ảm thấy nỗi khổ tâm đè nặng
bà bao năm qua chỉ là một trò cười không hơn không kém.
Tuyên Văn Đế nằm đó, bình tĩnh, thoải mái, như thể nói xong bí mật đời này, giờ đã siêu thoát viên mãn.
Nước mắt tràn mi, khiến Độc Cô Hoàng hậu không nhìn rõ người nằm đó nữa, đây là người chung chăn chung gối suốt nửa đời người đấy ư, đến tận lúc
chết mới biết được tâm sự của ông ấy, bí mật của ông ấy, mới biết bản
thân canh cánh cả đời chẳng qua chỉ là lầm đường lạc lối.
Tuyên Văn Đế nói: “Vợ chồng một hồi, một lần cuối cùng này… hoàn thành cho trẫm đi.”
Cung Cẩm Lan chờ ngoài điện rất lâu, cho đến khi Độc Cô Hoàng hậu thẫn thờ
đi ra. Bà ta nhìn ông ấy, ánh mắt chợt lạnh, rảo bước đi thẳng.
Nực cười làm sao, thì ra người trong lòng ông ấy là Cung Cẩm Lan. Bảo sao
năm đó bắt ông ấy thề, ông ấy nhanh chóng nhận lời, bảo sao gần đây ông
ấy không màng nữ sắc, bảo sao những năm gần đây, Cung Cẩm Lan một bước
lên mây, quan vận hanh thông. Bảo sao những năm gần đây ban thưởng ân
sủng không ngừng, đi tuần cũng mang theo, thì ra là vậy.
Độc Cô Hoàng hậu mờ mịt đi trong hành cung.
Minh Vũ dẫn theo cung nữ, im lặng đi theo.
Bất tri bất giác đi tới bên ngoài cung Trường Bình, Độc Cô Hoàng hậu nghe
tiếng cười bên trong. Đó là tiếng cười của Cung phu nhân, cởi mở dứt
khoát lại sắc sảo.
Bà ấy chợt thấy nỗi thù địch lòng hận thù suốt hai mươi năm qua với Cung
phu nhân tan thành mây khói. Đột nhiên lại nghĩ, tại sao ta ở đây đau
khổ, ngươi lại chẳng hay biết gì, cười vui vẻ đến thế.
Mấy câu nói của Tuyên Văn Đế không chỉ kinh động lòng người, còn kích thích thần kinh Hoàng hậu, làm bà ta mê man đi vào.
Cung phu nhân đang cùng Cung Khanh sưởi nắng dưới hành lang. Nhìn thấy Độc
Cô Hoàng hậu, hai người đều lấy làm kinh hãi, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Độc Cô Hoàng hậu vẫy tay với Cung phu nhân, “Cô lại đây.”
Cung Khanh thấy thế vội đỡ Cung phu nhân, định đi cùng.
Độc Cô Hoàng hậu lại ngăn nàng, “Ta có chuyện muốn nói riêng với mẫu thân con.”
Dứt lời bà ta xoay người ra ngoài.
Cung phu nhân gật đầu với Cung Khanh, có lẽ Cung Khanh không yên lòng, ra hiệu Vân Diệp và Vân Hủy đi theo.
Độc Cô Hoàng hậu ôm tay đứng trong gió, bóng dáng quạnh hiu tiều tụy. Như
già nua rất nhiều, so với Cung phu nhân châu tròn ngọc sáng, như cách
biệt mười năm đằng đẵng.
“Cô có biết tại sao Hoàng thượng để phu quân cô đi hầu hạ hắn không?”
“Thần phụ không biết.”
“Bởi vì… Hoàng thượng vẫn luôn thích hắn.” Độc Cô Hoàng hậu nói với giọng
cay đắng, vừa lòng thấy Cung phu nhân lộ vẻ kinh hoàng.
“Hoàng thượng còn nói, chờ hắn long ngự tân thiên (băng hà), để Cung đại nhân
đi trông hoàng lăng cho hắn.” Độc Cô Hoàng hậu nói bằng giọng chua chát
cay đắng pha chút hả hê, nói xong xoay người rời đi.
Cung phu nhân thẫn thờ đứng đó một lúc lâu, đột nhiên lắc đầu cười, điều này sao có thể?
“Mẫu thân, Hoàng hậu nói gì với người vậy?” Cung Khanh thấy Độc Cô Hoàng hậu rời đi, liền đi đến hỏi ngay lập tức.
Cung phu nhân nhíu mày, do dự không biết có nên nói hay không.
“Mẫu thân người mau nói đi.”
Cung phu nhân đành thuật lại lời Độc Cô Hoàng hậu vừa nói.
Cung Khanh cả kinh, liền nói ngay: “Điều này sao có thể?”
“Ta cũng biết là bà ấy suy nghĩ nhiều, nhưng Hoàng thượng vẫn đang giữ phụ thân con ở tẩm cung hầu hạ, ta cũng rất băn khoăn?”
Đây cũng là điều mà Cung Khanh vẫn chưa giải thích được, phụ thân tuy là
trọng thần, nhưng cũng không phải quân cơ đại thần. Dù Tuyên Văn Đế có
tự cảm thấy không còn nhiều thời gian, muốn giao phó đại sự trong triều, thì cũng nên triệu kiến Binh Bộ Thượng thư và Tả Hữu Vệ Tướng quân mới
đúng.
“Có lẽ là liên quan đến con, Hoàng thượng đặc biệt tín nhiệm phụ thân hơn,
vì thế mới giữ phụ thân bên cạnh.” Cung Khanh cũng tự biết câu trả lời
này rất miễn cưỡng, nhưng rốt cuộc không thể đón nhận sự thật Tuyên Văn
Đế thích cha mình, cũng không muốn mẫu thân phải khó chịu.
Cung phu nhân thầm nghĩ, Độc Cô Hoàng hậu sẽ không vô duyên vô cớ nói chuyện đấy, nếu không có bằng chứng sẽ không vu oan trượng phu của mình vô căn cứ, huống chi lại là nhất quốc chi quân. Nghĩ lại những năm qua, hậu
cung Tuyên Văn Đế chỉ có một mình Độc Cô Hoàng hậu, trong cung không
phải không có mỹ nữ, tại sao ông ấy phải giữ mình cho Độc Cô Hoàng hậu?
Độc Cô Hoàng hậu luận tướng mạo luận tính cách đều không phải người có
thể khiến đàn ông si mê điên đảo. Liên tưởng đến không ít đế vương đồng
tính trong lịch sử, Cung phu nhân đột nhiên rởn gai ốc.
Cung Khanh đang bận suy nghĩ một vấn đề khác, mỗi lần nàng đi vấn an, Độc Cô Hoàng hậu đều nói Tuyên Văn Đế không có gì đáng ngại, nhưng đám người
Tiết Lâm Phủ ngày đêm túc trực, có thể thấy tình huống không lấy gì làm
lạc quan. Vừa rồi Độc Cô Hoàng hậu còn nhắc đến chuyện long ngự tân
thiên, để phụ thân đi canh hoàng lăng, chính là tiết lộ một tin tức quan trọng, bản thân Tuyên Văn Đế cũng cảm thấy mình không còn nhiều thời
gian, có ý thông báo hậu sự.
Nghĩ vậy, Cung Khanh liền đứng ngồi không yên, nàng nói với Cung phu nhân:
“Mẫu thân, người ở lại đây đừng đi đâu, con đi tìm
