Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327652

Bình chọn: 7.00/10/765 lượt.

ng tác đơn giản, tỏ vẻ khích lệ.

Lý Niệm cười, Mễ Kha nghe anh nói: "Cám ơn đại ca."

Hình Khắc Lũy chân thành nói: "Người nên nói là tôi mới đúng"

Sau đó hai người đàn ông nhìn nhau cười một tiếng, giống như cùng giao phó và bảo đảm.

Mễ Kha lo lắng Hình Khắc Lũy đưa Hành Hành về kí túc xá sư bộ không tiện, liền đề nghị để Hành Hành về nhà cùng cô, nhìn cô bộ dáng như đang lo cho con của mình, nghe lời nói của cô đầy vẻ uất ức, Hình Khắc Lũy lái xe một tay, một tay nắm tay nhỏ bé của cô.

Mễ Kha rút tay ra đánh nhẹ anh: "Lúc lái xe chuyên tâm một chút."

Hình Khắc Lũy cười không thèm để ý: "Sợ cái gì, ông xã em mười tuổi đã lái xe." Ngày sau đó nhìn cô đề nghị, mỉm cười: "Em tiểu cô nương đêm hôm khuya khoắt dẫn tiểu hài tử về nhà, mặc dù ba em sẽ không hiểu nhầm là con riêng của em, cũng nghĩ rằng em bị ai lừa gạt, cẩn thận cắt đứt chân em."

Lại không biết điều. Mễ Kha liếc mắt lườm anh.

Xe việt dã dừng ở chung cư ở khu chợ phía tây, Hình Khắc Lũ đi trước ôm Hành Hành, sau đó một tay ôm vai Mễ Kha, bước chân chầm chậm mở miệng: "Đã muốn đưa em tới nhà từ lâu rồi, nhưng không có cơ hội."

Mễ Kha bây giờ mới biết Hình Khắc Lũy cũng có nhà ở thành phố A. Chẳng qua vì để thuận tiện công việc, anh đại đa số thời gian đều ở kí túc xá. Căn nhà khoảng chừng một trăm mét vuông, thiết bị lắp đặt đơn giản, dọn dẹp sạch sẽ, đúng là tiêu chuẩn quân nhân thoải mái đơn giản.

Sắp xếp ổn thỏa cho Hành Hành, Hình Khắc Lũy trưng cầu ý kiến bạn gái bé nhỏ: "Cùng anh ăn cơm?"

Mễ Kha tò mò quan sát nhà anh, nghe vậy không hiểu hỏi: "Anh thật sự chưa ăn tối?" Thấy anh gật đầu, cô chớp mắt: "Em giúp anh nấu?"

Hình Khắc Lũy đáy mắt xẹt qua vui mừng: "Em làm được không?"

Mễ Kha nhe răng, cười: "Không được."

Hình Khắc Lũy sờ sờ đầu cô cười: "Cơm rang trứng được không?"

Thấy cô gật đầu, anh mở tủ lạnh lấy hai quả trứng, lạp xường, rồi vào phòng bếp.

Mễ Kha giống như cún con đi theo anh, thấy anh thành thạo đánh trứng, lại cắt lạp xường, ánh mắt tràn ngập sủng bái, "Không ngờ đồng chí thiếu tá ra được phòng khách, xuống được phòng bếp nha."

Nhếch miệng có chút ý cười, Hình Khắc Lũy cúi người cọ cọ chóp mũi cô, ngụ ý: "Chủ yếu nhất là mang được ra ngoài cũng mang được trở lại."

Hình Khắc Lũy ánh mắt thâm thúy nở nụ cười mê hoặc. Mễ Kha nhìn anh, ngẩn người.

Đúng là ông chủ Hình phủ, tài nấu nướng của Hình Khắc Lũy tuyệt đối cấp đại sư, một đĩa cơm rang trứng không chỉ có màu sắc còn có mùi vị, khiến Mễ Kha mặc dù đã ăn tối rồi cũng không nhịn được ăn một bát to, thấy cô ăn ngon lành, Hình Khắc Lũy có cảm giác thành tựu.

