Polaroid
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325685

Bình chọn: 9.5.00/10/568 lượt.

yệt hảo. Chỉ cần Công chúa an bài thật chu đáo, tất cả sẽ

chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.”

Nhiều năm trước, tiên đế vốn muốn truyền ngôi cho lão Duệ Vương, sau đó Tuyên Văn Đế cùng lão An Quốc công viễn chinh Cao Xương, chiến công trác

tuyệt, mới khiến tiên đế thay đổi chủ ý lập làm Thái tử. Sau khi đăng

cơ, bởi vì triều đình ổn định dân chúng an cư, Tuyên Văn Đế ngày càng an nhàn, chỉ cần hưởng lạc, nhưng vẫn xem trọng võ công như trước, săn bắn mùa thu là sự kiện cố định hàng năm. Chân núi Nam Hoa cỏ cây tươi tốt,

chim thú đa dạng, mùa thu hàng năm Tuyên Văn Đế đều đến núi Nam Hoa cử

hành săn bắn mùa thu, sau đó tổ chức đại hội đốt lửa bên hồ Nguyệt,

nướng con mồi săn được, nhắm cùng rượu ngon, quân thần đồng khánh, vui

quên trời đất.

Đây đúng là một cơ hội tuyệt hảo, A Cửu thả lỏng hơn.

Tiết Giai lại nói: “Phải tận dụng thời cơ, nếu cô ta không chết, dù Công

chúa có gả cho Thẩm đại nhân, tương lai Thẩm đại nhân sẽ thường xuyên

chạm mặt với cô ta, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.”

Không sai, A Cửu cắn răng, đồng ý với Tiết Giai trong yên lặng. Chỉ có điều… phải an bài thế nào để thành ngoài ý muốn?

Hôm sau, Thẩm Túy Thạch vừa ra khỏi điện Cần Chính, Lý Vạn Phúc tiến tới thi lễ, “Thẩm đại nhân, nương nương cho mời.”

Thẩm Túy Thạch ngẩn ra, tưởng là Độc Cô Hoàng hậu, đi theo Lý Vạn Phúc một

lúc, mới phát hiện Cung Khanh đang ngồi trong đình chờ, rõ ràng đang

nhìn hắn mỉm cười, sau lưng nàng là Vân Diệp và Vân Hủy.

Thẩm Túy Thạch bước tới bái kiến.

Người đã dẫn tới, Lý Vạn Phúc liền khom người cáo lui, Cung Khanh cố ý để Lý

Vạn Phúc đi thỉnh Thẩm Túy Thạch, tất nhiên là sợ Mộ Thẩm Hoằng ghen.

“Thẩm đại nhân miễn lễ, mời ngồi.” Cung Khanh nhẹ nhàng nói tiếng mời, đi

thẳng vào vấn đề: “Công chúa có ý với Thẩm địa nhân, nhưng chưa chắc đã

là tình cảm sâu sắc, chỉ là tham vọng sở hữu thôi. Chinh phục, thuần

phục, mà không phải ái mộ. Ta vốn kính trọng con người Thẩm đại nhân,

nếu Thẩm đại nhân muốn tránh Công chúa thì nên rời khỏi kinh thành, ra

khỏi tầm tay của Công chúa.”

Thẩm Túy Thạch tuyệt đối không ngờ Cung Khanh gặp hắn để nói những lời này,

trong lúc nhất thời có chút lúng túng, không biết phải trả lời như thế

nào.

“Thẩm đại nhân thanh cao ngay thẳng con người thẳng thắn vô tư lại không khom lưng trước quyền thế, căn bản không thích hợp ở lại chốn kinh thành

nước sâu sóng cả này.”

Thẩm Túy Thạch ngẩn ra, lập tức có cảm giác tri âm.

“Nếu Thẩm đại nhân muốn chặt đứt ý nghĩ của Công chúa, sau khi đi khỏi kinh thành hãy nhanh chóng lập gia đình.”

