Hoàng hậu.”
“Con hỏi chuyện đó sao?”
“Không, con có chuyện quan trọng muốn bàn với Hoàng hậu.”
Cung Khanh dẫn theo cung nữ nội thị, đi thẳng đến tẩm cung Độc Cô Hoàng hậu.
Độc Cô Hoàng hậu ngồi một mình trong điện, Minh Vũ cẩn thận canh cửa.
Cung Khanh bước tới, nói với Minh Vũ: “Ta có chuyện quan trọng muốn gặp mẫu hậu. Ngươi đi thông truyền một tiếng.”
Một lúc sau, Minh Vũ mời Cung Khanh đi vào. Khí trời rét lạnh, trong điện
sưởi sàn, lò sưởi đỏ hồng, vậy mà sắc mặt Độc Cô Hoàng hậu vẫn tái nhợt.
“Mẫu hậu.” Cung Khanh tiến lên hai bước rồi quỳ xuống.
Độc Cô Hoàng hậu nhíu mày, vội nói: “Mau đứng lên, không phải ta đã nói có bầu miễn hành lễ sao.”
Cung Khanh đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Độc Cô Hoàng hậu, hỏi: “Mấy ngày nay sức khỏe phụ hoàng thế nào ạ?”
“Tiết thái y nói bình phục rất tốt.”
Cung Khanh im lặng chốc lát, nói: “Thái tử điện hạ xuất chinh không về, nhi thần thân là Thái tử phi, phải phân ưu vì mẫu hậu.”
Độc Cô Hoàng hậu ngẩn ra, nhìn Cung Khanh, không ngờ nàng nói thế.
Cung Khanh lại nói: “Chắc hẳn mẫu hậu đã triệu Thái tử điện hạ quay về. Có
điều An Tây đến kinh thành đường xá xa xôi, nhi thần nghĩ hẳn là nên đưa phụ hoàng về kinh trước.”
“Tình hình sức khỏe của ông ấy không nên di chuyển.”
Cung Khanh đứng dậy quỳ xuống: “Nhi thần nói thẳng, thỉnh mẫu hậu thứ tội.”
Độc Cô Hoàng hậu nói: “Con đứng lên mà nói.”
“Mẫu hậu, nhi thần đêm ngày cầu khẩn phụ hoàng có thể bình yên vô sự, nhưng
việc đời khó liệu, thiên ý khó dò. Khi Thái tử điện hạ chưa về đến kinh
thành, mẫu hậu nên đưa phụ hoàng về kinh trước. Hành cung cách hoàng
thành không ít, ngộ nhỡ có biến, không kịp điều động sẽ rất nghiêm
trọng.”
Độc Cô Hoàng hậu nghe thế mới lần đầu tiên coi Cung Khanh là con dâu trong
nhà. Bà ta vẫn cho rằng Cung Khanh tuổi đời non nớt, chỉ là một thiên
kim tiểu thư có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành. Nhưng giờ phút này
nàng nghĩ được thế, lại không màng tội bất kính nói ra thẳng thắn, có
thể thấy cũng là một người can đảm.
“Đứng lên mà nói. Miễn tội cho con.” Độc Cô Hoàng hậu cũng nói thật: “Mấy
ngày trước ta đã phái Hoắc Hiển đi nghênh đón Thái tử. Về chuyện đưa
Hoàng thượng trở lại kinh thành, ta cũng muốn làm, nhưng bệnh tình Hoàng thượng lúc này không chịu được xóc nảy.”
Nằm bất động còn duy trì được mười lăm ngày, nếu phải chịu xóc nảy, chỉ sợ. . . Đối sách tốt nhất lúc này chỉ có duy trì, duy trì được thêm ngày
nào tốt ngày đấy, chỉ cần Mộ Thẩm Hoằng trở về là sẽ êm xuôi.
