iện Tiêu Phòng này cho người sửa sang lại một phen.”
Cung Khanh nói: “Mẫu hậu không vội.”
Độc Cô Thái hậu đáp: “Sao có thể không vội, còn ở lại chỉ sợ có kẻ dèm pha.”
Lúc này, Trịnh Linh Tuệ dâng lên một chén trà sâm.
Độc Cô Thái hậu tiếp nhận, hỏi Mộ Thẩm Hoằng: “Tình hình ở An Tây thế nào rồi?”
“Cao Xương Vương đã dâng thư hàng.”
Trịnh Linh Tuệ vừa nghe liền vui vẻ nói: “Thật hay quá.”
“Trịnh Giác Trí lập công lớn, Hoàng thượng định phong thưởng thế nào?”
Độc Cô Thái hậu đã hết mọi hy vọng với nhà họ Tiết, mặc dù Độc Cô Đạc thừa
kế tước Định Viễn Hầu, nhưng năng lực có hạn, không phải người gánh vác
nghiệp lớn. Bà ta nghĩ tới nghĩ lui, giờ muốn gây dựng phe cánh chỉ có
thể dựa vào biểu huynh Trịnh Giác Trí.
Mộ Thẩm Hoằng cười nói: “Phong thưởng thế nào nhi thần xin theo ý mẫu
hậu.” Dứt lời liền cùng Cung Khanh cáo lui, muốn Cung Khanh về nghỉ ngơi cho sớm.
Đế hậu đi rồi, Độc Cô Thái hậu cầm tay Trịnh Linh Tuệ, nói nhỏ: “Tuệ nhi,
nếu bảo con ở lại trong cung cùng biểu cô, con có bằng lòng hay không?”
Trịnh Linh Tuệ đỏ mặt, cúi đầu không nói. Đối diện với ngoại hình phong thái
của Mộ Thẩm Hoằng hiếm có thiếu nữ nào lại không xiêu lòng. Trịnh Linh
Tuệ cũng đoán được Độc Cô Thái hậu bảo cô ấy theo Mộ Thẩm Hoằng về kinh
là có ý tứ.
Độc Cô Thái hậu nói: “Con đã bằng lòng, để ta tìm lúc thích hợp nói với Hoàng hậu.”
Sức khỏe Độc Cô Thái hậu dần khởi sắc, nhưng tinh thần vẫn sa sút như cũ. A Cửu chết khiến bà ta như mất một nửa hồn phách, thuốc không chữa được
tâm bệnh. Ngày đấy vì bảo vệ A Cửu, bà ta đã gạt mẹ con Cung Khanh qua
một bên, giờ A Cửu chết, Cung Khanh lại bình yên vô sự, mỗi ngày thấy
Cung Khanh thỉnh an lại nhớ đến A Cửu, lòng nhức nhối khó chịu.
Sự có mặt của Trịnh Linh Tuệ bổ sung chỗ trống của A Cửu, trở thành niềm
an ủi với Độc Cô Hoàng hậu. Con người cô ấy hoạt bát nhanh nhẹn, có sự
cởi mở của thiếu nữ tái ngoại, lại bởi vì là cháu họ của Độc Cô Thái
hậu, càng thêm thân thiết hơn người.
Độc Cô Hoàng hậu đối với Trịnh Linh Tuệ thân thiết hiền hòa, đối với Cung
Khanh lạnh nhạt khách sáo. Sự tương phản rất rõ ràng, Cung Khanh biết
vĩnh viễn cũng không được Độc Cô Hoàng hậu đối đãi hết lòng cùng sinh
cùng tử như trong khốn cảnh nữa, Độc Cô Hoàng hậu cũng không coi nàng là người trong nhà. Trịnh Linh Tuệ chỉ là cháu gái họ mười mấy năm không
gặp, nhưng vẫn cứ thân thiết hơn đứa con dâu là nàng.
Nhìn thái độ Độc Cô Thái hậu dành cho Trịnh Linh Tuệ, trực giác Cung Khanh mách bảo có ẩn ý sau những hành động đó.
