Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325503

Bình chọn: 9.00/10/550 lượt.

g đúng là nổi bật hơn người, trăm dặm mới tìm được một.”

Bản thân đã nửa đời tiếc nuối, sao nhẫn tâm để con trai không được viên mãn?

“Nhi thần đã chung tình với nàng từ lâu, chỉ là ngại mẫu hậu, không dám lộ ra chút gì, chuyện này xin nhờ phụ hoàng giữ bí mật.”

“Tất nhiên, cưới con bé rồi, nhớ phải đối tốt.”

“Nhi thần chắc chắn đối tốt với nàng đến trọn đời.”

Tuyên Văn Đế thấy tim như trùng xuống, năm đó, ông ấy cũng từng tự nhủ trong

lòng với nàng như thế, đáng tiếc đến cả cơ hội mở lời nàng cũng không

cho, thấm thoát đã hai mươi năm, cảnh vật tâm trạng chưa từng phai nhòa

trong tâm trí, chỉ tiếc…

Cung Khanh chưa bao giờ ngờ rằng chuyện hôn nhân của mình lại trắc trở thế.

Cảm giác khi không thể tự quyết, kẻ khác hễ có hứng là giật dây trêu đùa khiến nàng nổi giận. Vừa nghĩ tới chuyện gả cho Mộ Thẩm Hoằng, sẽ ngày

ngày nhìn thấy A Cửu, nàng cảm thấy phát điên.

Cung phu nhân hận nhất là chung chồng, nhưng đành trơ mắt nhìn con gái gặp tình cảnh đấy, cũng sắp phát điên.

Hai người khó chịu không lên tiếng về nhà, sắc mặt hết sức khó coi, Cung Cẩm Lan dè dặt hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Cung phu nhân bình tĩnh nói: “Duệ vương thối hôn.”

Cung Cẩm Lan lấy làm kinh hãi, “Tại sao?”

“Bởi vì mệnh của Khanh nhi cao quý, có tướng mẫu nghi thiên hạ.”

Cung Cẩm Lan càng thêm giật mình: “Ý nàng là … Khanh nhi phải gả cho Thái tử?”

Cung phu nhân hừ một tiếng: “Tạo nghiệt.”

Cung Cẩm Lan mừng như điên, nhưng nhìn sắc mặt tối đen của vợ và con gái,

không dám lộ vẻ vui mừng, đè nén cảm xúc đến mức cơ mặt vặn vẹo.

Cung Khanh nhìn phụ thân, vừa bực mình vừa buồn cười, cố ý nói: “Phụ thân đừng cao hứng quá sớm. Chưa chắc Hoàng hậu đã đồng ý.”

Cung Cẩm Lan ngẩn ra, “Nếu đã có mệnh như thế, Hoàng hậu có đạo lý nào phản đối.”

Cung Khanh thở dài: “Chưa nói trước được, phụ thân đừng cao hứng quá sớm,

nếu Hoàng hậu phản đối, con gái chỉ còn cách đi tìm cái chết .”

Cung Cẩm Lan và Cung phu nhân cùng bị hoảng sợ: “Con nói bậy bạ gì đấy?”

Cung Khanh cười cười: “Con nói là … giả chết.”

Vợ chồng Cung Cẩm Lan cùng sửng sốt.

Cung Khanh nói: “Tuyên bố với người ngoài là con ngã bệnh chết. Sau đó con

rời kinh thành, mai danh ẩn tích, đến lúc đó không ai biết con là ai,

muốn gả cho ai thì gả.”

Nàng đã quyết định chuyện đấy trên đường về nhà. Thuần Vu Thiên Mục đã nói

thế, ngoài Mộ Thẩm Hoằng, sẽ không có ai dám cưới nàng, nếu Độc Cô Hoàng hậu thật sự kiên quyết phản đối, nàng sẽ giả chết, bỏ thân phận Cung

Khanh, làm lại từ đầu.