Bế cô đến ghế sofa, Hình Khắc Lũy sờ sờ bụng cô: "May mà nhà mở nhà hàng, nếu không cũng không đủ cho em ăn."

Mễ Kha thuận thế làm ổ trong lòng anh: "Ở cạnh anh, em sẽ tăng cân lên mất."

"Không sợ, em mập nữa, anh vẫn ôm được." Tiếng nói vừa dứt, Hình Khắc Lũy trên tay hơi dùng sức, để cô ngồi lên người mình, vịn hông cô, ngửa đầu hôn.

Mùi thuốc là nhàn nhạt tràn đầy trong khoang miệng, cảm giác xa lạ lại quen thuộc. Mễ Kha ôm cổ anh, tùy ý để anh cần gì cứ lấy. Hình Khắc Lũy trong lòng một tiếng thở dài, nụ hôn càng sâu hơn, gần như trêu chọc tìm kiếm, hôn mút, hương vị tươi mát trong miệng cô.

Anh bởi vì hàng năm huấn luyện, nên tay có vết chai, bàn tay dò vào trong áo cô, từ nhẹ nhàng xoa nhẹ đóa hồng trước ngực, Mễ Kha không kiềm chế được hơi run rẩy, mà thân thể Hình Khắc Lũy cũng nhanh chóng phát sinh biến hóa. Đột nhiên, anh rời khỏi môi cô, ánh mắt đen tràn ngập tình ý nhìn chăm chú vào cô. Mễ Kha ý thức mơ hồ nhìn anh, cánh tay vô lực vịn vào vai anh.

Hình Khắc Lũy vùi mặt vào cổ hít lấy mùi thơm trên cơ thể cô, giọng khàn khàn: "Tối nay thật muốn giữ em lại!" Anh nói vậy nhưng thân thể lại rời khỏi cô.

Chờ lúc anh từ phòng ngủ đi ra, Mễ Kha đứng ở cửa sổ sát đất, nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ. Người phía sau đem cô kéo sát vào lồng ngực, cằm để trên vai cô, Hình Khắc Lũy thì thầm: "Chìa khóa bỏ vào túi xách của em rồi, bất cứ lúc nào cũng đợi nàng dâu nhỏ về nhà."

Buông lỏng dựa vào ngực anh Mễ Kha sẵng giọng: "Anh không ở đây, em tới làm gì?"

Hình Khắc Lũy nhỏ giọng cười: "Em tới thì báo, anh sẽ từ sư bộ chạy về."

Mễ Kha cấu nhẹ tay anh đang để trên bụng cô, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ.

Hình Khắc Lũy phối hợp nhẹ giọng kêu, tay càng ôm cô chặt hơn.

Bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, bên trong phòng ánh sáng dịu dàng ấm áp, bóng dáng hai người ôm nhau phản chiếu lên kính cửa sổ thủy tinh, tạo thành một bức tranh xinh đẹp. Mễ Kha giơ tay sờ sờ cửa sổ trong suốt, xoay người lại hôn xuống cái cằm cương nghị của anh.

Nhìn con thỏ nhỏ mảnh mai dịu dàng, hưởng thụ cảm giác bình an ấm áp cô mang đến, Hình Khắc Lũy không chỉ một lần nghĩ, ngày mai, ngày mai nói cho cô ấy biết. Có lẽ, dứt khoát không nói cho cô. Với tính tình của cô, chỉ cần anh xử lý tốt một chút, hoặc căn bản sẽ không bị phát hiện. Nhưng nghĩ lại, anh đột nhiên cảm thấy mình không có năng lực chịu đựng hậu quả nghiêm trọng khi cô biết được chuyện đó.

Thật lòng không muốn chọc cô tức giận đau lòng, nhưng nếu như cô đau lòng đại biểu