gái của An Tây Đô Hộ Phủ Trịnh Giác Trí.”
Cung Khanh liếc mắt nhìn lại, thất thần một phen, cô gái trước mắt và Kiều
Vạn Phương vô cùng giống nhau, mắt ngọc mày ngài, dung mạo diễm lệ, so
với Kiều Vạn Phương càng thêm hiên ngang hào sảng.
Chỉ có điều, Mộ Thẩm Hoằng lần này về kinh vạn phần mạo hiểm, sao có thể
mang theo cả cô gái này? Lòng nàng nghi vấn, trực giác mách bảo có riêng tư gì đó giữa Độc Cô Hoàng hậu và Mộ Thẩm Hoằng, mà nàng chưa hề hay
biết.
Mộ Thẩm Hoằng cười đưa tay: “Đứng lên đi.”
“Tạ Hoàng thượng.”
Trịnh Linh Tuệ đứng dậy liền đi tới trước mặt Độc Cô Hoàng hậu, cười nói:
“Hôm nay khí sắc biểu cô đã tốt hơn nhiều rồi. Chắc là biết Hoàng hậu
nương nương trở về nên vui vẻ.”
Cung Khanh vừa nghe hai chữ “biểu cô” liền thấy kỳ quái. Nhìn lại Trịnh cô
nương, cử chỉ tự nhiên hào phóng, không có chút gò bó câu nệ, đối mặt
Độc Cô Hoàng hậu rất tự nhiên tùy ý, như thể Độc Cô Hoàng hậu thật sự
chỉ là biểu cô mà không phải Độc Cô Hoàng hậu quyền khuynh một thời.
Mặc dù là đối mặt Mộ Thẩm Hoằng, cô ấy cũng cười nói tự nhiên, không có sự
rụt rè của thiếu nữ bình thường gặp Hoàng thượng. Cung Khanh mơ hồ cảm
giác Trịnh tiểu thư vào cung không đơn giản. Mộ Thẩm Hoằng từ An Tây trở về, tại sao lại đưa cô ấy về cùng?
Ra khỏi điện Tiêu Phòng, Cung Khanh liền hỏi: “Tại sao Trịnh tiểu thư lại gọi mẫu hậu là biểu cô?”
Mộ Thẩm Hoằng đáp: “Nàng không biết sao, Trịnh Giác Trí là biểu ca của mẫu hậu.”
Cung Khanh a một tiếng, cười cười: “Thiếp nào biết. Nói vậy Trịnh tiểu thư cũng là biểu muội của ngài đúng không?”
Mộ Thẩm Hoằng cười: “Khanh Khanh, nàng ghen sao?”
Cung Khanh lườm hắn, hỏi ngược lại: “Ngài nói thử xem?”
Mộ Thẩm Hoằng ôm nàng, cười nói: “Khanh Khanh là hậu cung chi chủ, nhất
quốc chi mẫu. Không phải người lòng dạ hẹp hòi đến thế.” Vừa nói, vừa
cầm tay nàng đi vào ngự thư phòng.
Cung Khanh nửa thật nửa giả cười nói: “Lòng thiếp đặc biệt hẹp hòi hơn người, sau này ngài sẽ biết.”
“Để trẫm xem xem hẹp hòi thế nào.” Vừa dứt lời, bàn tay đã lần vào áo giở trò xấu xa.
Nàng vội kéo tay hắn, e thẹn nói: “Đừng, đây là ngự thư phòng.”
Hắn phớt lờ, đặt nàng ngồi lên đùi, tay lại lần mò. Từ sau khi có thai,
nàng đầy đặn hơn trước, bộ ngực căng tròn đẫy đà. Hắn tâm thần xao động, không kiềm chế được đặt nàng lên bàn, giải phóng cho phần ngọc ngà
trắng nõn.
Cung Khanh vội vàng đẩy hắn, nhưng tương tư mấy tháng sao dễ dàng đè nén,
nghĩ đến nàng đang có bầu không dám càn rỡ, chỉ có thể nhay mút một chút rồi lưu luyến buông tay.
