gồi.
“Sao lại ở ngoài này hứng gió như vậy?
Cũng không chịu khoác thêm áo. Ta không có ở đây thì nàng không biết tự
lo cho mình … này!” Một nụ hôn vô cùng mãnh liệt xông thẳng đến. Hắn
không phòng bị, đột nhiên bị một lực rất mạnh va chạm, ngã ngửa.
Sao lại thế này? Hắn bị cọp vồ à? Nhưng cọp, cũng không có mùi hương mềm dịu như ngọc thế này.
Sau khi phục hồi tinh thần, người đánh
lén được đằng chân lân đằng đầu. Tay chân đều ôm chặt cứng, lại càn quét môi hắn không ngừng.
Hắn cúi đầu cười khẽ, che chở không để
nàng ngã bị thương, cũng không ngăn cản nàng hành hung dã man, cho phép
nàng lại cắn, cười xích: “Nha đầu hoang dại này! Sự dè dặt của nàng đâu
mất rồi?”
Trong khuê phòng đoàn tụ sum vầy, sao
không thấy nàng chủ động như thế đi? Ban ngày ban mặt lại nhiệt tình lôi kéo. Ở ngay cửa phòng thế này thì có thể làm được chuyện gì? Vậy không
phải đang có ý định muốn trừng trị hắn sao?
“Thiếp, thiếp sẽ đối với chàng thật tốt, thật tốt…” Giống như muốn cam đoan điều gì, nóng vội cho hắn thấy.
Sau khi Mộ Dung Lược đến, trong ngực
nàng luôn tràn ngập một cảm xúc không biết tên, rất mãnh liệt. Tràn ngập đến mức gần như tàn phá cả tim phổi, đau đớn không thôi. Nàng không
biết hắn là như vậy. Nếu sớm biết như thế, nàng sẽ đối với hắn thật tốt, càng đau tiếc cho hắn. Đây… đúng là cái tên tốt đẹp làm đau lòng người.
“Ta chưa bào giờ hoài nghi chuyện đó.”
Trên đời này, có ai đối với hắn tốt hơn nàng đâu. Hắn vương tay trấn an, vuốt vuốt tóc nàng: “Sao thế? Có muốn kể cho ta nghe không?”
Nàng vùi mặt vào trong lòng hắn, kiên định lắc đầu hai cái.
Nàng một chữ cũng không dự tính nói cho
hắn biết. Đó không phải là chuyện gì vui vẻ, nói làm gì. Chỉ làm cho hắn đau theo một lần, thừa nhận nỗi đau bị người thân yêu nhất phản bội.
Cũng như lời hắn nói. Hắn là Mục Ấp Trần, là người của nàng. Chỉ cần nàng chăm sóc cho hắn là đủ rồi.
“Vậy… đứng lên trước đi, đừng làm khách khứa chê cười nữa.”
Cái gì?
Cái đầu đang vùi trong lòng nhanh chóng
bắn lên. Lúc này mới nhìn thấy vị khách theo hắn trở về, ở một bên xem
diễn từ đầu đến cuối.
“Ta hẹn đầu bếp Thiên Hương Quán về đây
bàn chi tiết tiệc rượu.” Hắn dừng một chút, vô cùng vô tội nói thêm một
câu, “Nhưng nàng chưa cho ta cơ hội nói.”
Không ngờ nàng… hoàn – toàn- không – phát – hiện.
A a a! Rất dọa người a!
Ba chân bốn cẳng bò lên, cũng bất chấp
lễ nghĩa tiếp khách là thế nào, xấu hổ chạy vội về phòng. Không còn mặt
mũi nào mà nhìn thế nhân nữa.
“Nàng không ở lại cùng nhau thảo luận sao?”
“…” Mẹ ơi! Tốt nhất là nàng còn mặt mũi để ở lại.
Khách vẫn còn run run khóe miệng, có vẻ
như đã phải nén cười rất lâu rồi. “Khó trách sao Mục đương gia lại muốn
cưới vợ một cách vội vã như vậy.”
Có người như sói như hổ như vậy, không mau cưới về một chút, đứa nhỏ cũng được sinh ra mất thôi.
“… Khiến ngài chê cười.” Thế nào… biến thành hắn cũng không còn mặt mũi nào nhìn người rồi sao?
Hôn lễ đã được quyết định cử hành vào ngày mồng 5 đầu tháng, chính là mười ngày sau.
Tất cả đều ấn theo kế hoạch của Ấp Trần, không nhanh cũng không chậm mà tiến hành.
Một ngày, vốn là đã hẹn trước với sư phụ đến đo đạc để cắt may cho bọn họ, nhưng nàng đợi mãi đợi mãi vẫn không
thấy hắn trở về, chỉ nhờ người nhắn lại. Nói rằng đang vội, không thể về được, đành phải để nàng đo giá y (áo cưới) trước.
Không đúng nha… Ấp Trần luôn xem hôn sự
là việc quan trọng hơn tất cả. Không ngờ lại vì việc khác mà bỏ rơi
nàng. Dù nghĩ thế nào cũng đều thấy rất khác thường.
Sau khi đo xong, nàng ra cửa hàng tìm. Tiểu nhị nói, đương gia đã đi ra ngoài với một người cực kỳ giống hắn.
Cực kỳ giống hắn, còn có thể là người nào nữa chứ? Nghĩ thế nào cũng chỉ có một mà thôi.
Ngươi giỏi lắm, Mộ Dung Lược! Đã nói là
không được đến quấy rầy hắn nữa rồi mà. Dám đem lời nói của ta nghe tai
này lọt ra tai kia à!
Nàng cảm thấy không yên. Chuyện đó, nàng chỉ nghe thôi mà trong lòng đã rất khó chịu rồi. Nếu Ấp Trần biết được, sẽ đau đớn đến mức nào đây?
Chỉ mong Mộ Dung Lược có thể khôn khéo một chút, đừng dại dột mà thú nhận tất cả.
Nàng kiềm chế cơn sầu lo đang tràn đầy trong lòng, đi về nhà chờ hắn.
Cố tình…
Hôm nay nhất định là một ngày đen tối chết người. Mọi việc đều không xong. Tất cả phiền phức đều nhằm cả vào ngày hôm nay…
“Muốn giữ lại… Thanh, Thanh Thanh đúng
không?” Gã đàn ông nói có vẻ bất định, ngập ngừng một lát rồi lại ưỡn
ngực nói: “Cũng không phải là không thể thương lượng. Ta thấy các ngươi
rất thân thiết với con bé. Rất muốn mang con bé về lại sợ các ngươi
không nỡ rời xa. Nhưng đó là cốt nhục tình thân, các ngươi cũng không
thể không giao trả lại có đúng không? Nói thế nào thì ta vẫn là cha ruột của con bé…”
Có mỗi một câu mà nói lòng vòng đến mười mấy hai mươi vòng. Mục Hướng Vũ nghe mà cảm thấy đầu óc mê man.
Cố nhẫn nại đứng nghe Tôn tú tài nói cả
canh giờ, nghe hắn tán hươu tán vượn xong, cuối cùng cũng nghe ra được
một chút manh mối.
“Ta có thể to gan thay ngài kết luận
được không… Phải làm sao mới có thể an ủi nỗi đau cốt nhục chia lìa c