m tăng vết rạn nứt
giữa Sơn Tử và Tuệ An”.
Đỗ Lối sững sờ nhìn Hứa Dực Trung, ánh mắt anh
lạnh nhạt như đang nói một việc không liên quan đến cô. Đỗ Lối nhớ lại cô đã cố
ý cười to khi vô tình nhìn thấy Tuệ An trên núi. Cô xoay mặt lại, bướng bỉnh
nói: “Chẳng phải anh đã nói, anh và anh ấy không liên quan?”.
“Vốn là thế, gián tiếp, nhưng lại hại đến Tiểu
Vũ, cô không biết sao?”. Hứa Dực Trung buồn bã nói, “Nếu Tiểu Vũ không muốn
nhanh chóng đưa Tuệ An về thành phố A, cô ấy có gặp tai nạn phải nằm viện nửa
năm không?”.
“Chuyện này sao có thể trách tôi? Hừ, tôi biết
Nghiêu Vũ cái gì cũng tốt, làm sai việc gì cũng có người gánh thay trách nhiệm,
cô ấy được mọi người yêu mến, còn tôi ai cũng ghét!”. Đỗ Lối phẫn nộ, cười
khẩy. “Tại sao anh không trách cô ta bất chấp đêm hôm lái xe quay về gặp Đồng
Tư Thành?”.
Hứa Dực Trung bất động, thở dài lại tiếp: “Tôi
không phải trách cô, chỉ muốn nói với cô, mọi sự đều có nhân quả, sao không
nghĩ tới bố mẹ, nghĩ tới tình cảnh của mẹ cô? Lẽ nào cô muốn đứa trẻ sau này
lớn lên, cũng có tâm trạng như cô?”.
Tức giận trong mắt Đỗ Lối dần biến mất, nước mắt
túa ra, cô lấy tay bịt miệng không để khóc thành tiếng.
“Cô vẫn còn trẻ, có cần phải treo cổ trên cái
cây đó không? Sơn Tử đã có con, hậu quả ly hôn đã rõ ràng, nếu cô vẫn muốn theo
anh ấy, thì nên chuẩn bị một cuộc chiến lâu dài, kết quả thế nào vẫn chưa biết,
cho dù ly hôn, đứa trẻ vẫn là ruột thịt của Sơn Tử. Cô có chắc sẽ không cãi cọ
với anh ấy? Sau khi có được Sơn Tử, bao nhiêu tủi cực bị kìm nén của cô liệu có
không lộ ra? Cô sẽ chiều chuộng anh ấy cả đời? Cả đời thông cảm, bao dung? Vẫn
còn cảm giác mới mẻ như bây giờ? Tuệ An cũng xinh đẹp! Cũng dịu dàng!”.
Đỗ Lối hét lên: “Hứa Dực Trung, anh thật tàn
nhẫn! Chỉ vì đứa trẻ, chỉ vì đứa trẻ với người đàn bà anh ấy không yêu mà hy sinh
tình yêu của chúng tôi sao?”.
“Đừng quên khi Tuệ An có con, cô đã dan díu với
anh ấy”.
Đỗ Lối đẩy mạnh cửa xe, loạng choạng chạy ra
phía cổng bệnh viện. Cô hận Hứa Dực Trung, xưa nay anh luôn lạnh lùng với cô,
chưa bao giờ để tâm đến cảm nhận của cô. Cô đương nhiên biết, tại sao phải nói
toạc ra một cách tàn nhẫn như vậy?
Hứa Dực Trung thở dài, đối với Đỗ Lối, anh luôn
mềm lòng, bởi cô từng thích anh, tuy không giống tình yêu với Trương Lâm Sơn,
nhưng vẫn làm anh cảm động. Nói như vậy tuy có hơi tàn nhẫn, nhưng cũng là vì
cô.
Anh mang hộp quà cho đứa bé, đi vào bệnh viện.
