: “Mẫu hậu hà tất phải tin lời
Thuần Vu Thiên Mục.”
Độc Cô Hoàng hậu nhìn A Cửu, chỉ một đêm mà hốc hác thấy rõ, cũng rất đau
lòng, lại nhìn sang con trai, thái độ thờ ơ hờ hững, vẻ mặt lạnh nhạt,
thật sự có vẻ không quan tâm tới hôn sự bản thân.
Hôn sự của hai đứa con đều khiến bà ta phải phiền lòng.
Ông trời thật thích trêu người, ghét của nào trao ngay của đấy, càng muốn
càng không có được. Bà ta thở dài, “Chuyện này A Cửu không cần xen vào
nữa.”
A Cửu thấy mọi chuyện đã định, tức giận dậm chân ra đi, ra khỏi điện, cô
ta sai An phu nhân: “Triệu A Giai vào cung ngay lập tức.”
Khi Tiết Giai đến cung Dục Tú, A Cửu đang quát mắng cung nữ nội thị, nói
thẳng: “Ngươi biết không, mẫu hậu muốn lập Cung Khanh làm Thái tử phi.”
Tiết Giai cả kinh: “Sao có thể, không phải là dì ghét cô ta sao?”
“Đều tại lão già Thuần Vu Thiên Mục kia, nói gì mà cô ta có tướng mẫu nghi thiên hạ, mệnh cao quý.”
Tiết Giai vừa nghe đến tên Thuần Vu Thiên Mục thì biết lần này khó mà xoay chuyển tình thế, dì tín nhiệm nhất là ông già đấy.
“Vậy Duệ Vương làm sao bây giờ?”
“Thuần Vu Thiên Mục đã nói thế, hắn sao dám lấy Cung Khanh, đã cầu xin phụ
hoàng thối hôn. Mẫu hậu dự định gả ngươi cho hắn, vì thế ân chuẩn.”
Tiết Giai vừa nghe lòng liền chùng xuống. Thì ra, cô ta chỉ là con cờ để đặt bên người Duệ Vương. Xem ra, cô ta không thể chần chừ nữa, đêm dài lắm
mộng.
A Cửu nói: “Ta gọi ngươi tới, là muốn xem liệu có biện pháp nào không, không để tiện nhân kia gả cho hoàng huynh.”
Tiết Giai cắn môi, im lặng một hồi lâu mới nói: “Thánh chỉ còn chưa hạ, vẫn
còn kịp, chỉ cần Công chúa khiến cô ta mất trinh, thì thiên mệnh cũng có ý nghĩa gì? Thái tử phi tuyệt đối không thể là hoa tàn liễu bại.”
A Cửu nghe mà rùng mình, biện pháp này có phải ác độc quá không, nhưng
nghĩ lại, đây là biện pháp duy nhất ngăn Cung Khanh thành Thái tử phi.
“Nhưng biết đi đâu tìm kẻ hạ thủ?”
“Công chúa để An phu nhân đi tìm, con trai bà ấy ở ngoài cung giao du rất rộng, không thiếu phường lưu manh nào.”
A Cửu gật đầu: “Uh, chuyện này nhất định phải làm kín kẽ cẩn thận, ngàn
vạn lần không thể để người khác biết.” Cô ta không chỉ sợ Thẩm Túy Thạch biết. A Cửu lập tức gọi An phu nhân, truyền đạt lại ý tứ của Tiết Giai.
An phu nhân nghe chủ ý ác độc đấy kinh hoàng không thôi, nhưng ngại uy
quyền của A Cửu, không dám đồng ý cũng không dám cự tuyệt, chỉ ấp úng
nói: “Công chúa, ngộ nhỡ bị Hoàng hậu Hoàng thượng biết thì phải làm
sao?”
Chuyện thương thiên hại lý thế bà ta sao dám làm? Đấy là Thái tử phi tương
lai. Vạn nhất bị phát hiện, Công chúa thì không có việc gì đâu, Tiết
Giai cũng không có việc gì, chỉ có mình bà ta phải gánh hết trách nhiệm. Lại liên tưởng đến lần A Cửu bảo bà ta nhốt Cung Khanh trong hầm băng,
thiếu chút nữa thì tai nạn chết người, bài học kia vẫn chưa quên, lần
này A Cửu bảo làm chuyện này, dù không lấy mạng Cung Khanh, nhưng đối
với mọi tiểu thư mà nói, mất trinh đáng sợ hơn cái chết cả vạn lần.
Tiết Giai nói: “An phu nhân yên tâm, sau đó thủ tiêu kẻ thi hành, sẽ không liên lụy đến con trai bà.”
A Cửu cũng nói: “Đúng vậy, bảo con của bà cho hắn nhiều tiền hơn, phái
người theo dõi hắn, sau đó thủ tiêu thì chuyện này sẽ thành ngõ cụt.”
An phu nhân nghe mà run rẩy tâm can, vội nói: “Cung phủ kín cổng cao
tường, trong phủ có không ít người hầu bảo vệ, Cung tiểu thư là tiểu thư khuê phòng, lúc nào cũng có người bên cạnh, sao có thể ra tay?”
Điều này cũng đúng, A Cửu nói: “Vậy động thủ bên ngoài.”
An phu nhân lại nói: “Xưa nay Cung tiểu thư ít ra ngoài, có ra ngoài cũng đi cùng người hầu kẻ hạ.”
Nói thế là vì không muốn phải tiếp nhận nhiệm vụ này, ngộ nhỡ bị phát hiện, con trai bà ta chỉ có nước rơi đầu, dù bà ta tình nguyện bán mạng cho A Cửu, nhưng tuyệt đối không để con trai bán mạng cho A Cửu. Khó khăn lắm mới kiếm được lý do cự tuyệt, liền tìm mọi cách để từ chối.
Tiết Giai kề tai A Cửu thì thầm mấy câu.
A Cửu vui vẻ nói: “Hay, An phu nhân, bà nhanh đi thu xếp người hành động.”
An phu nhân lộ vẻ khó xử, A Cửu không kiên nhẫn nói: “Bà sợ cái gì, ta
chịu trách nhiệm hết, thành công ta sẽ xin mẫu hậu thưởng cho con trai
bà xuất thân, đất đai nhà cửa sẽ không thiếu phần.”
An phu nhân không thể làm gì khác hơn là nhận lời.
Giờ phút này, Cung Cẩm Lan đang lo lắng chờ tin tức trong cung. Lời của
Thuần Vu Thiên Mục đã truyền ra, khi ông ấy vào triều, mấy quan đồng
liêu thân thiết đã kín đáo chúc mừng.
Cung Cẩm Lan đứng ngồi không yên, quả thực không biết phải trả lời câu chúc
mừng thế nào. Nếu đúng như Cung Khanh nói, Độc Cô Hoàng hậu không tán
thành hôn sự này, vậy thì con gái không gả cho ai được, ông ấy còn mặt
mũi nào vào triều.
So với Cung Cẩm Lan đang bị dày vò đau khổ, Cung phu nhân tương đối bình
tĩnh, bởi vì có kế hoạch của Cung Khanh, tương lai không phải hoàn toàn
