ô nghĩ thì ra hôn nhân thực sự có thể làm người
ta chín chắn hơn. Cô rất tự nhiên vào vai người vợ. Thậm chí cũng không buồn
quan sát thần sắc của Trương Lâm Sơn, không buồn tìm hiểu quan hệ giữa anh và
Đỗ Lối.
Đêm khuya, cả Tuệ An và con trai đã ngủ say, Trương
Lâm Sơn nằm thẫn thờ trên ghế sofa. Không gọi được cho Đỗ Lối, anh đã ghé hiệu
bán hoa bên đường hỏi ý nghĩa của loài hoa cát cánh.
Câu trả lời khiến anh bàng hoàng, mũi cay cay,
anh biết, anh sẽ không tìm thấy cô nữa.
Trương Lâm Sơn lặng lẽ ngồi dậy đến bên nôi nhìn
con trai. Ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài hắt vào, đứa trẻ ngủ rất say. Lòng tràn
trề niềm hãnh diện được làm bố. Anh quay nhìn Tuệ An, cô cũng ngủ rất ngon,
trên khuôn mặt xinh đẹp cơ hồ vẫn ẩn hiện nụ cười, cô là vợ anh, Trương Lâm Sơn
kéo chăn đắp cho cô.
Đêm nay, anh ngồi canh cho hai mẹ con ngủ. Tuệ
An và con trai, là hai người thân của anh.
Những giọt nước mắt to, nóng hổi từ trên mặt lăn
xuống.
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng sẽ gặp người
ta yêu đích thực, dù đạt được hay không, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Nó sẽ được
lưu giữ ở nơi sâu nhất trong tim, thời gian sẽ xây những bức tường xung quanh,
sau đó dây leo sẽ mọc ra, cỏ dại sẽ vây kín, dần dần sẽ quên từng có một nơi
như thế.
Ánh mắt Nghiêu Vũ dõi
ra xa, Hứa Dực Trung mỉm cười nhìn cô. Anh muốn để cô mãi mãi sống trong giấc
mơ đẹp như vậy, nhìn cô cười, anh thấy hạnh phúc.
“Nghiêu Nghiêu, anh thấy tắm suối nước nóng rất tốt
cho sức khỏe, mùa hè vẫn có thể tắm suối nước nóng, đúng không?” Đồng Tư Thành
đề nghị.
Nghiêu Vũ nghẹo đầu ngẫm nghĩ rồi nói: “Ô! Tư Thành,
anh thật nhàn rỗi, làm ông chủ rồi sao?”
“Đúng, anh mắc phải bệnh nhà giàu, cần nghỉ dưỡng,
nhân thể đưa em đi”.
“Chuyến du lịch đến các thị trấn cổ đáng tiếc mới đi
được một nửa, không biết bao giờ mới đi nốt được”. Nghiêu Vũ nhìn những bức ảnh
trong máy tính lẩm bẩm.
“Đã có Hứa Dực Trung giúp em giải quyết, còn phàn nàn
gì nữa? Đi tắm suối nước nóng thôi”.
Nghiêu Vũ nhìn ra ngoài, mặt trời đang lặn, tháng sáu
rồi. Cô nhớ lại bốn năm trước, lần đầu tiên gặp Hứa Dực Trung ở sơn trang suối
nước nóng mới khai trương. “Tư Thành, quần áo mua năm ngoái em không mặc vừa,
cái váy này có phải quá rộng không?”
Cô chầm chậm đứng dậy, tìm chiếc váy bồng ướm lên
người: “Cái này được đấy, ăn tối xong mình đi. Mẹ!”. Nghiêu Vũ gọi to.
Mẹ Nghiêu Vũ bước vội ra, nhìn cô trách: “Lớn thế rồi,
vẫn gọi ầm lên như vậy.”
“Chào cô!”
“Tư Thành, cháu lại có đề xuất gì?”
“Cháu muốn đưa Nghiêu Nghiêu đi tắm suối nước nóng,
rất tốt cho sức khỏe.”
