bàn tay, đã bao giờ phải chịu vất
vả đau đớn thế này.
Nhìn con gái đau đớn, Cung phu nhân đau đứt ruột đứt gan, Hoàng thượng thì sắp phát điên.
Đến tận lúc hoàng hôn, đứa trẻ mới ra khỏi bụng mẹ cất tiếng khóc chào đời.
Nghe thấy tiếng khóc, Hoàng thượng chờ đến mức sắp đứt ruột đứt gan chạy vội đến, hỏi: “Hoàng hậu thế nào rồi?”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, nương nương mẹ tròn con vuông, sinh một Công chúa.”
Hoàng thượng che ngực, yên lặng niệm A Di Đà Phật, lúc này mới vui rạo rực nói: “Bế Công chúa ra đây cho trẫm nhìn một chút.”
Cung phu nhân ở trong nghe thế cười phì: “Chưa thấy người cha nào nôn nóng thế.”
Mấy mama tắm cho tiểu Công chúa rồi quấn tã. Cung phu nhân tự tay bế ra phòng ngoài đưa cho Mộ Thẩm Hoằng.
Hoàng thượng liền đưa tay tiếp nhận.
Cung phu nhân nhíu mày, “Tay Hoàng thượng run thế, cẩn thận đừng làm rơi em bé.”
Hoàng thượng vội vàng thu tay vào người, vén tã xem con gái.
Dù trẻ con mới sinh nhắm mắt, nhưng đôi mắt tạo thành hai đường cong rất
đẹp, có thể thấy tương lai đó sẽ là một đôi mắt đẹp, da thịt trắng hồng
như cánh hoa, đôi môi nhỏ nhắn nũng nịu rất giống Cung Khanh.
Hoàng thượng nhìn không chớp mắt, cười đến híp mắt: “Khả ái lắm, đáng yêu lắm.”
Cung phu nhân lại cười phì, Hoàng thượng trước giờ luôn có dáng vẻ anh minh
thần vũ tựa trích tiên, giờ cười ngố khiến bà nhìn mà tức cười.
Đúng lúc đấy, Cung Khanh yếu ớt lên tiếng: “Mẫu thân, con cũng muốn nhìn.”
Cung phu nhân cười bế Công chúa đi vào: “Mẹ chưa kịp nhìn đã bị cha giành trước.”
Cung Khanh mệt mỏi, người ướp nhẹp mồ hôi, bà đỡ thay trang phục cho nàng, lau khô tóc rồi mới đặt tiểu Công chúa bên cạnh nàng.
Cung Khanh nhìn thấy con liền cảm thấy vất vả đau đớn thế nào cũng đáng giá.
Cung phu nhân vui vẻ nói: “Tiểu nha đầu trắng trẻo khả ái, tương lai nhất định là một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.”
Làm mẹ có gì vui bằng người khác khen con mình, Cung Khanh vui như mở cờ. Âu yếm bàn tay bé nhỏ của con, lòng ngọt như mật.
“Hoàng thượng, ngài không thể vào được.”
Kết quả không ai ngăn được Hoàng thượng, chính xác là không ai dám cản Hoàng thượng, Mộ Thẩm Hoằng vội vã đi tới bên giường.
Cung phu nhân rất thức thời đứng dậy, tặng lại chỗ ngồi cho Hoàng thượng.
“Khanh Khanh, nàng vất vả rồi.” Mộ Thẩm Hoằng vuốt ve mặt Cung Khanh, vạn phần thương xót.
“Đáng tiếc chỉ là một Công chúa.”
“Trẫm thích con gái.”
Cung Khanh dẩu môi: “Đừng để mẫu hậu nghe thấy. Không biết bà đang thất vọng thế nào.”
Mộ Thẩm Hoằng kề tai nàng cười khẽ: “Chúng ta cố gắng lần sau. Ngày tháng
còn dài, nàng muốn sinh bao nhiêu phu quân đều thỏa mãn nàng.”
