gạt sự ngượng ngùng xuống
bể, vừa vào nước nóng, liền không kiềm chế được than thở một tiếng, thân dưới sưng đỏ gặp nước nóng càng thêm sưng.
Nước sau lưng bùm một tiếng, một thân hình nóng bỏng tráng kiện áp sát.
Bầu ngực trắng mịn rơi vào tay hắn, vẫn loáng thoáng mấy dấu hôn đỏ. Hơi
thở dồn dập phả qua cổ nàng, lực nắn bóp càng thêm mạnh, lưu luyến không rời.
“Đừng… đau.”
“Rốt cuộc Khanh Khanh làm từ gì, vừa thơm vừa mềm vừa mịn…” hắn hít ngửi,
hôn rồi nhay nhẹ cổ, vai, ngực, “Thật sự yêu bao nhiêu cũng không đủ.”
Hắn ngậm vành tai nàng, nói giọng khàn khàn: “Khanh Khanh ngoan, cho …
ta một lần nữa.”
Nàng vội vàng giữ chặt bàn tay đang lần xuống của hắn, thấp giọng nói: “Đừng, thiếp không chịu nổi, chỗ nào cũng đau.”
Nơi riêng tư mới trải chuyện ân ái chưa lâu, rồi lại nửa tháng không làm,
giờ lại chật khít như lúc ban đầu, khó lòng thích ứng, hắn đói khát lâu
ngày dày vò quá tay, dùng hết các tư thế ở tấm gương đồng, khiến nàng
hết sạch khí lực mới đành để hắn cuốn chăn ôm về đây, có thể nói là đến
nhúc nhích ngón chân cũng không có sức.
Hắn cười hì hì nói: “Nàng xem con hồng nhạn bị chúng ta lạnh nhạt đã lâu.”
Không nhắc tới còn đỡ, nhắc tới liền khiến nàng nhớ đến lần hắn đặt lên lưng
con hồng nhạn xoay vần đủ kiểu, nàng xấu hổ véo hắn, “Ngài chỉ nghĩ được thế.”
“Là nàng dụ dỗ ta.”
“Nói bậy, ai dụ dỗ ngài?”
“Dụ dỗ ở đây.”
Nàng hít một hơi, kéo tay hắn ra, sẵng giọng: “Đau mà.”
“Chỗ nào đau để ta xem.” Hắn ôm nàng đặt lên con hồng nhạn, giơ chân nàng
lên, nàng xấu hổ đấm vào vai hắn, muốn hắn thả nàng xuống.
Hắn nhìn mới nhận ra đúng là bản thân đã quá mạnh tay.
“Ta gọi người mang thuốc bôi cho nàng.”
“Không, để người khác biết thiếp còn mặt mũi nào.”
“Vậy để Tiết Lâm Phủ đưa thuốc đến, vi phu bôi cho nàng.”
“Không được.” Để Tiết Lâm Phủ biết lại càng mất mặt hơn.
Hắn bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cười hỏi: “Vậy Khanh Khanh nói xem phải làm thế nào mới phải?”
Cung Khanh híp mắt nói: “Ngài đừng đụng vào thiếp, để thiếp dưỡng thương mấy ngày.”
Hắn lập tức hỏi: “Mấy ngày?”
“Chắc phải mười ngày mới đủ.”
“Mười ngày!”
Cung Khanh vừa nhìn dáng vẻ muốn ăn tươi nuốt sống của hắn, không thể làm gì khác hơn là đổi câu trả lời: “Vậy chín ngày.”
“Chín ngày!”
Môi anh đào vừa xác nhận đã bị hắn ngậm hết, hung hăng nuốt trọn.
“Bảy ngày, bảy ngày.” Nàng toàn thân mềm nhũn nũng nịu cầu xin tha thứ, “Không thể bớt được nữa, thiếp thật sự rất đau.”
Hắn thở sâu, rất hối hận vì sự lỗ mãng của bản thân, lần này lại bị ngủ chay mấy ngày.
Sau một phen dằn vặt, trở lại tẩm điện đã là lúc hừng đông.
