Ring ring
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327630

Bình chọn: 7.00/10/763 lượt.

cô đã yêu anh? Hình Khắc Lũy cười thầm, anh khi nào thì cũng biến thành trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vừa sợ cô nghe xong không để ý đến anh, lại mong đợi cô ăn chút dấm chua.

Trầm mặc hồi lâu, anh rốt cuộc cúi đầu bên tai cô thấp giọng hỏi: "Kể chuyện xưa cho em nghe, được không?"

Mễ Kha không lên tiếng, theo bản năng rúc vào lòng anh.

Ngẩng đầu, ánh mắt nhìn xa xăm, trí nhớ giống như cuốn băng tua lại, chậm rãi từng hình ảnh hiện ra.

Mười sáu tuổi, học sinh cao trung, hoặc ngoan ngoãn hoặc chống đối, hoặc an tĩnh, vui vẻ. Hình Khắc Lũy chính là ngang bướng cùng chống đối.

Là học sinh cấp ba trường chuyên, nếu anh lấy ra một phần mười tâm tư vào việc học, cũng không trở thành người động một chút là đánh nhau. Học trung học cùng trường với anh trai lúc Hình Khắc Dao chăm chỉ học tập, thì Hình Khắc Lũy thì mồ hôi ướt sũng ở ngoài sân tập chơi bóng. Dĩ nhiên, trừ chơi bóng anh còn có sở thích--- đánh nhau.

Quen biết với Thẩm Gia Ngưng, bắt nguồn từ cuộc ẩu đả tập thể. Chuyện cách đây nhiều năm, cũng đã quên vì sao lại xảy ra trận đánh đó. Tóm lại, Hình Khắc Lũy cùng mấy anh em tốt đem bọn người kia đánh cho thảm bại.

Đúng lúc Hình Khắc Lũy xông tới chuẩn bị kết thúc trận đánh, thì thấy Lục Giang Phi chạy ra đường, cùng một nữ sinh tóc dài lôi kéo.

Hình Khắc Lũy nhìn bóng Lục Giang Phi tức giận: "Có thể có chút tinh thần trách nhiệm, đánh nhau hay tán gái đây!" lời còn chưa dứt, chân anh bị người khác đá một cước.

Hình Khắc Lũy nổi giận, mắng: "Dám đánh lén tiểu gia, xem ta đánh cho mẹ ngươi cũng không nhận ra!" sau đó giơ chân đá lại.

Đánh một hồi cũng không biết vì sao đánh tới tai Hiệu trưởng, nên Hình Hiệu Phong bị mời đến trường học.

Trong phòng làm việc của Hiệu trưởng, Hình Hiệu Phong toàn thân quân trang, không kiêng nể trước mặt mọi người đá con trai không bị thương chút nào một cước.

Hiệu trưởng thấy thế đứng dậy ngăn lại: "Lão Hình anh đang làm gì thế, mời anh đến không phải là để cho anh động võ."

Hình Hiệu Phong hung ác trợn mắt nhìn con trai: "Ngươi lại bôi nhọ mặt mũi Lão Tử!" Sau đó nhìn hiệu trưởng xin lỗi: "Thật ngại hiệu trưởng Trần, gây thêm phiền toái cho anh, trở về tôi sẽ dạy dỗ tiểu tử này. Chuyện gì, có phải lại đánh người ta bị thương?"

Hiệu trưởng Trần đỡ đỡ mắt kiếng nhìn cấp bậc lóe sáng trên vai Hình Hiệu Phong, giống như chính ủy làm công tác tư tưởng nói liên miên, không ngừng, khiến Hình Khắc Lũy nghe đến buồn ngủ.

Rời khỏi trường, Hình Hiệu Phong đá con trai vào trong xe. Cả đường đi ông mắng vừa quát, kết quả về đến nhà xoay người lại nhìn, Hình Khắc Lũy lúc này đã gật gù ngủ thiếp đi. Nhìn thủ trưởng bộ dáng thức giận, lái xe cũng nhịn không được vui vẻ.

Về đến nhà, Hình mẹ đang nói chuyện vui vẻ với một cô gái nhỏ. Cô bé đưa lưng về phía cửa Hình Khắc Lũy chỉ nhìn thấy mái tóc dài cùng gò má ửng hồng. Ngồi cách cô bé không xa là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, quần áo đơn giản, tướng mạo bình thường.

Thấy chiến hữu cũ, Hình Hiệu Phong chào đón: "Để ngươi chờ lâu lão Thẩm, xin lỗi."

Đã giải ngũ từ lâu, Thẩm Chính đứng dậy nói đùa: "Thủ trưởng bận, làm thuộc hạ tất nhiên phải thông cảm."

Hình Hiệu Phong nghe thế cười vang, cùng Thẩm Chính bắt tay một cái sau đó Thẩm Gia Ngưng chào hỏi với Hình Hiệu Phong, mẹ Hình cười cười giới thiệu với Hình Khắc Lũy.

Là cô ta? Cô gái mà hôm đó cùng Lục Giang Phi lôi lôi kéo kéo. Ánh mắt chạm đến gương mặt Thẩm Gia Ngưng, Hình Khắc Lũy khẽ nhíu mày.

Lần đầu tiên gặp mặt, anh hoàn toàn không có ấn tượng tốt với cô

Thẩm Chính cho đến bây giờ mới tới thăm Hình Hiệu Phong, là vì Thẩm Gia Ngưng chuyển tới trường Hình Khắc Lũy. Cho nên ngày thứ hai đi học, khi bước vào lớp Hình Khắc Lũy đã thấy Thẩm Gia Ngừng ngồi trước mặt của anh.

Mười bốn năm trước, bọn họ là bạn học cùng lớp.

Thẩm Gia Ngưng là một cô gái khá yên lặng. Có lẽ nhìn thấy Hình Khắc Lũy ngày trước cùng bạn bè đánh nhau, nên cũng không có hảo cảm. Cho nên trở thành bạn học hai người cũng vẫn như cũ coi nhau như người xa lạ.

Khi còn đi học, nam sinh ưa vận động như Hình Khắc Lũy rất được nữ sinh yêu thích. Khi đó cũng thỉnh thoảng có nữ sinh viết thư cho anh, nhưng ở trong trường lại không có bạn gái.

Thẩm Gia Ngưng xuất hiện cũng không giống như nhiều ngôn tình tiểu thuyết miêu tả kích thích ý muốn chinh phục của Hình Khắc Lũy. Tuy nói là con gái của chiến hữu của ba, nhưng cùng anh không có nửa xu quan hệ, lại còn yêu sớm, anh rất không thích.

Cứ như vậy bình an vô sự hơn một năm, học kỳ cuối lớp mười một kết quả thi hôm ấy, Hình Khắc Lũy ngay cả cặp cũng lười cầm đem yêu cầu phụ huynh kí tên lên bài thi nhét vào túi quần, suy đoán xem cha thấy điểm số sẽ đem anh đánh thành dạng gì, điệu bộ lười biếng về nhà.

Đi qua một con phố anh gặp Lục Giang Phi cùng Thẩm Gia Ngưng. Thấy hai người im lặng, anh không nghĩ là Lục Giang Phi đang tóm tay Thẩm Gia Ngưng hay họ căn bản là nắm tay nhau. Tất nhiên, anh không thừa hơi mà để tâm. Mà chính là hành động không để tâm này dễ dàng bỏ lỡ ánh mắt nhờ giúp đỡ của Thẩm Gia Ngưng.

Vẫn bước đều, Hình K