òng vừa đố kỵ vừa hận, toàn thân tê tái như
bị kim chích.
Cô ta tiến tới khom người thi lễ, miễn miễn nói: “A Cửu biết sai, xin chị dâu tha thứ.”
Cung Khanh mỉm cười đưa tay nâng cô ta dậy, đôi mắt sáng trong: “Người chẳng thánh hiền, ai không lỗi.” Dứt lời, Nàng quay đầu sang Mộ Thẩm Hoằng
thản nhiên cười một tiếng: “Huống chi ta cũng chưa gặp bất trắc gì,
hoàng huynh của muội rất quan tâm tới ta, an bài ám vệ bảo vệ ta, dù hôm đó ta có cưỡi Trầm Tuyết cũng không gặp nguy hiểm gì, chỉ thương cho
Kiều tiểu thư, thay ta gánh chịu khổ cực.”
A Cửu nghe xong không khỏi chán nản. Cung Khanh nói những lời này rõ ràng là muốn ám chỉ sau này đừng hãm hại ta nữa, có Mộ Thẩm Hoằng, cô không
đụng được vào một sợi tóc của ta đâu.
Mộ Thẩm Hoằng cười với Cung Khanh: “Khanh Khanh mệnh tôn quý, tự có trời cao bảo hộ, tất nhiên không có việc gì.”
A Cửu càng nghe càng bực, rõ ràng là kẻ tung người hứng, đang cố ý cảnh
cáo cô ta, trên có thiên ý dưới có lòng người, đừng mưu đồ gì xấu xa.
Độc Cô Hoàng hậu lên tiếng giảng hòa: “A Cửu còn nhỏ, nên khoan dung.”
Cung Khanh gật đầu cười nói: “Mẫu hậu, A Cửu là muội muội của con, người nhà tất nhiên sẽ rộng lượng tha thứ.” Cung Khanh chưa từng trông cậy vào
chuyện Độc Cô Hoàng hậu sẽ đứng về phía nàng, có thể khiến A Cửu đến đây nhận sai đã vượt ra ngoài dự đoán của nàng rồi, không cần nghĩ cũng
biết là do Mộ Thẩm Hoằng nỗ lực.
Nghĩ đến đây liền nhìn hắn nở nụ cười tán thưởng.
Mộ Thẩm Hoằng thấy tim mình run rẩy, trên đời này không có gì đẹp hơn nụ cười đấy.
A Cửu tuy đã nhận lỗi, nhưng lòng vẫn tính toán, ta không động đến ngươi, nhưng cẫn còn cách khác khiến ngươi phải khó chịu, chúng ta chờ xem.
Bốn người chờ ngoài ngoại điện nửa canh giờ Tuyên Văn Đế mới tỉnh, miễn lên triều, trước hết để Tiết Lâm Phủ vào bắt mạch kê đơn.
Uống thuốc xong, Tuyên Văn Đế gọi Mộ Thẩm Hoằng vào, giao hắn xử lý chính sự.
Mộ Thẩm Hoằng quỳ một gối xuống trước giường, nói: “Phụ hoàng không cần lo lắng, người chỉ cần an tâm điều dưỡng thân thể, nhi thần nhất định sẽ
cần cù cẩn thận, gặp chuyện khó giải quyết sẽ tới xin ý kiến phụ hoàng.”
Tuyên Văn Đế gật đầu, “A Cửu trẻ người non dạ, bị mẹ con nuông chiều đến vô
lễ, nhưng dù có sai trái đến đâu vẫn là em gái ruột của con, cũng là em
gái duy nhất. Con hãy rộng lượng với con bé, sau này nó đi lấy chồng sẽ
ổn thôi.”
“Vâng, phụ hoàng an tâm dưỡng bệnh.”
“Con đi đi.”
Mộ Thẩm Hoằng ra khỏi điện, cùng Cung Khanh cáo lui.
Tuyên Văn Đế ngã bệnh, Mộ Thẩm Hoằng liền bận đến tối tăm mặt mũi, chính sự
đều do hắn xử lý, trăm công nghìn việc, hôm nào cũng bận đến tận đêm
khuya.