Quả nhiên, vào lễ hội hoa, Độc Cô Thái hậu làm cung yến cho Trịnh Linh Tuệ, cố ý gọi Mộ Thẩm Hoằng và Cung Khanh đến dự.
Trong tiệc, Độc Cô Thái hậu lại bảo Trịnh Linh Tuệ treo đèn ước nguyện lên cây.
Trịnh Linh Tuệ hôm nay đặc biệt tươi tắn hoạt bát. Dưới ánh nến lung linh, gò má ửng hồng, ánh mắt ướt át.
Độc Cô Thái hậu cười nói: “Treo đèn ước nguyện vào lễ hội hoa rất linh
nghiệm, hoa thần nhất định sẽ tìm cho con một lang quân như ý.”
Trịnh Linh Tuệ đỏ mặt thẹn thùng.
Độc Cô Thái hậu nhìn Mộ Thẩm Hoằng, lại cười nói: “Hoàng thượng, giờ Hoàng
hậu đang có bầu, con không người hầu hạ, ai gia nghĩ nên để Linh Tuệ bên cạnh con.”
Mộ Thẩm Hoằng ngẩn ra.
Cung Khanh đã chuẩn bị tâm lý từ lâu, nghe xong còn thấy nhẹ lòng hơn, im
lặng nhìn Mộ Thẩm Hoằng, xem xem hắn sẽ trả lời thế nào.
Mộ Thẩm Hoằng nhíu mày đáp: “Mẫu hậu, con bận rộn chính sự, không có thời
gian quan tâm đến hậu cung, có lẽ nên chọn cho Linh Tuệ một đám tốt cho
thỏa đáng.”
Độc Cô Thái hậu không vui nói: “Nếu có thể lo lắng cho Hoàng hậu thì thêm
một Linh Tuệ không phải nhiều. Con thân là hoàng đế, khai chi tán diệp
cho hoàng thất là nhiệm vụ hàng đầu. Thêm mấy tần phi, có gì không thể?”
“Hậu cung nhi tử có Hoàng hậu là đủ rồi.”
Trịnh Linh Tuệ vừa nghe liền biến sắc, xấu hổ lúng túng.
Độc Cô Thái hậu càng không vui: “Chẳng lẽ là Hoàng hậu không đồng ý?”
Cung Khanh đứng dậy nói: “Đúng là thần tức không đồng ý.”
Độc Cô Thái hậu ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ Cung Khanh lại dám trả lời như thế.
Cung Khanh lại nói: “Hoàng thượng đã giao hẹn cùng thần tức, đời này kiếp này hậu cung chỉ có một mình thần tức.”
Mộ Thẩm Hoằng cầm tay nàng, nói với Độc Cô Thái hậu: “Không sai, đúng là
nhi tử đã thề với nàng, mong mẫu hậu sau này không cần bận tâm tới
chuyện hậu cung của nhi tử nữa.”
Độc Cô Thái hậu vừa nghe liền vội nói: “Lần này con gặp chuyện không may,
ai gia lo lắng hãi hùng, chỉ hận đã không sinh thêm mấy người con trai.
Đề nghị con bổ sung hậu cung, cũng chỉ là suy nghĩ cho hoàng tộc, con
thân là hoàng đế, chẳng lẽ không biết lợi hại trong chuyện này “
“Hậu cung phụ hoàng cũng chỉ có một mình mẫu hậu. Tại sao mẫu hậu không tìm cho phụ hoàng thêm mấy phi tần?”
“Ngươi!” Độc Cô Thái hậu giận đến phát run, nghẹn lời.
Mộ Thẩm Hoằng dịu giọng: “Mẫu hậu chớ giận. Hôn sự của Linh Tuệ, nhi tử đã chọn được người thích hợp. Người này mưu dũng song toàn, tài trí hơn
người, trong loạn Duệ Vương, đã lập công lớn khi bảo vệ Khanh Khanh và
hậu duệ hoàng tộc, trẫm đã phong hắn là An Quốc T