Trên hành lang gặp Thiên Trần và Tần Huyên, Hứa
Dực Trung chào một tiếng rồi đi. Thiên Trần không kìm được gọi anh lại: “Hứa
Dực Trung, anh tại sao lâu như vậy anh không đến tìm Tiểu Vũ?”.
“Tôi biết cô ấy đã ra viện, đã khỏe lên”. Hứa
Dực Trung lạnh lùng đáp.
Thiên Trần mặt tức giận, hừ một tiếng, không
muốn nói cho anh ta biết, Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành đang ở trong, bèn kéo Tần
Huyên đi.
Hứa Dực Trung lúc đó mới thở dài, đẩy cửa vào.
Nghiêu Vũ ngoái đầu, ánh mắt lóe sáng, nhẹ nhàng
nói với Tuệ An: “Hôm khác mình lại đến thăm, mình đi đây, Tư Thành?”.
Đồng Tư Thành bước đến nắm tay Nghiêu Vũ, hai
người thong thả đi ra. Lúc đi qua Hứa Dực Trung, Nghiêu Vũ cúi đầu. Mắt đã đỏ
lên, nhưng cô nghĩ anh chắc không nhìn thấy, cũng không bận lòng.
Hứa Dực Trung đi qua cô, đặt gói quà xuống, chơi
với em bé. Lòng âm thầm buồn bã Nghiêu Vũ gầy như cọng giá đỗ, quả nhiên cô làm
như không nhìn thấy anh. Cô và Đồng Tư Thành còn dắt tay nhau đi. Rõ ràng khi
Đồng Tư Thành tìm anh đã nói anh ta và Nghiêu Vũ không có chuyện gì, vậy mà cô
còn như thế!
Tuệ An luôn cảm thấy áy náy, thấy Hứa Dực Trung
như vậy đột nhiên tức giận, vớ hộp quà của anh để cạnh giường, ném đi: “Hứa Dực
Trung, anh cút đi cho tôi! Anh chẳng ra gì! Tiểu Vũ…”.
Trương Lâm Sơn giật mình, vội vỗ về Tuệ An:
“Đừng nóng, đừng giận, kẻo không có sữa cho con chúng ta ăn!”.
Tuệ An bật cười, nhìn Hứa Dực Trung nói: “Nếu
anh không thích Tiểu Vũ thì thôi, nhưng thấy thái độ anh thế này, tôi không
chịu được. Nói thật, nếu anh không đi tìm cô ấy, tôi thấy Tiểu Vũ thật sự nên
chọn Đồng Tư Thành”.
Hứa Dực Trung nhăn nhó nhặt hộp quà: “Tuệ An,
khi cô chưa làm mẹ tính tình đâu có thế, đúng là được chiều quá sinh hư! Rõ
ràng cô ấy sai, tại sao lại trách tôi!”.
“Em xem, Dực Trung quá độ lượng, nếu là người
khác có khi đã phát khiếp bỏ chạy, coi như anh đã lấy một con hổ cái!”. Trương
Lâm Sơn giảng hòa.
Tuệ An lườm chồng: “Nếu em là hổ cái thật thì
tốt, làm hổ cái còn hơn Nghiêu Vũ bị người ta bắt nạt”.
Hứa Dực Trung cau mày: “Tôi đâu có bắt nạt cô
ấy, cô không thấy hai người đó anh em ngọt xớt, lại còn nắm tay nhau nữa!”.
“Nói hay lắm, khi Tiểu Vũ nằm viện nửa năm anh ở
đâu? Cũng không đi thăm cô ấy, Tiểu Vũ xuất viện bao lâu rồi? Anh cũng không
thèm đoái hoài!”.
“Trong lòng cô ấy có Đồng Tư Thành, tôi đến thăm
để tức chết à? Cô ấy xuất viện, sao không đi tìm tôi?”.
Hứa Dực Trung ngồi trên sofa mặt hằm hằm tức
giận, nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành nắm tay nhau đi, anh rất nóng mắt.
Nhưng trước mặt nhiều người như vậy anh còn biết làm sao.
“Vậy anh cứ