quan tâm đấy chỉ có thể là nhờ vào hoàng tôn chưa ra đời.
Tuyên Văn Đế càng lúc càng gần. Hai hàng cung nữ cầm đèn đã sắp tới trước mặt Độc Cô Hoàng hậu.
Đột nhiên, cung nữ đứng sau Cung phu nhân hét một tiếng chói tai, đèn cung đình trong tay quăng xuống đất vỡ tan.
Cung phu nhân không kịp quay đầu lại, bất ngờ cảm thấy một con vật lông lá
nhào lên người mình, bà không khống chế được cũng hét lên, theo bản năng dùng tay gỡ con vật lông lá kia, nhưng vừa chạm đến thì sởn gai ốc.
Các cung nữ loạn như ong vỡ tổ, không biết Cung phu nhân bị ai giơ tay đẩy, hụt chân ngã xuống thềm đá, rồi lăn xuống bậc thang.
Cung Khanh kêu sợ hãi: “Mẫu thân.” Muốn lao tới, lại bị Độc Cô Hoàng hậu giữ chặt tay.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên một bóng người xuất hiện, chính là Tuyên Văn Đế, ông ấy tung người tới thềm đá, đưa tay kịp thời giữ được
cánh tay Cung phu nhân. Tình huống thật sự vô cùng nguy hiểm, chỗ đó là
góc ngoặt, nếu Cung phu nhân lăn xuống bậc thang thì sẽ bị ngã ra ngoài
thềm đá.
“Phu nhân không có việc gì chứ?”
Tuyên Văn Đế đứng dậy, định đỡ Cung phu nhân đứng lên, đột nhiên cảm thấy bất thường, lúc này, hai cung nữ đã tiến tới đỡ Cung phu nhân.
“Mẫu thân người không sao chứ?” Cung Khanh sợ đến run rẩy, vội vàng kéo tay đỡ eo Cung phu nhân.
Cung phu nhân cười cười: “Không có việc gì, da ta dày lắm.” Sau đó thi lễ với Tuyên Văn Đế: “Đa tạ Hoàng thượng.”
Cung Khanh cũng nói: “Đa tạ phụ hoàng cứu giúp. Phụ hoàng không có việc gì chứ?”
Tuyên Văn Đế không trả lời, chỉ chỉ tay Cung phu nhân.
Cung Khanh mới phát hiện tay mẫu thân đầy máu, chắc là bị mảnh vỡ thủy tinh của đèn làm bị thương.
“Vân Hủy, nhanh đi thỉnh thái y.”
Độc Cô Hoàng hậu đi tới, hỏi: “Hoàng thượng ngài không sao chứ?”
Giang Vương phi và Duệ Vương cùng tất cả những người khác cũng ân cần hỏi
han, Tuyên Văn Đế phẩy tay: “Không có việc gì, về đi thôi.”
Đoàn người nhanh chóng trở lại hành cung, vừa bước vào cửa cung Vạn Thọ, Độc Cô Hoàng hậu phát hiện Tuyên Văn Đế dùng tay ấn bụng, tối nay ông ấy
mặc thường phục màu ngà, chỗ tay ấn bụng đã loang màu máu.
Mọi người kinh hoàng thất sắc, lập tức xông tới.
Độc Cô Hoàng hậu sắc mặt trắng bệch, run rẩy nói: “Mau… mau gọi Tiết Lâm Phủ.”
Tuyên Văn Đế ngoài chuyện sắc mặt tái đi thì thái độ vẫn bình tĩnh, nói với mọi người: “Không có việc gì.”
Rất nhanh sau đó, Tiết Lâm Phủ cùng các ngự y thuộc hạ tới.
“Mau dìu Hoàng thượng vào.”
Độc Cô Hoàng hậu cũng muốn theo vào, Tiết Lâm Phủ nói: “Thỉnh nương nương dừng lại.”
