XtGem Forum catalog
Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Mười Dặm Gió Xuân Không Bằng Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327660

Bình chọn: 10.00/10/766 lượt.

h Khắc Lũy muốn nói: Nam sinh cùng bạn gái đi dạo phố xem phim, lúc đó anh phải huấn luyện, sinh nhật em anh bởi vì xin nghỉ không được xung đột với huấn luyện viên bị giam lại, về việc tặng quà cùng hoa, bởi vì bỏ lỡ sinh nhật em, anh đúng valentine vì em chuẩn bị, nhưng tới trường không gặp được... Nhưng lời nói vừa đến khóe miệng, cuối cùng thành một câu: "Tôi thật sự không đáp ứng được mong muốn của em." Thật ra có thể cố gắng cứu vãn, nhưng chỉ vừa nghĩ tới việc anh ôm hoa hồng đứng ngây ngốc trong tuyết chờ cô, cô lại cùng bạn trai sư huynh hẹn hò, Hình Khắc Lũy cảm thấy tiếp tục cũng không có ý nghĩa.

Nói yêu thương, là chuyện cả hai bên tình nguyện. Nếu Thẩm Gia Ngưng cần chính là bạn trai dịu dàng chăm sóc, lúc nào cũng ở bên cạnh, Hình Khắc Lũy tự biết mình không phù hợp với yêu cầu, cho nên sau hôm ấy chưa từng liên lạc lại với cô. Nhưng dù sao cũng là người con gái đầu tiên anh quen trong mấy năm, nói không khó chịu cũng không đúng, Hình Khắc Lũy có chút chán nản.

Anh liều mạng huấn luyện, vì mệt mỏi sau đó có thể thoải mái ngủ, anh uống rượu giải sầu, muốn xem thực sự rượu có thể làm vơi sầu. Nhưng anh từ nhỏ bị Hình Hiệu Phong dạy dỗ không ngừng rèn luyện thân thể, càng uống rượu, lại càng tỉnh táo. Cuối cùng người tiếp rượu Thúc Văn Ba bị làm cho chán nản đề nghị: "Nếu không chúng ta đem cái vị sư huynh kia chém chết?"

"Tôi chém hắn xong, ba tôi sẽ chém tôi!" Hình Khắc Lũy lúc này thưởng cho anh ta một cước tức giận: "Bên trọng bên khinh?"

Bị bắt nạt nhiều lần, người đàng hoàng Thúc Văn Ba mượn rượu phản kích, cuối cùng không giải thích được, hai huynh đệ đánh nhau một trận. Kết quả tập thể dục buổi sáng hôm sau, hai đại quan quân trên mặt ai cũng dán băng, bộ dáng tức cười.

Nhìn vết máu ứ đọng trên trán Thúc Văn Ba, Hình Khắc Lũy có chút hối hận: "Xin lỗi huynh đệ, ra tay hơi nặng."

Thúc Văn Ba trừng anh: "Đã sống lại?"

Hình Khắc Lũy khuôn mặt tươi cười: "Vốn dĩ chưa từng chết."

Thúc Văn Ba đá anh một cái.

Hình Khắc Lũy bị đánh một cái, ói ra một câu: "Tôi chỉ là hơi giận, người tiểu gia giữ sáu năm bên người bị lừa đi."

Thúc Văn Ba đấm anh một quyền: "Có cái gì phải giận? Ngươi còn ôm người ta sáu năm đấy. Ài, còn không biết xấu hổ!", cuối cùng anh nói: "Quân tẩu không phải ai cũng có thể làm. Làm vợ chúng ta nhất định phải có khả năng chịu được tĩnh mịch, chống lại hấp dẫn. Thẩm Gia Ngưng quả thật không thích hợp, cậu cũng đừng để tâm. Chân trời chỗ nào không có cỏ thơm, anh em ta kém gì!"

"Đúng không?" Hình Khắc Lũy sờ sờ cằm: "Tôi cũng cảm thấy mình khá ưu tú...."

Chuyện phát triển đến bước này, chuyện về Thẩm Gia Ngưng hoàn toàn có thể gọi là xong rồi. Nhưng có một ngày sau khi kết thúc huấn luyện, Hình Khắc Lũy nhận được điện thoại Thẩm Gia Nam, giục anh tới nhà bọn họ một chuyến.

Hình Khắc Lũy không hiểu, hỏi thăm mới biết Thẩm Chính vô tình bắt gặp Thẩm Gia Ngưng cùng một người đàn ông thân mật bên nhau đi dạo phố, sau khi về nhà đã nổi trận lôi đình. Theo lý thuyết sự việc đã bại lộ Thẩm Gia Ngưng tự mình giải quyết, dù sao Hình Khắc Lũy cũng là người bị vứt bỏ, nhưng Trầm mẫu cũng không khuyên được Thẩm Chính, Thẩm Gia Nam mới gọi cho anh.

Tới Thẩm gia, đối mặt một phòng lộn xộn, Hình Khắc Lũy mới ý thức được tính chất nghiêm trọng của chuyện này. Ngăn lại Thẩm Chính đang muốn động thủ, anh nói: "Chú Thẩm chú làm gì vậy? Chúng con là người lớn, hợp thì tụ lại không hợp thì chia tay, không cần thiết phải làm ra như thế này."

Thẩm Chính lúc đầu còn trông mong Hình Khắc Lũy không biết chuyện. Nghe anh nói thế thất vọng, tức giận thuận tay cầm tạp chí ném Thẩm Gia Ngưng: "Ta thế nào sinh ra cái loại con gái không biết phân biệt tốt xấu!"

Thẩm Gia Ngưng biết ba nhìn trúng Hình Khắc Lũy, nhưng cô cũng là bị ép, "Cái gì gọi là không biết phân biệt? Con cùng ai ở chung một chỗ là tự do của con, cho dù là ba con, cũng có quyền can thiệp sao?"

"Ngươi còn mặt mũi nói chuyện?" Thẩm Chính vung lên một cái tát, ngay sau đó che ngực trái.

Đã nghe Thẩm Gia Ngưng nói, tim Thẩm Chính không tốt, Hình Khắc Lũy thấy vậy xoay người nhỏ giọng khuyên Thẩm Gia Ngưng: "Cô nói mấy câu nhẹ nhàng, sau đó tôi sẽ nói với chú." Thấy cô không nhúc nhích, anh nóng giận: "Chẳng lẽ cô lo tôi sẽ ép cô gả cho tôi?"

Thẩm Gia Ngưng ngang bướng: "Tôi việc gì phải nói nhẹ nhàng? Tôi có lỗi gì? Không liên quan tới anh, anh đi đi."

Thẩm Chính một bên giùng giằng giơ tay muốn đánh, Hình Khắc Lũy nhanh tay lẹ mắt chặn được, bật thốt lên nhận sai lầm vào người: "Chú Thẩm bớt giận, trên thực tế là con theo đuổi Gia Ngưng, chúng con vẫn chưa phải là quan hệ yêu đương, cô ấy có bạn trai, con cũng biết từ lâu..."

"Không cần nói giúp tôi!" Thẩm Gia Ngưng làm như quyết tâm cùng ba đối nghịch, không cần Hình Khắc Lũy che chở, vọt đến trước mặt Thẩm Chính, cất cao giọng: "Ba nói không sai, con chính là không biết phân biệt tốt xấu, con còn thay đổi thất thường, lả lơi ong bướm. Tóm lại con không thích Hình Khắc Lũy, ba muốn thế nào?"

"Thẩm Gia Ngưng, cô đủ rồi!" Hình Khắc Lũy hét to cắt đứt lời cô, liên tục hít