Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324104

Bình chọn: 8.5.00/10/410 lượt.

n hành cung ngay trong đêm, tới nơi là nửa

đêm. Hắn còn chưa biết tình huống thế nào, đã thấy Độc Cô Hoàng hậu với

vẻ mặt nặng nề đi tới, hắn dè dặt hỏi han: “Dì có gì sai bảo ạ?”

“Ngươi phái tâm phúc lập tức đem phong thư này đến An Tây Đô Hộ Phủ, giao tận tay Thái tử, nhớ lấy.”

“Dạ.”

“Lên đường ngay trong đêm, không nghỉ phút nào, nhân tiện truyền Hoắc Hiển đến gặp ta.”

Độc Cô Đạc đi chưa tới một canh giờ, Hoắc Hiển đã tới.

Độc Cô Hoàng hậu giao một mật tín cho hắn: “Ngươi dẫn theo Bí Tư Doanh lập

tức lên đường, đi nghênh đón Thái tử, mật tín này tự tay giao cho Thái

tử.”

“Vâng, vi thần lĩnh chỉ.”

Sau khi bố trí thỏa đáng, Độc Cô Hoàng hậu mới dám thở phào một cái, nhắm mắt tựa lưng vào ghế.

Tối nay thật sự rất ngoài dự liệu. Nếu không phải Giang Vương phi quấn quít lấy bà ta nói về chuyện Mộ Linh Trang, bà ta đã có thể rời đi sớm hơn,

không phải đợi đến tận lúc Tuyên Văn Đế về đến nơi. Nhưng dù Tuyên Văn

Đế có mặt, bà cũng không cảm thấy có gì bất ổn, tất cả chỉ là ngoài ý

muốn.

Đáng tiếc nhất là bà ta ngàn tính vạn tính, cũng không tính đến chuyện Tuyên Văn Đế lại kịp thời có mặt xả thân cứu Cung phu nhân. Chuyện đấy càng

khiến suy đoán của bà ta thêm vững chắc, nhất định là ông ấy quan tâm

đứa con trong bụng Cung phu nhân mới liều lĩnh làm thế. Nỗi hận thù với

Cung phu nhân càng thêm mãnh liệt, liên đới thành hận cả Tuyên Văn Đế,

trước mặt bàn dân thiên hạ, vứt bỏ thân phận đế vương chí tôn, đi cứu

một người vợ thần tử, truyền ra ngoài thử hỏi còn thể thống gì.

Bà ta xoa thái dương, nội tâm hỗn loạn. Nếu Tuyên Văn Đế có bất trắc gì,

Mộ Thẩm Hoằng lại không có ở đây, biết phải làm sao? Giờ phút này bà ta

mới bắt đầu hối hận, đáng lẽ không nên nhất thời ghen tuông mà làm

chuyện mất lý trí.

Tuyên Văn Đế một mực hôn mê, đến tận hừng đông mới tỉnh.

Tiết Lâm Phủ ra ngoài báo với Độc Cô Hoàng hậu.

Độc Cô Hoàng hậu vội vàng vào trong điện.

Tuyên Văn Đế từ từ nhắm hai mắt, hơi thở yếu ớt, Độc Cô Hoàng hậu bước tới nhẹ nhàng cầm tay ông ấy.

“Hoàng thượng.”

Ngón tay Tuyên Văn Đế giật giật, dù không có sức lực cũng rất kiên quyết rút tay mình lại.

Độc Cô Hoàng hậu nhìn bàn tay trống rỗng, lòng đau tê tái.

“Người khác lui hết ra.” Tuyên Văn Đế thấp giọng nói.

Nhóm thái y lặng lẽ lui ra, trong điện chỉ còn lại vợ chồng đế hậu.

“Độc Cô Linh.”

Độc Cô Hoàng hậu ngẩn ra, nhiều năm lắm rồi ông ấy chưa từng gọi tên bà ta.