Bầu ngực ngọc ngà lốm đốm dấu hôn, ướt át ửng hồng càng thêm mê người. Cung Khanh nhìn mà ngượng ngùng, vội kéo vạt áo, đứng dậy muốn đi. Bị hắn
khiêu khích một phen, nàng cũng bắt đầu có phản ứng. Còn tiếp tục chỉ sợ không dừng được.
Mộ Thẩm Hoằng cười đen tối, kề tai nàng thì thầm: “Khanh Khanh gợi cảm, chờ trẫm giải quyết hết chính sự sẽ thưởng thức.”
Cung Khanh đỏ mặt, đấm hắn mấy cái, ai dè thành tự chui đầu vào lưới, bị hắn giữ tay hôn một hồi lâu mới thoát thân.
Bởi vì Độc Cô Hoàng hậu vẫn còn dưỡng bệnh, không nên di chuyển, Cung Khanh liền ở lại điện Phượng Nghi, cảnh vẫn như xưa, chỉ thiếu mấy cung nữ
nội thị, hỏi ra mới biết liên lụy với Duệ Vương.
Trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, Mộ Thẩm Hoằng dùng khí thế lôi đình thay máu
triều đình. Những kẻ liên quan đến Duệ Vương đều bị xử lý. Triều thần
vốn quen với phong cách ôn hòa của Tuyên Văn Đế, giờ thấy tân đế cứng
rắn dứt khoát thì âm thầm kính sợ. Có vị thầm suy đoán, có lẽ đấy là một hồi tương kế tựu kế của tân đế, để tuyệt diệt vây cánh Duệ Vương, nhổ
cỏ tận gốc.
Sau khi triều đình ổn định, Khâm Thiên Giám chọn ngày lành cử hành phong hậu đại điển.
Hôm đó khí trời trong xanh, cảnh xuân tươi đẹp. Cung Khanh mặc triều phục
bách điểu triều phượng, đầu đội mũ vàng cửu phượng hàm châu, được Mộ
Thẩm Hoằng cầm tay đi lên điện Kim Loan.
Trên bục đá, Lễ Bộ tuyên chỉ, Mộ Thẩm Hoằng tự tay ban Hoàng hậu kim ấn bảo sách.
Cung Khanh hai tay tiếp nhận Hoàng hậu kim ấn bảo sách, Mộ Thẩm Hoằng cầm
tay nàng đứng dậy, kề tai nàng cười nói: “Khanh Khanh, nàng xem, Thuần
Vu Thiên Mục không nói sai về mệnh mẫu nghi thiên hạ, đã ứng nghiệm
rồi.”
Cung Khanh mỉm cười không nói, thật giả thế nào chỉ hắn và Thuần Vu Thiên Mục biết.
Sau đó, trăm quan tham kiến, mệnh phụ triều bái. Xong hết lễ nghi, đế hậu
đi yết thái miếu, Cung Khanh mệt đến không nói được gì. Mộ Thẩm Hoằng
đau lòng không thôi, liền bảo nàng về nghỉ ngơi một lúc hãy đi bái kiến
Độc Cô Thái hậu.
Cung Khanh lắc đầu, Độc Cô Thái hậu là người thế nào nàng biết rất rõ, liền xốc lại tinh thần đến tẩm cung Độc Cô Thái hậu.
Độc cô Thái hậu nghe tiếng pháo của phong hậu đại điển, lòng ngậm ngùi nhớ
lại lúc mình được phong hậu, chồng con đủ đầy, bao người kính trọng,
chớp mắt đã bơ vơ thế này. Cung điện ở đã hai mươi năm giờ cũng phải
nhường lại tân Hoàng hậu. Hụt hẫng tê tái mà không thể biểu lộ mảy may,
ngược lại còn phải tươi cười đối diện với hoàng đế và tân Hoàng hậu.
“Cung Thọ Hòa đã sắp xếp thỏa đáng, ngày mai ta sẽ chuyển qua đó. Đ