XtGem Forum catalog
Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324921

Bình chọn: 8.5.00/10/492 lượt.

t nơi này

nhỉ, tưởng Vân Nam chỉ có Lệ Giang và Đại Lí là tuyệt nhất.”

Hứa Dực Trung cười vang: “Anh sẽ từ từ đưa em đi để em

viết nốt tập hai Cổ trấn du kí”.

“Dực Trung, có phải em quá lãng mạn không, đi qua

những nơi cổ kính thế này, nhìn những con đường nhỏ quanh co, cảm giác như đi

vào lịch sử. Kiến trúc, con người, phong cảnh, những bức tường bao, vòm cổng,

những họa tiết điêu khắc, em đều cảm thấy rất đẹp, cứ như quay lại thời xa xưa,

ấn tượng mãi, ám ảnh mãi. Có phải em thích nằm mơ?”

Mắt Nghiêu Vũ mơ màng dõi về xa, Hứa Dực Trung mỉm

cười nhìn cô. Anh nguyện để cô luôn sống trong giấc mơ đẹp như thế. Nhìn nụ

cười sung sướng đó, anh cảm thấy hạnh phúc.

“Chắc chắn em đang nằm mơ, mơ thấy mình cưới một gã

ngốc có cái đầu lợn!” Lời Nghiêu Vũ như vọng ra trong mơ làm Hứa Dực Trung sực

tỉnh.

Anh hít một hơi, nói nhỏ vào tai cô: “Phải đấy, vợ à,

em đang mơ, bây giờ gã ngốc có cái đầu lợn ấy đang nói mơ với em. Anh yêu em.”

Vậy là Nghiêu Vũ bừng tỉnh khỏi giấc mơ, cất tiếng

cười lảnh lót, nhón chân định chạy. Hứa Dực Trung nhanh tay túm lấy bế bổng cô:

“Em đã nói, em chỉ có thể đi, không thể chạy cơ mà.”

Nghiêu Vũ lại cười khanh khách.

Sau Tết, Thiên Trần nhắn tin cho Nghiêu Vũ: “Mình đến

chỗ anh ấy đây, mình đã hiểu ý nghĩa của Cỏ Mùa Xuân, Tiểu Vũ, chúc mừng mình

đi.”

Nghiêu Vũ cười vang chìa cho Hứa Dực Trung xem: “Lại

giải quyết một vấn đề nan giải!”

“Cỏ Mùa Xuân nghĩa là gì?”

“Mong em như cỏ đợi xuân về!” Nghiêu Vũ đầu lắc lư đọc

xong, thở dài thườn thượt, “Dực Trung, tập đoàn anh không chỉ kêu gọi góp vốn,

còn gọi cả chó sói đến cắp Thiên Trần đi rồi.”

Dưới trời tuyết mênh mông, Đỗ Lối phóng xe vun vút trên

đường cao tốc tiểu bang Alaska, mong sớm trở về khách sạn, uống ly café nóng.

Cuộc đời cô lại sang trang khác.

Chẳng phải một bài thơ

nổi tiếng
[1'> đã viết, khoảng

cách xa nhất trên thế giới này chính là tôi ở ngay trước mặt em, nhưng em không

biết tôi yêu em.


[1'>

Bài thơ Khoảng cách xa nhất thế giới của Tago.


Đến thành phố A tham dự hội chợ nhà ở theo lời mời của

tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm, sự thay đổi của thành phố này khiến tôi không

khỏi ngỡ ngàng. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, nơi đây hoàn toàn không còn là

những ngôi nhà gạch đỏ kiểu cũ, hoặc dạng nhà hộp xanh xanh, xám xám. Thành phố

như rừng trúc sau mưa, những tòa nhà cao tầng hiện đại như nấm mùa xuân, sau

một đêm bật đất mọc lên tua tủa.

Ví dụ như tòa nhà trung tâm hội chợ. Nhìn bên ngoài

giống hình một con tằm, những kết cấu thép rộng hình vòm, mái trong suốt, phòng

đa năng trong suốt rộng thênh thang. Tôi đi vào trong. Thấy khách chen nhau đến

xem nhà, đối với người kinh doanh bất động sản, nhìn cảnh tượng đó lòng đương

nhiên khấp khởi. Bởi thị trường là mạng sống!

Ở thành phố này, bất động sản đang trong thời kì đầu,

phát triển rất nhanh, giới khai thác hoan hỉ, khu nào cũng chật khách đến xem,

đến nghe tư vấn và kí hợp đồng mua nhà. Tôi nhìn thấy ở phòng lớn đang có diễn

đàn, liền đi vào, muốn nghe quan điểm của các chuyên gia, học giả và các doanh

nghiệp trong giới.

Trong phòng, ngoài những người đang phát biểu, chỉ có

mấy phóng viên qua lại, tôi ngồi phía trên, vừa may nghe được đoạn đối thoại

rất thú vị của đám phóng viên trẻ.

Giọng em rất to, tràn đầy nhiệt huyết của một người

trẻ tuổi mới bước vào xã hội. Tôi nghĩ vậy, bởi vì tôi cảm thấy mình đã già,

mười tám tuổi vừa học vừa làm, theo bố kinh doanh, lăn lộn trong xã hội mười bảy

năm, tôi cảm giác mình có những trải nghiệm gấp đôi cánh trẻ bây giờ. Có lúc

tôi nghĩ, hình như mình đã không còn có những xúc động mạnh nữa. Phát triển sự

nghiệp, đối với tôi chỉ là cảm giác làm được hay không làm được. Giống gì nhỉ?

Giống như làm toán hồi mới đi học, mỗi công trình là một bài toán cần áp dụng

các công thức để giải, làm xong một công trình coi như giải xong một bài toán,

lúc đó chỉ cảm thấy một chút hãnh diện nho nhỏ.

Có lẽ, tôi bây giờ không phải là giải toán, mà là ra

đề. Tập đoàn Phương Bắc ra đời, hầu hết công việc đều cần đến tôi, nhưng đến

giai đoạn này, tôi đảm nhiệm vai trò của người ra đề, còn vận dụng công thức để

tính toán ra kết quả, đã có người khác làm.

Tôi bất giác nhìn em đầy ngưỡng mộ. Hồi bằng tuổi em,

khí phách ngang tàng và nhiệt huyết của tôi tắt lụi bởi người bố nghiêm khắc.

Tôi chỉ thích làm quân tướng, không muốn làm quân xe

trên bàn cờ, mấy năm sau tôi trưởng thành, dần trở nên điềm tĩnh, biết kiềm

chế.

Em xuất hiện trong tầm mắt tôi như vậy. Có người nhận

xét mắt tôi có thể phát điện, đàn ông tuổi ba lăm có sức hấp dẫn nhất, tinh lực

dồi dào, từng trải, hiểu phụ nữ. Bất luận sự hiểu đó là đau khổ hay hạnh phúc,

theo cách nhìn của tôi, em là người đẹp hiếm có.

Người đẹp, tôi gặp quá nhiều, ví dụ vợ cũ của tôi, vốn

là người mẫu, khi cô ấy khiêu vũ, đàn ông nào cũng mê, nhưng dù nhảy đẹp bao

nhiêu, nhìn nhiều cũng thấy bình thường, lâu dần khi cô ấy khiêu vũ tôi cũng

chỉ yên lặng thưởng thức. Huống hồ đi làm về, đâu phải chỉ có xem cô ấy khiêu

vũ.