“Nhi thần cũng từng nghĩ đến chuyện đấy, vì thế nhi thần còn một ý này, không biết có được hay không.”
“Con nói xem.”
“Mẫu hậu để phụ hoàng ở lại hành cung, mẫu hậu về kinh trước, tuyên bố ra
ngoài là phụ hoàng cùng mẫu hậu về kinh điều dưỡng, mẫu hậu tọa trấn
kinh thành, đề phòng hậu hoạn.”
“Để Hoàng thượng ở lại sao ta có thể yên tâm?”
“Nhi thần tình nguyện ở đây chăm sóc phụ hoàng.”
Độc Cô Hoàng hậu nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Con đang có bầu, không thể
vất vả, để A Cửu ở lại chăm sóc Hoàng thượng, con cùng ta về kinh.”
Cung Khanh tự biết có lẽ Hoàng hậu vẫn chưa tin tưởng mình, liền nói: “Thỉnh mẫu hậu lập tức về kinh, để kịp thời bố trí, đề phòng bất trắc.”
Độc Cô Hoàng hậu gật đầu: “Sáng sớm ngày mai hồi kinh, con về chuẩn bị trước đi.”
Cung Khanh đáp: “Mẫu hậu, vẫn còn một việc.”
“Con nói đi.”
“Hoàng thượng long thể khiếm an, mẫu hậu nên để Giang Vương phi cùng Duệ Vương Quận chúa đến Nam Hoa Thiện Tự ở một thời gian, cầu phúc cho Hoàng
thượng.”
Đằng sau hành cung Nam Hoa có một tòa Nam Hoa Thiện Tự, chính là hoàng gia
tự viện. Độc Cô Hoàng hậu vừa nghe liền hiểu, bảo mẹ con Duệ Vương vào
chùa ở, danh nghĩa là cầu phúc, thật sự là giam lỏng, đúng là một ý kiến hay. Lúc trước bà ta âm thầm phòng bị cũng chỉ vì Duệ Vương.
Sau khi Cung Khanh ra về, Độc Cô Hoàng hậu thở phào một hơi, thầm nghĩ,
không ngờ nha đầu kia lại biết mưu tính thế, chỉ là trước giờ không thể
hiện.
Độc Cô Hoàng hậu gọi Minh Vũ đi vào: “Gọi Công chúa đến đây.”
Một lúc sau, A Cửu đến. Thấy Độc Cô Hoàng hậu liền nói: “Mẫu hậu, phụ hoàng vẫn chưa tỉnh sao?”
“A Cửu, phụ hoàng con không còn nhiều thời gian.”
“Cái gì ạ!” A Cửu vừa nghe liền biến sắc, lập tức hằm hè: “Đều tại tiện nhân Cung phu nhân, nếu phụ hoàng không xả thân cứu bà ta thì đâu bị
thương.”
Độc Cô Hoàng hậu lắc đầu, “Chuyện này đừng nhắc lại nữa. Ta gọi con tới là có chuyện quan trọng muốn thông báo.”
A Cửu lau nước mắt, gật đầu.
“Ngày mai ta phải về kinh, tuyên bố ra ngoài là phụ hoàng con cùng ta về
kinh. Con ở lại chăm sóc phụ hoàng. Không được để bất cứ kẻ nào biết
được tin về phụ hoàng con.”
“Sao thế được, mẫu hậu đi rồi, ngộ nhỡ phụ hoàng . . .”
“Đây chính là điều ta muốn thông báo với con. Ngộ nhỡ phụ hoàng con. . . .
Nhớ kỹ, nhất định phải giữ kín bí mật, nhất thiết không được để bất cứ
kẻ nào khác biết. Người của hành cung không có thủ dụ của con tuyệt đối
không được xuất cung, tất cả phải chờ hoàng huynh con về mới tính tiếp
được.”
A Cửu có chút căng thẳng, “Mẫu hậu, con sợ.”
“Sợ cái gì, con là Công chúa một nước,