Mộ Thẩm Hoằng ngủ qua loa một hồi, canh cánh chuyện sức khỏe của Tuyên Văn Đế, liền đứng dậy đi cung Khôn Hòa. Trước khi đi thấy Cung Khanh ngủ
rất sâu, nghĩ nàng phải mệt mỏi suốt đêm, hắn liền dặn Vân Diệp và Vân
Hủy, đừng đánh thức Thái tử phi, chờ nàng tỉnh hãy bảo nàng đến cung
Khôn Hòa.
Khi Cung Khanh tỉnh mặt trời đã lên cao, ngủ đã đủ nhưng người vẫn đau
nhức. Vân Diệp chuyển lời Mộ Thẩm Hoằng, nàng mới biết Tuyên Văn Đế long thể khiếm an, liền bỏ cả điểm tâm vội vã đến cung Khôn Hòa.
Khi Mộ Thẩm Hoằng đến điện Tiêu Phòng, Tuyên Văn Đế vẫn chưa tỉnh dậy. Độc
Cô Hoàng hậu ngồi một mình ở ngoại điện, sắc mặt rất không tốt.
Mộ Thẩm Hoằng hỏi: “Phụ hoàng thế nào rồi ạ?”
Trước mặt con trai, Độc Cô Hoàng hậu khó mà nói thật, chỉ gật đầu, “Ổn rồi.”
Thật ra, lúc nửa đêm Tuyên Văn Đế tiểu ra máu. May là đến sáng khí sắc đã khá hơn, giờ vẫn ngủ say.
Mộ Thẩm Hoằng nghe nói Tuyên Văn Đế không có việc gì, lúc này mới hỏi: “Sao A Cửu vẫn chưa tới?”
“Chắc là chưa ngủ dậy.”
Mộ Thẩm Hoằng vừa nghe thế liền quay đầu sai Minh Vũ: “Đến cung Dục Tú đánh thức Công chúa, để còn đến Đông Cung xin lỗi.”
Minh Vũ nhìn Độc Cô Hoàng hậu, thấy bà ta gật đầu, liền ra ngoài.
A Cửu còn chưa đến Đông Cung, Cung Khanh đã đến điện Tiêu Phòng, đầu tiên là vấn an Độc Cô Hoàng hậu, rồi mới nhỏ nhẹ hỏi thăm bệnh tình Tuyên
Văn Đế.
Độc Cô Hoàng hậu trả lời nhạt nhẽo: “Không có gì đáng ngại.”
Cung Khanh không biết nguyên nhân sinh bệnh của Tuyên Văn Đế, ân cần hỏi
thăm mấy câu, Độc Cô Hoàng hậu trả lời qua loa. Nguyên nhân sinh bệnh
của Tuyên Văn Đế đúng là khó mà nói ra.
Cung Khanh thông minh tinh tế, thấy vậy cũng không hỏi nữa. Nhưng lòng vẫn
có chút băn khoăn, trước giờ Tuyên Văn Đế dưỡng sinh rất tốt, ở sự kiện
săn bắn mùa thu vẫn anh minh thần vũ, sao vừa nói bệnh là bệnh?
Đang nghĩ ngợi, A Cửu đến.
Mộ Thẩm Hoằng vừa nhìn thấy A Cửu liền nhíu mày nói: “A Cửu, bảo ngươi đi Đông Cung xin lỗi, thế đã đi chưa?”
A Cửu trề môi lườm Cung Khanh, than vãn: “Đến rồi nhưng cô ta không có ở đấy.”
Độc Cô Hoàng hậu biết lần này A Cửu đi quá giới hạn, lại bị nắm đằng chuôi, không xin lỗi thì khó mà ăn nói, liền lên tiếng: “A Cửu, qua đây xin
lỗi chị dâu.”
A Cửu nhìn Cung Khanh, thấy nàng ngồi ngay ngắn bên cạnh Mộ Thẩm Hoằng.
Cung phục màu xanh đậm tôn lên khí chất điềm tĩnh cao quý đoan chính,
lộng lẫy mà vẫn tao nhã không chút trần tục, cô ta là thiên chi kiêu nữ
cũng không thể sánh bằng. L