Tóm lại, xe tới trước núi tất có đường, nàng sẽ không để người khác định đoạt, nhất định sẽ cho bản thân một cuộc sống tốt.

Cung phu nhân vui vẻ nói: “Chủ ý này rất hay, đến lúc đó chúng ta đi Giang

Nam, tìm một địa phương non xanh nước biếc, lại tìm một lang quân như ý, không cần ở lại kinh thành chịu ấm ức.”

“Phu nhân, vậy vi phu làm sao bây giờ?”

“A, chuyện đó sao, ngài từ quan là được.”

Cung Cẩm Lan đau nhói tâm can.

Cung Khanh cười nói: “Phụ thân không nỡ thì tiếp tục làm quan, con và mẫu thân du ngoạn Giang Nam.”

Cung phu nhân nhìn gương mặt tươi sáng, đôi mắt trong vắt của con gái, lòng

thầm khen: đây mới là con gái của ta, khốn cảnh nào cũng nghĩ ra biện

pháp, thản nhiên đối mặt, dù vào cung nhất định sẽ sống tốt, sẽ không bị A Cửu và Độc Cô Hoàng hậu chèn ép. Còn về Mộ Thẩm Hoằng, bà càng thêm

tin tưởng, nhất định hắn sẽ bị con gái của mình ăn cả xương.

A Cửu khổ sở dày vò một đêm, sáng sớm hôm sau thừa dịp thỉnh an Tuyên Văn Đế và Độc Cô Hoàng hậu hỏi: “Mẫu hậu thật sự muốn để Cung Khanh gả cho

hoàng huynh sao?”

Tuyên Văn Đế sắc mặt bình tĩnh, nhưng lòng vô cùng căng thẳng. Lòng thầm nghĩ nếu Hoàng hậu không đồng ý thì phải thuyết phục thế nào?

Mộ Thẩm Hoằng càng căng thẳng hơn Tuyên Văn Đế, nhưng vẻ mặt vô cùng bình

tĩnh, hắn nhấp một ngụm trà, hàng mi che bớt đôi mắt sâu thẳm, như một

hồ nước phẳng lặng không gợn sóng.

Nhìn hai người đàn ông im lìm như tượng đá một lượt, Độc Cô Hoàng hậu trầm

giọng nói: “Chúng ta tuy là thiên gia, nhưng cũng phải thuận theo thiên

ý.”

Tuyên Văn Đế thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thái tử điện hạ lòng thì mừng như điên mà mặt vẫn phải duy trì vẻ bình tĩnh, ngụm nước chè ứ ở họng cuối cùng cũng trôi xuống. Tốt rồi, trù tính bao lâu, qua mấy phen ghập ghềnh, cuối cùng cũng đã được như ý. Lòng vui

sướng không nói nên lời, đè nén để không cười đến chuột rút cơ mồm.

Tuyên Văn Đế hoan hỉ trong lòng, nhưng không tiện biểu lộ, nghiêm mặt nói:

“Trẫm đánh giá cao sự thấu hiểu đạo nghĩa của Tử Đồng.”

Độc Cô Hoàng hậu gượng cười, lòng thầm nhủ, đánh giá cao chứ không phải thích, lại càng không phải yêu.

A Cửu vừa nghe liền hốt hoảng, “Mẫu hậu, con ghét cô ta.”

Tuyên Văn Đế nhíu mày nói: “A Cửu, chuyện này liên quan đến xã tắc đại cục,

há có thể lấy cảm xúc của con để quyết định, huống hồ, sau này con lập

gia đình sẽ ở Công chúa phủ, nếu ghét thì ít gặp nhau là được.”

Nỗi hận A Cửu dành cho Cung Khanh từ trong lòng chuyển ra ngoài mặt. Cô ta

không muốn Cung Khanh gả cho Mộ Thẩm Hoằng, nguyên nhân chính là không

muốn Cung Khanh có địa v


XtGem Forum catalog