Cửu con đừng nói nữa, mẫu hậu làm vậy là vì muốn
tốt cho con, mẫu hậu không muốn con phải đau khổ, cả đời là thời gian
rất dài, nếu lòng không thoải mái, vinh hoa phú quý đến đâu cũng không
mang lại hạnh phúc.” Độc Cô Hoàng hậu nói đến đây thở dài, “Mẫu hậu thà
là để lúc này con hận ta, cũng không thể để con đau khổ tương lai.”
A Cửu nghe thế mới biết thì ra mẫu thân cương nghị cố chấp đến thế. Nếu
mẫu hậu đã không đổi ý, xem ra chỉ có thể đi xin phụ hoàng. Cô ta đang
định đứng dậy đến điện Cần Chính, đã thấy nội thị xướng Hoàng thượng giá lâm.
A Cửu đứng dậy, cùng Độc Cô Hoàng hậu đi tới cửa điện nghênh đón Tuyên Văn Đế.
Tuyên Văn Đế không đến một mình, đi cùng ông ấy, chính là quan Giám chính Thuần Vu Thiên Mục của Ti Thiên Giám.
Thuần Vu Thiên Mục trong mắt thế nhân như thần tiên sống. Năm đó ông ấy phán
Độc Cô Hoàng hậu phạm vào sao Cửu Nữ, sau khi phá giải thành công, Độc
Cô Hoàng hậu vô cùng nể trọng, bổ nhiệm ông ấy làm quan Giám chính.
Người này ít giao du, rất nhiều người tới cửa bái kiến đều bị chặn ngoài cửa, nếu muốn nhờ ông ấy xem tướng hoặc chỉ điểm mấy câu thì khó ngang
lên trời.
Xét ngoại hình, ông ấy chỉ là một người đàn ông ngoài năm mươi bình thường, dáng người trung bình, dung mạo xấu xí, hai hàng lông mày và đôi mắt
sáng quắc tựa vẽ rồng thêm mắt, làm sáng cả tướng mạo.
A Cửu thấy ông ấy mà sửng sốt, lòng thầm nhủ xưa nay ít thấy người này tiến cung, sao hôm nay lại đi cùng phụ hoàng?
“Tử Đồng, trẫm có chuyện thương lượng với nàng.” Tuyên Văn Đế có vẻ mặt rất nghiêm túc, vào trong điện liền ngồi xuống, quay sang gật đầu với Thuần Vu Thiên Mục: “Ái khanh nói thẳng.”
Thuần Vu Thiên Mục thi lễ với Độc Cô Hoàng hậu, nói: “Nương nương, hôm qua
thiếp canh của Duệ Vương và Cung tiểu thư được đưa đến Ti Thiên Giám.
Thần phát hiện, Cung tiểu thư có mệnh quý không thể nói, Duệ Vương vốn
là mệnh tiềm long tại uyên (nôm na là rồng ẩn mình dưới vực), nếu Cung
tiểu thư gả cho Duệ Vương, chỉ sợ… .”
Thuần Vu Thiên Mục bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Độc Cô Hoàng hậu thấy lòng trùng xuống, nhiều năm trước bà để Thuần Vu
Thiên Mục nhìn qua tướng mạo Duệ Vương, cũng tính lá số tử vi, kết quả
Thuần Vu Thiên Mục kết luận, Duệ Vương là mệnh tiềm long tại uyên, một
khi có cơ hội, sẽ bay lên trời cao. Chính vì nguyên nhân đấy, Độc Cô
Hoàng hậu một mực âm thầm đề phòng Duệ Vương. Giang Vương phi nhận ra ít nhiều, vì thế mấy năm qua vẫn bị theo dõi, cũng dạy hai con phải cẩn
trọng, làm người khiêm tốn, tiếng tăm mịt mờ.
Sắc mặt Độc Cô Hoàng hậu càng lúc càng khó coi, nằm mơ cũng không thể ngờ,
Cung Khanh lại có số mệnh cao quý thế, nếu gả cho Duệ Vương, chẳng phải
là để Duệ Vương như hổ thêm cánh? Nghiêm trọng hơn, có lẽ nào Cung Khanh là “cơ hội” kia? Bởi vì hai người thành hôn rồi, An Quốc công phủ,
Thượng thư phủ, Duệ Vương phủ sẽ thành một khối.
Nghĩ đến đấy, Độc Cô Hoàng hậu âm thầm hối hận, tối hôm đó đúng là vì tình
huống quá loạn, vì nghĩ đến A Cửu, Tuyên Văn Đế lại đồng ý quá nhanh, bà ta không kịp ngăn cản. Bà ta đã dự định cài một cơ sở ngầm bên cạnh Duệ Vương, đã định gả Tiết Giai cho Duệ Vương.
Bà ta không khống chế được nhìn Tuyên Văn Đế. Thần sắc Tuyên Văn Đế giờ càng nặng nề hơn.
Thuần Vu Thiên Mục trầm giọng nói: “Sự tình trọng đại, thần không dám khinh
thường, đặc biệt đến xin chỉ thị của Hoàng thượng và nương nương, thần
muốn nhìn qua tướng mạo Cung tiểu thư.”
Tuyên Văn Đế nói: “Thuần Vu ái khanh trước giờ hành sự cẩn trọng, chuyện này
đúng là trọng đại, trẫm đã triệu Duệ Vương và Cung Khanh vào cung, một
lát nữa sẽ để Thuần Vu ái khanh xem qua. Nếu … ” nói đến đây, Tuyên Văn
Đế lộ vẻ khó xử, ngừng một chút mới nói: “May là Duệ Vương còn chưa làm
lễ nạp thái.”
Ngụ ý là nếu Cung Khanh quả thật có tướng mẫu nghi thiên hạ thì hôn sự này phải hủy bỏ.
Độc Cô Hoàng hậu cũng nghĩ tới kết quả này, nhưng sau đó lại nghĩ tới một chuyện khác.
Nếu Cung Khanh có tướng mẫu nghi thiên hạ vậy chẳng phải là phải gả cho Mộ Thẩm Hoằng làm Thái tử phi?
Nghĩ đến đây, Độc Cô Hoàng hậu lập tức như bị vạn tiễn xuyên tâm.
Cung Khanh bị triệu vào cung, thấy trong điện Tiêu Phòng không chỉ có Mộ Chiêu Luật, còn có Thuần Vu Thiên Mục.
Vị này là cao nhân xem tướng trong truyền thuyết, quan Giám chính của Ti
Thiên Giám, Cung Khanh đã sớm nghe nói đại danh của ông ấy, nhưng chỉ
nhìn thấy từ xa khi còn nhỏ. Người này thần bí khó lường, giống như lánh đời.
Thuần Vu Thiên Mục có đôi mắt sáng như sao, từ khi Cung Khanh bước vào liền nhìn nàng chằm chằm
Cung Khanh quỳ lạy Tuyên Văn Đế và Độc Cô Hoàng hậu, vẫn cảm giác một ánh
mắt sắc bén đang nhìn. Nàng chưa bao giờ gặp người nào nhìn chằm chằm
càn rỡ như thế, không khỏi lúng túng, tim cũng đập nhanh hơn.
Tuyên Văn Đế nói: “Bình thân, ban ngồi.”
Cung Khanh tạ ơn đứng dậy, ngồi xuống.
Trong điện yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả đều nhìn nàng.
Cung Khanh kinh ngạc trong lòng, Tuyên Văn Đế rốt cuộc triệu kiến nàng làm gì?
Duệ Vương cũng nghi vấn y như vậy, không biết tại sao đột nhiên bị triệu tiến cung.
Thuần
