The Soda Pop
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323023

Bình chọn: 7.00/10/302 lượt.

nhân túc vệ, triều thần xung quanh, bế bổng Cung Khanh lên hoàng liễn.

Quần thần quỳ sát, yên tĩnh không một tiếng động.

Hoàng liễn chậm rãi di động, Mộ Thẩm Hoằng nắm chặt tay nàng, ánh mắt sáng

quắc, như một tấm lưới quấn chặt lấy nàng. Nàng bị nhìn đến phát sốt,

ngượng ngùng quay đầu, đột nhiên rèm hoàng liễn buông xuống, hắn không

thể chờ đợi thêm vội vã đặt nàng xuống.

“Mau buông thiếp ra.” Nàng xấu hổ đỏ mặt, vội vàng đẩy hắn.

“Để trẫm nhìn nàng cho thỏa đã.” Hắn giữ cằm nàng, tham lam nhìn ngắm, càng lúc càng gần, cuối cùng cũng đến lúc môi kề môi.

Hắn chưa bao giờ hung ác như vậy hôn đến môi nàng phát đau, gần như không thở được, toàn thân mềm nhũn trong vòng tay hắn.

Hoàng liễn chậm rãi đi từ Tuyên Võ Môn đến cung Khôn Hòa.

“Không đi đón nàng thì nàng chưa chịu trở về, không chịu gặp ta đúng không?”

Hắn nhìn nàng hung dữ, hận không thể nuốt vào bụng ngay lúc này.

Cung Khanh đỏ mặt, thở hổn hển nỉ non: “Thiếp muốn chờ triều đình ổn định, tất cả êm xuôi mới về.”

“Nàng không trở lại ta ổn định thế nào?” Dứt lời lại là một nụ hôn trừng

phạt, từ mặt đến môi, đến cổ, càn quét không sót chỗ nào.

“Con có khỏe không?” Hắn áp tay lên bụng nàng, bất mãn nhíu mày: “Sao lại nhỏ thế này, nhất định là tại nàng lười ăn.”

“Lo lắng cho ngài làm sao ăn được.” Hắn còn chưa dứt lời, nàng đã tủi thân ứa lệ, nức nở như mưa.

Hắn lập tức đau lòng không nỡ nói gì nữa, vội vàng giữ mặt nàng, dè dặt dỗ

dành: “Là lỗi của trẫm, để nàng lo lắng. Nàng muốn trừng phạt trẫm thế

nào cũng được.”

Cung Khanh đấm hắn liên tiếp mấy quyền, căm hận: “Sao ngài không gửi chút tin tức gì, làm thiếp lo lắng muốn chết.”

“Lúc đấy Duệ Vương phái người truy sát, tình huống nguy cấp, không thể bại lộ hành tung.”

“Quả nhiên là hắn âm thầm giở trò, thiếp đã cảm thấy ngài gặp nạn ở bờ sông rất kỳ quái.”

“Khi mẫu hậu nhắn ta trở về, ta cũng không ngờ phụ hoàng lại đột ngột băng

hà, vì thế lúc đầu có chút chủ quan lơ là, sau khi bị phục kích liền

biết phụ hoàng không ổn rồi, vì vậy liền tương kế tựu kế dẫn dụ Duệ

Vương động thủ. Xưa nay hắn giấu mình rất kỹ, nếu không phải phụ hoàng

bất ngờ băng hà, hắn cũng không dám càn rỡ như thế.”

“Thi thể ở bãi đá ven sông là thế nào?”

“Đương nhiên là giả, để mẫu hậu và triều thần hết hy vọng, hắn tìm một xác

chết chuyển về kinh, ta cũng tương kế tựu kế tạm thời để hắn thực hiện

kế hoạch, để vây cánh của hắn lộ diện toàn bộ, quăng một mẻ lưới hốt

trọn.”

“Thật nguy hiểm, may là ngài không có việc gì.”

