giờ là lúc gánh vác, chút sóng gió này đã là gì.”
So sánh với Cung Khanh, A Cửu bề ngoài đanh đá kiêu ngạo nhưng gặp chuyện
không chịu nổi một kích. Cung Khanh bề ngoài yếu đuối lại gặp nguy không loạn, còn có thể bày mưu tính kế, đưa ra hai ý kiến không tồi, phòng
được họa chưa xảy ra. Độc Cô Hoàng hậu không khỏi thất vọng với con gái
của mình.
Cung Khanh trở lại tẩm cung, lại thấy mẫu thân đi đâu mất, lúc này vội hỏi: “Phu nhân đâu?”
Cung nữ Hàm Thúy bẩm lại: “Phu nhân nói đi thăm Hoàng thượng.”
Cung Khanh vừa nghe liền cuống, vội vàng xoay người đến cung Vạn Thọ.
Sau hai ngày, Cung Cẩm Lan đại nhân tiều tụy hốc hác thấy rõ, mấy năm qua
ăn sung mặc sướng, đã bao giờ phải cực nhọc thế này. Khi Cung phu nhân
đến, ông ấy đang ngủ gục trên bàn. Cung phu nhân tiến tới vỗ vỗ ông ấy.
Hai người đã mấy ngày không gặp. Cung Cẩm Lan kích động, “Thanh Thư, nàng
vẫn khỏe chứ?” ông ấy ân cần nhìn bụng vợ mình, vì thế mới phát hiện tay Cung phu nhân bị thương, vội vàng hỏi nguyên nhân.
Cung phu nhân chẳng còn tâm trạng nào, chỉ nói: “Thiếp muốn cầu kiến Hoàng
thượng. Hoàng thượng bị tổn thương là vì cứu thiếp, thiếp nhất định phải cám ơn ngài trực tiếp.”
Cung Cẩm Lan khó xử nhìn Cung phu nhân, “Tiết ngự y đang bắt mạch cho Hoàng
thượng, đợi lát nữa ta vào hỏi.” Cung Cẩm Lan đã lâu không gặp phu nhân, chỉ muốn được hàn huyên cùng phu nhân lâu hơn, lại phát hiện phu nhân
hốt hoảng không yên, một mực lo lắng nhìn trong điện.
Một lát sau, rốt cục Tiết Lâm Phủ ra khỏi điện, Cung phu nhân liền giục: “Phu quân nhanh đi.”
Bà ấy sợ Tuyên Văn Đế mệt mỏi ngủ thiếp đi hoặc Độc Cô Hoàng hậu đột nhiên tới, sẽ không có cơ hội hỏi cho rõ ràng.
Cung Cẩm Lan nhẹ nhàng bước vào, chần chừ chốc lát mới dè dặt nói: “Hoàng thượng, thần thê Hướng thị cầu kiến.”
Ông ấy cho là Tuyên Văn Đế sẽ không gặp, không ngờ Tuyên Văn Đế giật giật ngón tay một cách suy yếu: “Truyền.”
Cung phu nhân đi vào trong điện, chỉ thấy màn che buông xuống, chăn màu vàng thật dày, thêu kim long vân hải, nổi bật trên đó là một bàn tay tái
nhợt.
Bà đột nhiên thấy lòng chua xót, hốc mắt nóng lên.
“Thần phụ khấu kiến Hoàng thượng.”
“Bình thân.”
Mới mấy ngày mà thanh âm của Tuyên Văn Đế đã yếu ớt như một người khác hẳn.
Cung phu nhân không đứng dậy, quỳ trên mặt đất nói: “Tạ Hoàng thượng có ơn
cứu mạng. Thần phụ không khỏi áy náy, nếu không vì thần phụ, Hoàng
thượng sẽ không bị thương.”
“Không liên quan đến nàng. Tay nàng… đã khỏi chưa?”
Cung phu nhân nghe thế liền ứa nước mắt.