“Mẹ, con muốn ăn món riêu cá mẹ nấu, ăn xong con mới
đi. Được không mẹ?” Nghiêu Vũ kéo tay mẹ làm nũng.
Mẹ ôm cô âu yếm: “Ăn món mẹ nấu, tăng mấy cân rồi?”
Nghiêu Vũ ngẫm nghĩ: “Hai lạng! Không tồi chứ? Hai
lạng cơ đấy!”
“Haha!”. Mẹ Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành bật cười.
Ăn tối xong, Đồng Tư Thành lái xe đến sơn trang suối
nước nóng của tập đoàn Gia Lâm, Nghiêu Vũ liếc anh: “Sao nhất định phải đến
đây?”
“Không phải ở đây là suối khoáng tự nhiên có chứa khí
trơ sao, suối nóng có khí trơ có thể cải lão hoàn đồng, tắm xong là em biến
thành em bé.”
“Haha, đừng ba hoa nữa, nghe nói Tiêu Dương đã giới
thiệu bạn gái cho anh?”
“Ừ, gặp rồi, cũng khá, may người ta không chê anh mắc
bệnh nhà giàu, rất dễ thương.”
“Tiêu Dương khỏe không?”
“Có con rồi, anh chàng này, anh cứ tưởng mình si tình
nhất, nhưng có lẽ còn chưa bằng cậu ta”. Đồng Tư Thành thở dài, anh quá hiểu
Tiêu Dương, lấy vợ, sống bình thường, nhưng vẫn nhớ Thiên Trần, “Đàn ông và phụ
nữ khác nhau, A Dương nhớ Thiên Trần nhưng vẫn là người chồng tốt, người bố
tốt”.
“Tần Huyên theo đuổi Thiên Trần cũng lâu rồi, không
hiểu ý Thiên Trần thế nào, vẫn kín như bưng, em thấy, cứ như thế này có khi
Tiêu Dương ly hôn thật”. Nghiêu Vũ đã khuyên bạn nhiều lần. Thiên Trần chỉ cười
cười, không nói, khiến Tần Huyên vài ba ngày lại phải đến thành phố A.
“Đến rồi!”. Đồng Tư Thành dừng xe, dắt tay Nghiêu Vũ
đi vào sơn trang.
Màn đêm dần buông, mùa hè người tắm suối khoáng không
nhiều, Nghiêu Vũ nhìn thấy suối nước nóng, bao kí ức ùa về. Cô chầm chậm đi
đến, bước xuống cái hồ bốn năm trước đã tắm, chờ Đồng Tư Thành.
Nước ngập đến ngực, cô nhắm mắt dựa đầu vào bậc đá.
Hơi nước nóng làm má cô đỏ dậy, chân khua trong nước, cái nóng lan khắp cơ thể.
Đồng Tư Thành nói đúng, mùa hè tắm suối khoáng vẫn dễ chịu.
Cảm thấy bên cạnh có người xuống nước, cô hỏi: “Sao
lâu vậy Tư Thành?”
“Hừ!”
Nghiêu Vũ giật mình, bụng đã run, rõ ràng là giọng của
Hứa Dực Trung. Cô vẫn nhắm mắt nói tiếp: “Hừ cái gì? Anh đừng học theo cái trò
đó của Hứa Dực Trung! Trẻ con, chẳng phong độ chút nào, phụ nữ nào thích được!”
Cơn giận làm Hứa Dực Trung nóng người. Anh cố nhịn,
ngắm nhìn cô. Buổi chiều Đồng Tư Thành gọi cho anh, nói tối nay Nghiêu Vũ sẽ
đến suối nước nóng. Anh ta còn cười cợt hỏi: “Đã tìm thấy mảnh đá chưa? Trên đó
viết gì?”
“Không liên quan đến anh!”
Đồng Tư Thành không chấp, nói tiếp: “Năm đó tôi ngồi
trên khán đài sân vận động nhìn Nghiêu Vũ