Hắn ôm nàng vào ngực, dịu dàng nói: “Khanh Khanh, ta gặp nguy hiểm thế nào

cũng không sợ, chỉ lo cho nàng. Về đến hoàng cung, vừa nghe nói nàng

không ở đây, liền cảm thấy lòng mình trống rỗng.”

Cung Khanh tủi thân nói: “Ngài có biết lý do thiếp đi?”

“Tất nhiên ta biết.” Mộ Thẩm Hoằng xiết chặt nàng, hôn lên thái dương nàng,

thấp giọng nói: “Khanh Khanh của ta thông minh tinh tế.”

Cung Khanh suy nghĩ một chút, không nói gì nữa, hai người cửu biệt trùng

phùng, nhất thời nàng không muốn kể ra những hành động quá đáng của Độc

Cô Hoàng hậu, dù sao đấy cũng là mẫu hậu của hắn.

Mộ Thẩm Hoằng thông minh tinh tường như thế sao không đoán biết ra chuyện, hắn cũng không nói gì, chỉ ôm nàng chặt hơn, trầm giọng nói: “Từ nay

trở đi đã có ta, sẽ không để nàng phải chịu thêm ấm ức gì nữa.”

Cung Khanh vòng tay ôm hắn, dừng một chút, hỏi: “A Cửu thế nào rồi?”

Mộ Thẩm Hoằng im lặng, ngừng một lát mới nói: “Trước lúc thoái vị, Duệ

Vương cố giằng co một phen, mục đích cá chết lưới rách. A Cửu bị hắn lôi ra để uy hiếp mẫu hậu, trong lúc hỗn loạn chết dưới kiếm Duệ Vương.”

Cung Khanh nghe mà giật mình, “Vậy còn Duệ Vương?”

“Vốn nên giao cho Hình Bộ thẩm vấn, mẫu hậu vì muốn báo thù cho A Cửu, đã tự tay đâm chết Duệ Vương.”

Thật đúng là một màn oan oan tương báo nhuốm đầy máu tanh. Nhưng với tính

cách của Độc Cô Hoàng hậu mà không tự tay giết Duệ Vương thì cũng vô lý.

“Mẫu hậu vẫn khỏe chứ?”

“A Cửu chết bà rất đau khổ, bệnh rất nặng, vì thế ta mới không đích thân đến Đồng Châu đón nàng.”

“Thiếp biết.” Cung Khanh cầm tay Mộ Thẩm Hoằng, nói nhỏ: “Thiếp đi thăm bà trước đã.”

Mộ Thẩm Hoằng mỉm cười gật đầu, “Khanh Khanh thật thấu đáo lòng dạ rộng rãi, có phong thái mẫu nghi thiên hạ.”

Cung Khanh dí ngón tay vào ngực hắn: “Bớt phỉnh phờ đi, nói thế nào cũng là mẫu hậu của ngài, thiếp có nghĩa vụ tận hiếu.”

Hoàng liễn dừng trước cung Khôn Hòa. Mộ Thẩm Hoằng đỡ Cung Khanh xuống, chậm rãi đi vào điện Tiêu Phòng.

Trong điện thoảng mùi thuốc.

Độc Cô Hoàng hậu nằm trên giường, thần sắc tiều tụy bi thương.

“Mẫu hậu.” Mộ Thẩm Hoằng đi tới, cầm tay bà ta, nói nhỏ: “Cung Khanh đã về.”

Độc Cô Hoàng hậu từ từ đưa mắt ra, nhìn Cung Khanh.

“Con trở về là tốt rồi.” Dứt lời nhìn bụng nàng, hỏi: “Đứa bé có khỏe không?”

Cung Khanh gật đầu: “Tất cả đều ổn.”

Lúc này, một thiếu nữ đi vào trong điện, nhìn thấy Cung Khanh liền mỉm cười quì xuống: “Thần nữ Trịnh Linh Tuệ thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng hậu

nương nương.”

Cung Khanh ngẩn ra, nhìn về phía Mộ Thẩm Hoằng.

Mộ Thẩm Hoằng cười cười: “Đây là con