XtGem Forum catalog
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324214

Bình chọn: 9.5.00/10/421 lượt.

ng được tốt, Hoàng hậu gọi hắn đến

dặn dò chuẩn bị.”

“Tình huống ở An Tây thế nào rồi?”

“Trời đông giá rét, muốn tốc chiến tốc thắng không phải chuyện dễ dàng.”

“Lúc này gọi Thái tử về liệu có ảnh hưởng đến chiến sự với Cao Xương?”

Duệ Vương nheo mắt đáp: “So với đế vị, vài toà thành có sá gì. Nhất định hắn sẽ nhanh chóng về kinh.”

Độc Cô Hoàng hậu bị đè nén suốt một ngày, thấy ngày dài tựa năm, Tuyên Văn

Đế một mực sốt cao không giảm, hôn mê bất tỉnh. Cho đến hoàng hôn mới

bắt đầu tỉnh lại.

Độc Cô Hoàng hậu lập tức bưng bát thuốc vẫn giữ ấm đến, dịu dàng nói: “Hoàng thượng ngài tỉnh rồi, mau uống thuốc đi.”

Tuyên Văn Đế nhìn bà ta một chút, thấp giọng nói: “Gọi Cung Cẩm Lan đến đây.”

Độc Cô Hoàng hậu ngẩn ra, sai Minh Vũ: “Đi truyền Lễ Bộ Thượng Thư yết kiến.”

Tuyên Văn Đế uống thuốc xong, lại nhắm hai mắt lại.

Độc Cô Hoàng hậu lẳng lặng nhìn ông ấy, lòng ngổn ngang trăm mối. Lúc trước khi ông ấy khỏe mạnh, bà ta chỉ chăm chăm để ý lòng ông ấy có mình

không, hôm nay ông ấy bệnh tình nguy kịch, bà ta không còn dám yêu cầu

xa vời, chỉ mong ông ấy qua khỏi.

Lòng tham con người biết sao cho vừa.

Một canh giờ sau, Cung Cẩm Lan vội vã chạy tới hành cung.

Độc Cô Hoàng hậu truyền cho vào.

Cung Cẩm Lan nhìn thấy Tuyên Văn Đế bệnh liệt giường, lấy làm kinh hãi, quỳ gối trước giường thỉnh an Tuyên Văn Đế.

“Khanh ở lại, hầu hạ trẫm.”

Độc Cô Hoàng hậu kinh hãi, không ngờ ông ấy triệu Cung Cẩm Lan đến lại vì chuyện này.

Cung Cẩm Lan cũng kinh hãi, ai hầu hạ Hoàng thượng chẳng được, hành cung này có hơn trăm người, tại sao phải gọi ông ấy vất vả chạy từ kinh thành

đến hành cung, ông ấy còn là người đứng đầu Lễ Bộ, bao công vụ biết vứt

cho ai? Về tình về lý, đều không tới phiên Lễ Bộ Thượng Thư là ông ấy

đến hầu hạ Hoàng thượng?

Nhưng nghi hoặc thì nghi hoặc, Cung Thượng thư vẫn cung kính hầu hạ.

Khi tin này truyền tới cung Trường Bình, Cung Khanh và mẫu thân đều kinh ngạc không thôi.

Cung phu nhân nói: “Không lẽ Hoàng thượng là sốt cao đến mất tỉnh táo, sao lại bảo cha con đến hầu hạ?”

Cung Khanh cũng băn khoăn mà không tìm được lời giải.

Cung Cẩm Lan hoàn toàn không ngờ, Tuyên Văn Đế dĩ nhiên bắt ông ấy cực nhọc

ngày đêm, ngày hầu hạ trong tẩm điện, đêm cũng bảo ông ấy trải chăn đệm

nằm dưới chân giường. Đãi ngộ này thật khiến người ta không thể tưởng

tượng nổi.

Độc Cô Hoàng hậu càng thấy kỳ quái hơn người. Bà ấy đêm ngày ưu tư, vừa lo

cho bệnh tình Tuyên Văn Đế, vừa lo không biết con trai có về kịp hay

không.