“Là ngươi làm đúng không.” Tuyên Văn Đế nói với ngữ khí trầm thấp vô lực, nhưng không cho phép phủ nhận.

Độc Cô Hoàng hậu chỉ có thể làm như không biết, hỏi ngược lại: “Hoàng thượng nói chuyện gì?”

“Cung phu nhân.”

“Hoàng thượng nói gì vậy, thiếp với cô ấy không thù không oán, cô ấy lại là mẫu thân Thái tử phi, tại sao thiếp phải hại cô ấy.”

Tuyên Văn Đế thở hổn hển mấy hơi, nói đứt quãng: “Những năm gần đây, lòng ngươi nghĩ gì chẳng lẽ trẫm không biết?”

“Lòng thiếp có trời cao chứng giám.”

“Thôi, thôi.” Tuyên Văn Đế không kiên nhẫn phẩy tay, nhắm hai mắt lại.

Độc Cô Hoàng hậu nín nhịn: “Hoàng thượng, trong mắt ngài, thiếp thật sự hẹp hòi đến thế sao?”

Tuyên Văn Đế nhắm mắt không đáp.

“Thần thiếp gả cho Hoàng thượng từ năm mười sáu tuổi, khi đó Hoàng thượng vẫn còn là một hoàng tử không được sủng, nếu không phải thần thiếp và phụ

thân hết lòng hết sức mưu đồ, Hoàng thượng liệu có ngày hôm nay? Hoàng

thượng không niệm tình xưa, đối với người khác nhớ mãi không quên, trước mặt mẹ con Duệ Vương lại xả thân đi cứu Cung phu nhân, truyền ra ngoài

mặt mũi thần thiếp phải để ở đâu.”

Tuyên Văn Đế xoay mặt vào trong, hữu khí vô lực nói: “Mau gọi Hoằng nhi trở về.”

“Thần thiếp đã phái người đi rồi.”

“Nếu không muốn trẫm chết sớm hơn thì lui ra đi.”

Hiển nhiên ông ấy không muốn tranh cãi nữa, Độc Cô Hoàng hậu không thể làm gì khác hơn là khẽ cắn môi rời khỏi tẩm điện.

Hôm sau, Tuyên Văn Đế sốt cao không giảm. Độc Cô Hoàng hậu càng như ngồi

trên đống lửa, với khoảng cách kinh thành đến An Tây, dù khoái mã có

chạy ngày đêm không nghỉ thì cả đi lẫn về cũng phải mất ít nhất nửa

tháng.

Sáng sớm, Cung Khanh và Cung phu nhân đến hỏi thăm bệnh tình Tuyên Văn Đế,

vừa vặn gặp Giang Vương phi và Duệ Vương cũng vội vã mà đến.

Độc Cô Hoàng hậu đi ra từ tẩm cung, nét mặt không chút thay đổi, vẫn nghiêm trang nặng nề như trước.

Cung Khanh thấy Hoàng hậu bình tĩnh như thế thì có chút an tâm.

Giang Vương phi vội vàng hỏi thăm bệnh tình Tuyên Văn Đế.

Độc Cô Hoàng hậu đáp: “Không cần lo lắng, long thể Hoàng thượng xưa nay vốn an khang, chắc chắn bình an vô sự.”

Giang Vương phi nói: “Vậy là tốt rồi, thần phụ hôm qua lo lắng một đêm không ngủ.”

Độc Cô Hoàng hậu nói: “Hoàng thượng cần tĩnh dưỡng, không cần ngày nào cũng tới thăm. Mọi người về đi.”

Ra khỏi hành cung, Giang Vương phi ngồi trên xe ngựa, thấp giọng nói:

“Biết ngay bà ta đề phòng mẹ con ta, người của ta đã nghe ngóng được

gì.”

Duệ Vương cười cười: “Ai lại ngốc đến mức thám thính tin tức từ mồm bà ta.

Đêm qua Độc Cô Đạc chạy từ kinh thành đến hành cung ngay trong đêm, nhất định là tình huống Tuyên Văn Đế khô