càng tức tối. Cô yêu anh như thế
sao? Yêu mà ra viện hai tháng, một cú điện thoại cũng không gọi cho anh? Có
phải cô đã quen được anh cung phụng, quen anh phải chủ động?
Anh đứng bên hồ Namco. Gió lạnh thổi, kinh phạn
bay phần phật. Nước hồ trong veo, xanh ngắt lăn tăn. Những tầng mây xám phía xa
đè xuống những đỉnh núi màu nâu sậm. Hứa Dực Trung khép chặt chiếc áo lông,
bước nhanh lên sườn núi, anh tìm thấy mảnh đá màu nâu đỏ nổi bật giữa những
mảnh đá màu xám bạc. Anh ngồi trên đất nhìn mảnh đá, tim lại đập dồn. Có đúng
như anh nghĩ không?
Những giọt nước như
thủy tinh lăn ra từ mắt Tuệ An, cô hiểu, cô biết, hoa cát cánh tượng trưng cho
tình yêu vĩnh hằng, vô vọng. Trong cuộc chiến giữa hai người phụ nữ, cô thắng
ư? Tại sao vẫn buồn như vậy! Nhìn bó hoa cát cánh, lòng lại đau, tình yêu vô
vọng mà vĩnh hằng ư?
Tháng năm đầu mùa hạ, Tuệ An sinh con, sinh mổ,
một bé trai hồng hào bụ bẫm. Bao nhiêu người tụ tập trong phòng sản: Bố mẹ, họ
hàng, đồng nghiệp, Tần Huyên, Thiên Trần, Đồng Tư Thành và Nghiêu Vũ, tất cả
đều đến.
Trương Lâm Sơn bế hình hài bé bỏng trên tay
không muốn rời. Tuệ An trách anh: “Lâm Sơn, anh đừng độc chiếm con như vậy, còn
bao nhiêu người đang chờ”.
“Không sao, hiếm hoi lắm cậu nhóc mới tỉnh,
trông cu cậu lim dim này”. Anh không kìm được lại cúi hôn.
Tuệ An lại nhắc: “Cẩn thận râu anh!”.
Thiên Trần bế đứa bé, vui vẻ chìa trước mặt Tần
Huyên, “Nhìn xem! Giống ai? Lông mày giống Trương Lâm Sơn, nhưng cái miệng
giống Tuệ An quá!”.
Tần Huyên nhìn cô cười không nói. Dạo này, cách
vài ngày anh lại đến thành phố A. Thiên Trần hiểu ý anh. Nhìn cảnh này, anh
cũng vui lây: “Chúc mừng!”.
Trương Lâm Sơn cười hà hà đón con trai: “Cảm ơn!
Đúng, cái miệng giống Tuệ An, rất xinh, con trai mà có cái miệng xinh thế này,
lớn lên khéo tán phải biết!”.
“Lâm Sơn! Em đâu có như vậy!”. Tuệ An vờ giận
dỗi.
Trương Lâm Sơn hơi ngẩn ra, vội nói chữa: “Ôi,
bố sai rồi, sau này con trai bố nhất định dẻo mồm”.
Mọi người cười ầm.
Tuệ An mắt đỏ hoe nhìn Nghiêu Vũ. Nghiêu Vũ đi
đến bên giường, vỗ vỗ tay bạn, lắc đầu.
Tuệ An vẫn buồn, siết tay Nghiêu Vũ. Cô thật sự
hạnh phúc, có người bạn như vậy cô thấy rất hạnh phúc.
Khi Hứa Dực Trung đến bệnh viện, chợt nhìn thấy
Đỗ Lối. Cô đứng bên kia đường, đối diện cổng bệnh viện, tần ngần nhìn vào
trong.
“Đỗ Lối!”.
Đỗ Lối giật mình, vội lùi về sau cây đa như phản
xạ, nhìn thấy Hứa Dực Trung liền dừng lại. Cành lá đa rậm rạp rủ xuống, che khuất
mặt cô. Đỗ Lối bước đến, mắt liếc nhanh về phía cổng bệnh viện.