Tiết Lâm Phủ vừa ra khỏi điện, Độc Cô Hoàng hậu liền gọi lại hỏi: “Tình huống Hoàng thượng thế nào rồi?”

Tiết Lâm Phủ đỏ hốc mắt, cắn răng quỳ xuống hồi báo: “Theo tình hình của Hoàng thượng, chắc duy trì được… mười lăm ngày nữa.”

Độc Cô Hoàng hậu lảo đảo suýt ngã, hai mắt đỏ hoe, không màng chuyện nam nữ cách biệt cầm tay Tiết Lâm Phủ, nổi giận nói: “Không phải ngươi là thần y sao?”

“Vi thần đã cố hết sức, cuối mùa thu Hoàng thượng bị tổn thương nguyên khí nặng nề, vi thần thật sự không sức đổi trời.”

Độc Cô Hoàng hậu buông tay ngã ngồi xuống ghế.

Mười lăm ngày, lúc này dù là Độc Cô Đạc hay Hoắc Hiển đều chưa tới được An Tây. Giờ biết làm sao?

Bà ta phẩy tay, đi vào trong điện. Vừa nhìn liền kinh hoàng .

Cung Cẩm Lan cúi người ở đầu giường Tuyên Văn Đế, hai người kề cận rất thân mật.

Tuyên Văn Đế thấp giọng thì thầm với Cung Cẩm Lan: “Từ quan.”

Cung Cẩm Lan kinh hoàng, ngoài ý muốn, không giải thích được, vất cả mới lên đến Thượng thư, sao lại bắt ông ấy từ quan? Nhưng quân mệnh như sơn,

không dám cự tuyệt, đành đáp: “Thần … lĩnh chỉ.”

Màn này lọt vào mắt Độc Cô Hoàng hậu khiến bà ta thấy chói mắt vô cùng. Hai người cực kỳ thân mật, như thể Tuyên Văn Đế thông báo hậu sự với người

thân cận nhất, chẳng lẽ giờ phút này, người thân cận nhất không phải bà

ta sao, sao lại là vị ngoại thần này.

Bà ta tiến tới nói: “Cung Thượng thư, khanh lui xuống trước đi.”

Cung Cẩm Lan lập tức khom người lui xuống.

Độc Cô Hoàng hậu đi tới ngồi bên giường Tuyên Văn Đế, nhìn ông ấy cẩn thận. Mấy ngày mà ông ấy tiều tụy hẳn đi, hốc mắt hõm sâu, râu mọc lởm chởm.

Độc Cô Hoàng hậu thấy mà đau lòng, không kiềm chế được nước mắt tuôn

rơi.

“Hoàng thượng, tại sao không cho thần thiếp hầu hạ, ngài vẫn giận thần thiếp sao?”

“Đúng là trẫm vẫn giận ngươi.”

Tuyên Văn Đế nói rất nhỏ, rất yếu, nhưng ngữ khí rất chậm, nói từng chữ từng chữ rất rõ ràng.

Độc Cô Hoàng hậu hoàn toàn không ngờ ông ấy lại thẳng thắn như vậy.

“Ngươi… ép trẫm cả đời, giờ chắc đã vừa lòng.”

“Thần thiếp không dám, thần thiếp chỉ nghĩ tận tâm tận lực hầu hạ Hoàng thượng, mong Hoàng thượng sớm ngày bình phục.”

“Không cần. Trẫm kìm nén tâm sự cả đời, cuối cùng đã có cơ hội thực hiện, trẫm chỉ muốn hắn đến hầu hạ.”

Độc Cô Hoàng hậu nghe mà kinh hãi.

Tuyên Văn Đế hai mắt nhắm nghiền, chậm rãi nói: “Để hắn canh hoàng lăng cho trẫm ba năm.”

Độc Cô Hoàng hậu đứng bật dậy, khó mà tin được.

“Trẫm không thích nữ nhân, vì thế trước kia mới nhận lời thề độc. Ngươi đã hiểu chứ.”

Độc Cô Hoàng hậu toàn thân run rẩy, đột nhiên c