Thẩm Túy Thạch đỏ mặt.

“Nếu Thẩm đại nhân còn ở lại kinh thành ngày nào, A Cửu còn đó, liệu có ai

dám gả cho đại nhân?” Cung Khanh thở dài, cảnh ngộ này của hắn thật

giống nàng.

“Đại nhân nên tìm một cơ hội thích hợp nói với Hoàng thượng, Thái tử điện hạ nhất định sẽ thúc đẩy chuyện này.”

Thẩm đại nhân đứng dậy tạ ơn: “Đa tạ nương nương lo lắng, vi thần chắc chắn sẽ báo đáp ân tình của nương nương.”

“Thẩm đại nhân quá lời, chút ân mọn có đáng gì.”

Cung Khanh đứng dậy rời đi, nhìn bóng giai nhân thướt tha, Thẩm Túy Thạch

hít vào một hơi thật sâu, đúng vậy, kinh thành thực sự không phải là nơi để hắn ở lại lâu dài, rời đi mới là thượng sách.

Mộ Thẩm Hoằng phụ trách chuẩn bị sự kiện săn bắn mùa thu, ngày nào cũng

bận tối mũi tối mặt. Cung Khanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ban đêm không đợi hắn trở về luôn giả vờ ngủ trước, để tránh bị hắn đòi hỏi.

Hai ngày đầu Mộ Thẩm Hoằng vẫn không nỡ đánh thức nàng, chịu đựng đến ngày

thứ ba thì muốn bốc hỏa, không chịu đựng được trêu chọc nàng.

Cung Khanh vốn cố kiềm chế, dù hắn trêu thế nào cũng giả vờ ngủ say, cho đến khi hắn cù thì nàng đành đầu hàng mà lộ nguyên hình.

“Dám giả vờ ngủ gạt ta.” Mộ Thẩm Hoằng đè tới, đặt xuống một nụ hôn nóng bỏng.

“Phu quân, không phải thiếp gạt ngài, là sợ ngài mệt, muốn ngài nghỉ ngơi

sớm.” Cung Khanh hai mắt ướt át, thở hổn hển, thật quá dễ thương động

lòng người.

Hắn véo mũi nàng, cười nói: “Ta không mệt.”

Kết quả là đêm này không những không tránh được, còn bị đòi hết nợ của hai

ngày trước, quá nửa đêm mới buông tha nàng. Sáng hôm sau ngủ dậy eo như

muốn gẫy, thỉnh an đế hậu xong nàng liền về phòng nằm, nửa canh giờ sau

mới phát hiện có chu kỳ, hỏi sao lại đau lưng dữ dội thế.

Cung Khanh âm thầm mừng rỡ, cứ tưởng với tần suất của hai người chắc chắn

mang thai, ai ngờ trời cao chiếu cố, không trúng thưởng. Giờ còn được

nghỉ ngơi mấy ngày không bị hắn bắt nạt, nghĩ đến đây, nàng lại thấy đau lưng đau bụng cũng là hưởng thụ, liền nằm trên giường, ôm lò sưởi tay.

Mộ Thẩm Hoằng hôm nay về rất sớm, vào tẩm điện thấy bên trong im ắng, liền rón rén đi tới trước giường, Cung Khanh cũng không ngủ, mở to mắt nhìn

hắn mỉm cười ngọt ngào.

Hắn thấy thế rất vui, bận rộn một ngày, trở lại tẩm cung có gì sung sướng hơn ôm giai nhân trong vòng tay.

“Phu quân ngài đã trở về.” Cung Khanh chủ động vòng tay ôm cổ hắn, dâng bờ môi mềm.

Mộ Thẩm Hoằng lập tức có cảm giác thụ sủng nhược kinh, nhưng cố nén cảm xúc mừng như điên.

Buồn bực hai mươi năm, khôn