“Lên xe đi!”. Hứa Dực Trung thầm thở dài. Đỗ Lối
vẫn xinh đẹp, trẻ trung như vậy. Vừa rồi gặp cô, anh chỉ thấy đau lòng.
Đỗ Lối lên xe, không nói gì. Hứa Dực Trung lái
xe vào bãi đỗ trong bệnh viện, dừng lại: “Muốn lên thăm không?”.
“Dực Trung, anh đưa em về, em không muốn vào”.
Hứa Dực Trung ngồi yên, nghĩ một lát, nói: “Sơn Tử có con rồi vẫn muốn ly hôn
ư?”.
Đỗ Lối cúi đầu, cắn môi: “Anh ấy nói như vậy”.
“Cô tin à?”
“Tại sao không tin? Không phải tất cả đàn ông
đều nghĩ lá cờ đỏ trong nhà không bằng lá cờ màu bên ngoài sao!”. Đỗ Lối tức
giận cao giọng, thẳng thắn bênh vực Trương Lâm Sơn.
Hứa Dực Trung cười, không nói.
“Anh có ý gì? Dực Trung, anh hiểu anh ấy mà? Đỗ
Lối bỗng cảnh giác với ánh mắt Hứa Dực Trung.
“Tôi chẳng có ý gì. Đỗ Lối, mấy năm nay, tôi
nghĩ ít nhiều cũng hiểu hai người, là đàn ông, tôi rất hiểu suy nghĩ của đàn
ông. Chưa có con mọi việc còn đơn giản, khi có con tất cả sẽ khác, trách nhiệm
và tình máu mủ của họ sẽ là trở ngại lớn. Cô nên chuẩn bị cho cuộc chiến lâu
dài, tôi sẽ không giúp ai hết, đây là việc riêng của cô và Sơn Tử”.
“Cuộc chiến lâu dài?”. Đỗ Lối không tin, cô biết
rõ tình yêu của Trương Lâm Sơn với cô không phải mù quáng.
Hứa Dực Trung cười: “Chuyện này không liên quan
đến Tuệ An. Đầu tiên, Sơn Tử sẽ cảm thấy có lỗi với Tuệ An, anh ấy là con
người, sao có thể lạnh lùng yêu cầu ly hôn khi Tuệ An vừa mới sinh con. Sau đó
hai người sẽ bận rộn quanh đứa trẻ, một người là bố, một người là mẹ, đứa bé sẽ
là sợi dây gắn kết giữa hai người. Lẽ nào đứa bé mới được vài tháng, đã bắt nó
phải xa mẹ? Lại còn gia đình hai bên, bạn bè, Sơn Tử cũng phải tính đến khả
năng người nhà Tuệ An tức giận đến cơ quan làm ầm ĩ, đó là chuyện thường tình.
Mong mãi mới có con, bỗng nhiên lại ly hôn cưới người phụ nữ khác, đối với ai
chuyện này cũng không thể chấp nhận. Sau nữa, đứa trẻ lớn dần, quan hệ giữa ba
người đó lại thêm phức tạp, không dễ dứt bỏ, anh ấy buột miệng nói vậy. Sau này
sẽ nghĩ lại, sẽ cân nhắc giữa tình yêu với cô và niềm vui gia đình…”.
“Đừng nói nữa!”. Đỗ Lối hét lên, bịt tai, khóc:
“Tôi không muốn nghe, không muốn!”.
Hứa Dực Trung bình tĩnh chờ cô thôi khóc, thấy
Đỗ Lối đã bình tĩnh, lại tiếp: “Tôi biết, cô thật lòng yêu anh ấy và tất nhiên,
với tâm tính của cô, cô sẽ nhằm vào những gì Sơn Tử thích, khiến anh ấy say mê
cô. Cô sẽ tìm mọi cách để có anh ấy. Có lúc tôi cũng thấy phục cô, hôm diễn ra
lễ kí kết, cô biết hay vô tình để Tuệ An bắt gặp. Cô đang là
