Cung Khanh tức giận khó chịu, không nói tiếng nào về tẩm cung.
Mộ Thẩm Hoằng gạt chính sự qua một bên, đi theo dỗ dành.
“Khanh Khanh tốt, là lỗi của ta, nàng muốn trút giận thế nào cũng được, đừng để bản thân bực tức.”
“Khanh Khanh tốt, giờ nàng đang có bầu, không cần đi thỉnh an mẫu hậu, chờ sinh xong nói tiếp được không?”
Cung Khanh không nói lời nào, mặt lạnh tanh.
Mộ Thẩm Hoằng dỗ dành đến vã mồ hôi.
Một hồi lâu sau nàng mới bĩu môi nói: “Ngài thả Mộ Linh Trang và Thẩm Túy Thạch thiếp mới hết giận.”
“Tất nhiên sẽ thả, nàng yên tâm.” Mộ Thẩm dùng ngón tay xoa môi nàng, cười nói: “Khanh Khanh ngoan, để ta hôn.”
“Không.” Nàng quay phắt mặt đi, tuyệt tình đưa lưng về phía hắn.
Hắn cũng không dám ép buộc, không thể làm gì khác hơn là rụt rè cười nói: “Được được, tất cả đều theo ý Khanh Khanh.”
Mộ Thẩm Hoằng nói là làm, lập tức thả Mộ Linh Trang và Thẩm Túy Thạch, còn phục chức cho Thẩm Túy Thạch.
Sau khi Độc Cô Thái hậu biết chuyện tất nhiên là đại náo một phen, Mộ Thẩm
Hoằng hoàn toàn không lay chuyển, mặc cho Độc Cô Thái hậu ầm ĩ thế nào
cũng không đổi ý. Sau khi đăng cơ tác phong của hắn khác hẳn ngày còn là thái tử.
Độc Cô Thái hậu biết, bản thân không còn khả năng tác động đứa con trai này nữa. Hắn hôm nay đã là hoàng đế ở trên vạn người nói một không có hai,
không phải thái tử địa vị cao nhưng không có thực quyền.
Thời gian như thoi đưa, thoáng cái đã hết xuân sang hè, Cung phủ truyền tin
Cung phu nhân đã sinh con trai. Cung Khanh vui đến mức đòi vác bụng bầu
đi thăm mẫu thân.
Mộ Thẩm Hoằng giờ đã cẩn thận ở mức 120%, chỉ hận không thể đặt nàng trong lòng bàn tay, sao yên tâm để nàng xuất cung, khổ sở thuyết phục nàng
chờ đến ngày đầy tháng, sẽ đón Cung phu nhân và con trai vào cho nàng
gặp.
Cung Khanh không muốn chờ đến lúc đấy, tức giận không chịu ăn cơm.
Mộ Thẩm Hoằng hoảng đến long nhan thất sắc, vội an bài Hoàng hậu quy tỉnh
(về nhà thăm cha mẹ), lúc này nếu Hoàng hậu nương có muốn hái sao trên
trời, hắn cũng sẽ hái cho bằng được.
Cung phủ tuy không xa hoàng cung, nhưng đoàn nghi thức trùng điệp, mất một
canh giờ mới đến. Cung Cẩm Lan đi canh hoàng lăng theo di mệnh của Tuyên Văn Đế, Cung phu nhân cũng đi theo hơn nửa năm, gần ngày sinh mới về
Cung phủ.
Từ khi Cung Khanh gả vào hoàng cung, đây là lần đầu tiên về nhà, không có gì thay đổi trừ việc thêm một đệ đệ bảo bối.
Cung Khanh vốn tiếc nuối vì không có anh chị em gì, cũng biết phụ thân luôn
mong mỏi một đứa con trai kế thừa hương khói, vì thế đối với đệ đệ chưa
gặp mặt cưng chiều vô hạn.
Cung phu nhân vừa sinh con không tiện ra ngoài tiếp giá. Cung Khanh đi thẳng vào Cung phủ, xuyên qua phòng khách hoa viên, đến phòng ngủ của Cung
phu nhân.
Chưa vào đến trong phòng đã nghe thấy một tiếng khóc vang dội.
Vân Hủy và Vân Diệp đều vui mừng nói: “Chỉ nghe cũng biết tiểu thiếu gia rất mạnh khỏe.”
“Nhất định là trắng trẻo bụ bẫm.”
Cung Khanh vào phòng, nhũ mẫu nha hoàn đang vây quanh trước giường Cung phu nhân.
“Mẫu thân.”
Cung phu nhân nhìn thấy con gái đang mang bụng bầu sẵng giọng: “Con đúng là nôn nóng.”
Cung Khanh cười đi tới, bên cạnh Cung phu nhân là một đứa trẻ trắng trẻo bụ bẫm nằm trong tã.
Mặc dù mới chào đời năm ngày, nhưng đã nhìn ra ngũ quan đường nét trên mặt
đều kế thừa vẻ đẹp của Cung phu nhân, tương lai nhất định cũng là một
họa thủy.
Cung Khanh vuốt ve khuôn mặt và bàn tay béo mập của đệ đệ không muốn rời tay, vui mừng nói: “Cha chắc vui đến mất ngủ.”
“Tất nhiên, đời này hắn không còn gì tiếc nuối.”
“Đệ đệ tên gì vậy ạ?”
Cung phu nhân khẽ mỉm cười, dừng một chút nói: “Tên Dự.”
“Cung Dự, tên này rất hay. Là phụ thân đặt ạ?”
Cung phu nhân cười nói: “Ta vất vả mang nặng đẻ đau, đương nhiên là do ta đặt.”
Cung Khanh sủng ái lắc lắc tay tiểu đệ đệ, nói bằng giọng trìu mến: “A Dự
mau lớn, tỷ tỷ muốn đệ thành người sung sướng tiêu dao nhất kinh thành.”
Một tháng sau, đến lượt Cung Khanh lâm bồn.
Sáng sớm, Mộ Thẩm Hoằng đã rối loạn như ma làm, đứng ngồi không yên. Cung
Khanh vừa đau bụng, hắn đã tái mặt, lập tức nói: “Mau… mau gọi người
đến.”
Cung phu nhân đã sinh được một tháng, rất không yên lòng con gái sinh con
lần đầu, liền vào cung. Thấy dáng vẻ thất kinh của Mộ Thẩm Hoằng, bà rất tức cười: “Hoàng thượng tạm thời đi ra ngoài đi, phụ nữ sinh con lần
đầu sẽ phải đau đẻ suốt một ngày, giờ còn quá sớm, Hoàng thượng còn gì
cần làm thì đi làm đi. Đừng ở đây cho thêm phiền.”
Bị hạ lệnh trục khách Hoàng thượng có phần lúng túng, nhưng lại không nỡ
đi. Liền tản bộ bên ngoài cung thất, sau vài vòng lưng cũng tím xanh vì
tự tay véo vào.
Đến xế chiều, Cung Khanh càng lúc càng đau hơn, thời gian giữa mỗi cơn gò
cũng ngắn lại, nàng đau không chịu nổi phải khóc ra tiếng.
Cung phu nhân đau lòng không thôi, vừa cầm tay con gái vừa trấn an.
Kẻ đầu sỏ nghe thấy thì nhíu chặt lông mày, xiết tay muốn gẫy.
Cung phu nhân dù liên tục nói không sao, nhưng lòng cũng rất lo lắng. Dù sao Cung Khanh chỉ mới mười tám tuổi, eo lại nhỏ, sinh con sẽ rất mất sức.
Con gái vốn được nâng niu trong lòng