Cung Khanh từ thỉnh an sáng tối đổi thành ngày thỉnh an ba lượt, ngày ngày
đi vấn an Tuyên Văn Đế, chúc ông ấy sớm ngày mạnh khỏe.
A Cửu mượn chuyện phụ hoàng ngã bệnh, muốn hầu hạ ngự tiền để miễn việc cấm túc.
Gặp Cung Khanh, cô ta đã biết điều hơn nhiều. Mặc dù vẫn con công kiêu ngạo như trước, nhưng không còn dám dùng ánh mắt cao ngạo khinh thường thách thức Cung Khanh.
Tuyên Văn Đế ngã bệnh lần này, một nửa là thuốc mạnh hại thân, một nửa là tâm bệnh. Thân bệnh dễ trị, tâm bệnh khó chữa, tuy có Tiết thần y tỉ mỉ
điều trị, nhưng nghỉ ngơi mấy ngày khí sắc vẫn kém.
Độc Cô Hoàng hậu tin tưởng nhất là Thuần Vu Thiên Mục, thuốc thang không có hiệu quả liền triệu ông ấy vào cung hỏi ý kiến.
Thuần Vu Thiên Mục bấm đốt ngón tay, nói: “Bệnh tình của Hoàng thượng không
đáng ngại, chỉ là thân thể nhiễm xúi quẩy, vì thế mới mãi không khởi
sắc.”
Vừa nghe thế, Độc Cô Hoàng hậu lập tức nghĩ đến chuyện Tiết Giai, lòng thầm trầm trồ Thuần Vu Thiên Mục đúng là thần nhân, sự tín nhiệm kính trọng
lại tăng thêm mấy phần.
“Phải làm thế nào để hóa giải?”
Thuần Vu Thiên Mục nói: “Nên xung hỉ để xua tan xúi quẩy.”
Xung hỉ? Độc Cô Hoàng hậu nhíu mày, giờ có chuyện hỉ gì để xung?
A Cửu vừa nghe liền sung sướng ra mặt, đây đúng là cơ hội trời cho.
Sau khi Thuần Vu Thiên Mục cáo lui, A Cửu liền liền nói: “Mẫu hậu, hoàng
gia muốn có chuyện hỉ không dễ, nhưng giờ đang sẵn một chuyện.”
Độc Cô Hoàng hậu nhìn cô ta, nói: “Ý con là Kiều Vạn Phương?”
“Đúng vậy, để hoàng huynh cưới một Lương đệ, chẳng phải là chuyện hỉ đấy
sao.” A Cửu đắc ý nghĩ, Cung Khanh ngươi cũng chỉ là cậy hoàng huynh
đang sủng ái ngươi, sắp có người đoạt sủng ái đi, xem ngươi còn kiêu
ngạo nỗi gì.
Độc Cô Hoàng hậu nhíu mày, từ chối cho ý kiến.
Mấy ngày trước A Cửu đã đề cập đến một lần, lúc đấy bà ta cũng có chút động tâm, dù sao Cung Khanh làm Thái tử phi cũng không phải ý nguyện của bà
ta, hiềm là thiên mệnh không thể làm trái, bất đắc dĩ mà lấy về. Mỗi lần nhìn thấy Cung Khanh, lại nhớ đến người trong lòng Tuyên Văn Đế, vô
cùng buồn phiền.
Vì thế bà ta đã hạ quyết tâm từ lâu, tương lai nhất định phải để con trai
lấy một Lương đệ mà mình ưng ý. Nhưng Thái tử tân hôn, chỉ sợ Tuyên Văn
Đế phản đối, vì thế vẫn chỉ là dự định. Giờ Tuyên Văn Đế cần xung hỉ,
đúng là cơ hội thích hợp.
A Cửu thấy Độc Cô Hoàng hậu suy nghĩ, lại nói: “Mẫu hậu, Kiều Vạn Phương
hiểu biết lễ nghĩa lại thông minh dũng