Độc Cô Hoàng hậu lo lắng vạn phần đi lòng vòng trong ngoại điện. Giang
Vương phi và Duệ Vương, A Cửu Cung Khanh đứng ngoài cửa, ai nấy đều vô
cùng căng thẳng bất an. Cung phu nhân là người thấp thỏm bất an nhất,
bởi vì Tuyên Văn Đế bị thương vì cứu bà.
Lý Khả Giản phụ trách băng bó vết thương cho Cung phu nhân, Cung Khanh thấp giọng hỏi: “Mạch tượng của mẫu thân ta thế nào?”
Lý Khả Giản đáp: “Phu nhân không có gì đáng ngại, thỉnh nương nương và phu nhân yên tâm.”
Nghe thấy thế, Cung Khanh mới thở phào một cái. Cung phu nhân sợ hãi vuốt bụng, thầm nghĩ, may mặc áo dày.
Rất lâu sau, Tiết Lâm Phủ mới đi ra, trên mâm bạc là một mảnh thủy tinh sắc nhọn, vẫn còn dính máu. Độc Cô Hoàng hậu nhìn thấy liền nhũn cả chân,
quả nhiên là vì thế, sao lại trùng hợp thế này. (bạn Nhi đoán là có người cầm mảnh thủy tinh vỡ định xọc vào người Cung phu nhân)
Bà ta cắn răng, sai nội thị: “Lôi mấy cung nữ cầm đèn ra đánh đến chết.”
A Cửu hỏi: “Tình huống của phụ hoàng ta thế nào rồi?”
“Mảnh thủy tinh đâm sâu vào khoang bụng, sau khi vi thần lấy ra đã khâu vết thương, Hoàng thượng dùng ma túy tán, giờ đã ngủ.”
Độc Cô Hoàng hậu gật đầu nói: “Vậy là tốt rồi, xem ra Hoàng thượng cũng
không có gì đáng ngại. Mọi người về đi, chuyện hôm nay không được lộ ra
ngoài.”
Giang Vương phi nói: “Để Chiêu Luật ở lại hầu hạ Hoàng thượng đi?”
Độc Cô Hoàng hậu tỉnh táo liếc mắt nhìn mọi người một lượt: “Không cần, mọi người về đi, ở đây đã có Tiết thần y, Hoàng thượng tuyệt đối không có
việc gì.”
Mọi người ra về, lúc này Độc Cô Hoàng hậu mới nói: “Tiết Lâm Phủ, rốt cục
tình huống của hoàng thượng là thế nào?” Bà ta một mực đề phòng mẹ con
Duệ Vương, vì thế vừa rồi cố gắng chỉ nói qua loa bệnh tình của Tuyên
Văn Đế, nhưng chuyện mình làm lòng mình rõ hơn ai hết, mảnh thủy tinh
giấu trong đèn sắc nhọn thế nào bà ta rõ ràng nhất, đến giờ chỉ có may
mắn duy nhất là không bôi độc lên mảnh thủy tinh, nếu không đúng là hậu
quả không thể tưởng tượng.
Tiết Lâm Phủ quỳ rạp xuống đất: “Hồi bẩm nương nương, vi thần đã cố hết sức, nhưng cách đây không lâu Hoàng thượng từng chịu một lần tổn thương,
thân thể rất hư nhược. . .”
Độc Cô Hoàng hậu nghe thế liền hiểu tình huống của Tuyên Văn Đế rất nghiêm
trọng, nghiêm nghị nói: “Bệnh tình của Hoàng thượng không được lộ ra
ngoài nửa chữ.”
“Vâng.”
“Các ngươi canh chừng suốt đêm, có việc gì lập tức bẩm báo.”
“Vâng.”
Độc Cô Hoàng hậu xoay người sai Minh Vũ: “Minh Vũ, đi gọi Định Viễn Hầu đến đây.”
“Vâng.”
Độc Cô Đạc chạy từ kinh thành đế