Cung Khanh đỏ mặt, sẵng giọng: “Ngài mau đi ra.”
“Để trẫm ngắm Công chúa của chúng ta đã.” Mộ Thẩm Hoằng cầm tay con gái, trìu mến nói: “Doanh nhi, gọi phụ hoàng.”
Cung phu nhân và Cung Khanh đều phải cười phì. Có người cha nào nóng lòng thế chứ.
Hoàng thượng cười bối rối hai tiếng, lưu luyến rời đi.
Độc Cô Thái hậu nghe nói Cung Khanh sinh Công chúa, lòng hân hoan tiêu tan quá nửa.
Triệu quốc phu nhân vào cung chúc mừng, Độc Cô Thái hậu hậm hực nói: “Không phải hoàng tử, có gì mừng để chúc.”
“Hoàng hậu còn trẻ, sinh hoàng tử chỉ là chuyện sớm muộn.”
“Ai gia càng ngày càng cảm giác được một điều, sinh càng nhiều con trai càng tốt. Hướng Uyển Ngọc khi nào sinh?”
“Hai tháng nữa.”
Độc Cô Thái hậu gật đầu: “Mong là con trai.”
Đầy tháng Mộ Doanh, Mộ Thẩm Hoằng đại xá thiên hạ. Tổ chức đại yến quần thần ở Sướng Xuân Uyển, cho các quan nghỉ ba ngày.
Cung Khanh lén hỏi: “Có phô trương quá không?”
“Trẫm luống tuổi mới có con gái rượu, vui thế có gì lạ?”
Cung Khanh phì cười, “Hoàng thượng luống tuổi rồi sao?”
“Nàng tra sử đời trước đi, hoàng đế bằng tuổi trẫm con trai đã biết đi từ lâu rồi.”
Cung Khanh cười không dừng được: “Vậy tại sao ngài…?” Nàng ngượng không dám hỏi hết câu.
Hắn cười: “Không phải là vì chờ nàng sao, vì nàng mà thủ thân như ngọc.”
Nàng cười tươi như hoa, “Không tin.”
Hắn kề má nàng thầm thì: “Tối nay được không?”
Nàng đỏ mặt, đẩy hắn: “Không được.”
“Khanh Khanh tốt, trẫm kìm nén cả mười tháng rồi. Nàng xem đi.”
“Không … ” nàng đẩy hắn xa hơn, nheo mắt cười: “Hoàng thượng kìm nén được cả hai mươi năm, mười tháng có là gì.”
“Khanh Khanh tốt, xin nàng.” Hắn đặt nàng lên giường, đáng tiếc dụ dỗ thế nào nàng cũng chỉ cho hắn thân mật bên ngoài.
Mộ Thẩm Hoằng vừa yêu vừa hận, nhay cắn nàng mấy cái mới buông tha.
“Được, hai tháng nữa, Doanh nhi làm trăm ngày, chờ xem trẫm xử lý nàng thế nào.”
Cung Khanh cười khanh khách: “Ai thèm sợ ngài.”
Chớp mắt đã đến ngày Mộ Doanh tròn trăm ngày, trong cung lại là một phen ăn mừng.
Nghĩ đến lời Mộ Thẩm Hoằng hôm đầy tháng, Cung Khanh cũng đặc biệt điểm
trang chờ hắn. Ai ngờ đến lúc lên đèn vẫn không thấy bóng dáng hắn. Phái người đi đánh tiếng, lại được bẩm báo là Hoàng thượng vì làm tiệc trăm
ngày cho Công chúa, còn chính sự chưa xử lý xong, mời nương nương nghỉ
ngơi trước.
Cung Khanh nghe thế vừa tức vừa cười. Chiêu hay không sợ nhàm, Hoàng thượng
ngài có một chiêu vờ lui để tiến này dùng đi dùng lại.