“Dưới đồ rửa bút có một ngăn bí mật, nàng lấy hộp gấm trong đấy ra đây.”
Cung phu nhân vâng, đi tới trước bàn, quả nhiên phát hiện dưới đồ rửa bút là một ngăn bí mật, bên trong cất một hộp gấm đỏ tươi.
“Hoàng thượng, ngài nói thứ này sao?” Cung phu nhân đi tới, rốt cục cũng thấy
mặt Tuyên Văn Đế. Ông ấy tái nhợt tiều tụy, hốc mắt hõm sâu, gương mặt
anh tuấn đã không còn thần thái.
“Thứ này… nàng giữ lấy, nếu có ngày Hoàng hậu làm khó dễ… nàng đưa ra cho bà ấy.”
Trong hộp gấm là một mảnh lụa màu vàng, trên đó có mấy chữ, còn có ngọc tỷ kim ấn của Tuyên Văn Đế.
Cung phu nhân xem xong nước mắt lã chã tuôn rơi.
“Thành Du, thật ra… người mà ngài thích là ta đúng không?” Bà không thể kìm
nén cảm xúc trong lòng nữa, câu hỏi canh cánh ở đáy lòng suốt mấy chục
năm qua rốt cục cũng nói ra lời.
Tuyên Văn Đế hai mắt sáng lên, không trả lời.
“Thanh Thư, A Cửu lúc nhỏ… rất giống nàng. Khả ái dễ thương, tự do tùy hứng,
ta không nỡ gò bó con bé, mong nó lớn lên có thể giống nàng, được thế
thật tốt biết bao…”
Không cần phải nói thêm gì nữa, sự thật đã sáng tỏ.
Nắm chặt hộp gấm, nước mắt lại trào ra.
“Thành Du, cả đời này nợ ngài, ngài bảo ta trả lại thế nào.”
“Nàng không nợ gì ta cả, nếu có kiếp sau… ta không làm đế vương.”
Cung phu nhân nức nở nói: “Được, ngài phải mau chóng gặp ta, đừng vội cưới người khác, để còn gặp ta.”
Tuyên Văn Đế buồn bã thở dài: “Làm sao bây giờ, Thanh Thư nàng phải sống lâu
trăm tuổi, chờ kiếp sau gặp lại, ta đã ngoài năm mươi.”
Cung phu nhân hai mắt đẫm lệ, ngữ khí không cho phép phản bác: “Ngốc, ngài không biết chờ ta trên cầu Nại Hà sao.”
Tuyên Văn Đế rưng rưng cười nói: “Được, ta chờ.”
Sáng sớm hôm sau, Độc Cô Hoàng hậu cùng Cung Khanh lên đường hồi kinh. Bên
kia, thánh chỉ đến Duệ Vương phủ, Duệ Vương cùng Giang Vương phi, Mộ
Linh Trang theo sứ giả trong cung đến Nam Hoa Thiện Tự.
Lòng Duệ Vương tự hiểu mục đích thật sự của chuyến đi này, Giang Vương phi
cũng hiểu. Hai người ngột ngạt không vui, ôm một bụng tâm tư. Chỉ có Mộ
Linh Trang là thấy vui vẻ, bởi vì bị giam mấy ngày, rốt cuộc cũng được
ra khỏi nhà, cô ấy hạ quyết tâm lại trốn đi tìm Thẩm Túy Thạch, hoặc là
không làm, đã làm thì phải làm đến cùng. Cô ấy không sợ A Cửu, mà Thẩm
Túy Thạch cũng không sợ. Hai người đều đã bị dồn đến chân tường, vừa gặp mà như đã quen, người cùng cảnh ngộ.
Trở lại hoàng cung, Độc Cô Hoàng hậu lập tức triệu kiến quần thần, thông
báo chuyện Tuyên Văn Đế long thể khiếm an, nhưng chỉ nói là bệnh nhẹ cần tĩnh dưỡng. Sau đó, Độc Cô Hoà
