Anh thở dài, quả quyết bước vào.
Anh điềm nhiên ngồi trong phòng làm việc của Hứa
Dực Trung. Anh ta sầm mặt nhìn anh, Đồng Tư Thành cười cười, nói thẳng: “Chẳng
phải anh luôn muốn biết người Nghiêu Vũ yêu là ai?”.
“Bây giờ cô ấy thế nào?”.
“Hừ, anh quan tâm?”. Đồng Tư Thành hơi gắt: “Nửa
năm anh không hỏi han gì, bây giờ lại quan tâm?”.
Toàn thân Hứa Dực Trung cứng đờ. Sao lại không
hỏi han, không quan tâm. Anh chỉ không vượt qua chính mình, trước giờ luôn là
anh đi tìm Nghiêu Vũ, theo đuổi cô, bám riết cô. Nhưng cô thì sao, vừa có
chuyện là quẳng anh đi, thậm chí đã biết Đồng Tư Thành không bị ung thư nhưng
vẫn không trở lại với anh! Anh biết cô đã khỏe, xuất viện rồi, bác sĩ nói cô
rất khỏe mạnh, nhưng anh không đến tìm, Nghiêu Vũ cũng không thèm đến tìm anh!
Anh mím môi lạnh lùng nhìn Đồng Tư Thành. Chính
con người này, chỉ vì bản thân, ích kỉ trói Nghiêu Vũ ở bên anh ta, lợi dụng sự
lương thiện, mềm lòng của cô, khiến cô cảm thấy có lỗi với anh ta.
Đồng Tư Thành trợn mắt nhìn rất lâu, Hứa Dực
Trung vẫn im lặng, anh thở dài, đứng dậy: “Cảm ơn phó tổng Hứa đã tiếp tôi. Tạm
biệt! À, Nghiêu Nghiêu nói, lúc ở Tây Tạng cô ấy đã cầu nguyện, ai là người cô
ấy yêu, cô ấy đặt trên đống đá ước nguyện ở Namco, là một mảnh đá màu nâu đỏ,
trên đống đá ước nguyện cách hồ gần nhất. Sức khỏe tôi không tốt, không đi cao
nguyên được, nếu phó tổng Hứa có thời gian, hãy giúp tôi tìm ra bí mật, tôi
cũng rất muốn biết”.
Hứa Dực Trung ngồi lặng rất lâu, gọi trợ lý:
“Đặt cho tôi vé máy bay tới Lhasa”.
Trợ lý ngạc nhiên, khuyên anh: “Phó tổng Hứa,
Tây Tạng tháng ba toàn băng tuyết, rất lạnh”.
“Đặt vé đi”. Hứa Dực Trung nói xong cúi đầu xem
tài liệu.
“Vâng”.
Thiên Trần ngồi trong nhà lên mạng. Nụ cười cứ
thế lộ ra, không sao ngăn được.
Anh ẩn mình quá kỹ, anh
đã biết tôi là ai! Đồ cáo già!
Cỏ Mùa Xuân gửi một cái mặt cười:
Chẳng phải tôi đã nói, chúng ta sẽ sớm gặp nhau?
Sao anh biết đó là tôi?
Còn nhớ trong hội thảo nhà ở nhân
dịp hội chợ bất động sản thành phố A ba năm trước không? Cô và mấy phóng viên
bàn nhau viết bài tung lên mạng, tôi ngồi ngay cạnh cô, ha ha, tò mò nên lên
mạng xem sao, kết quả, không chat sao lại quen nhau!
Tần Huyên, anh quả xảo quyệt, rõ
ràng biết là tôi, vẫn giấu, hừ! Thiên Trần tức giận.
Cô nhớ tới chuyến đi đến
đảo Saipan xinh
đẹp. Lúc lặn dưới nước, bên cạnh bỗng xuất hiện một người nhái, cảm thấy quen
quen. Khi lên bờ bỏ mặt nạ ra, thì ra là chủ tịch tập đoàn Phương Bắc - Tần
Huyên. Thiên Trần ngẩn người, đang mỉm cười định đi đến, chợt Tần Huyên nhỏ nhẹ
hỏi: “Cô chờ Cỏ Mùa Xuân phải không?”.
Thiên Trần hoảng hốt lùi một bước, loạng choạng.
Tần Huyên nhanh tay túm được, mỉm cười: “Hoảng thật à!”.
Đương nhiên là cô hoảng. Tưởng tượng bao nhiêu
lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ Tần Huyên và Cỏ Mùa Xuân là một.
Thiên Trần đứng trên bãi cát, mặt đỏ như tôm luộc.
Tần Huyên không vội, thong thả quay đi, ngoảnh
nhìn ra mặt biển xanh biếc. Sau đó ngồi xuống, duỗi chân ra, ngoảnh đầu cười:
“Sao vậy? Vừa bại lộ đã chết cứng à? Trên mạng tán như điên? Ra ngoài đời, nói
một câu cũng khó?”.
Thiên Trần bị anh ta khiêu khích, mặt đỏ bừng,
cũng ngồi xuống, giọng bất bình: “Như vậy là không công bằng, anh đã sớm biết
tôi, tôi lại chẳng biết gì về anh! Anh còn gặp tôi ở thị trấn cổ! Trời ơi, tôi
còn làm bài phỏng vấn độc quyền, tôi… tôi chui xuống hố cho xong!”.
“Ha ha!”. Tần Huyên cười vang, lúc sau lại nhìn
Thiên Trần, giọng thành thực: “Xin lỗi, tôi không chủ ý giấu cô, chỉ là cảm
thấy nếu lúc đó nói ra, sợ là cô còn hoảng hơn”.
Thiên Trần cười phá lên.
Mấy ngày sau, hai người dần dần quen hơn, trong
đầu Thiên Trần, khuôn mặt của Tần Huyên và Cỏ Mùa Xuân bắt đầu hợp làm một.
“Thiên Trần, bây giờ cô sống một mình có quen
không?”.
“À, vẫn tốt”.
“Ngày mai tôi đến thành phố cô công tác, có công
việc, cô đã chuẩn bị sẵn sàng đón tiếp tôi chưa!”.
“Ha ha, thật à?”. Thiên Trần lại thích anh đến,
Tần Huyên là một người bạn tốt. Anh đã chuyện trò với cô suốt hai năm với cái
nick Cỏ Mùa Xuân. Bất cứ phiền não gì, Thiên Trần đều nói với anh, anh thu hết
vào bộ não. Bộ não đó còn có chức năng tra cứu xử lí tự động, phân tích từng
vấn đề, cho cô từng đáp án!
Hứa Dực Trung bay đến Lhasa,
thuê một chiếc xe chạy thẳng tới Namco. Tây Tạng mùa này khắp nơi một màu nâu
xám, những lớp mây xám xịt vần vũ trên đầu.
Anh giận Nghiêu Vũ, thậm chí còn muốn bỏ cuộc.
Đến giờ anh cũng không hiểu rốt cuộc Nghiêu Vũ yêu ai? Cô nói yêu anh, nhưng
vẫn ở bên Đồng Tư Thành, còn vì anh ta suýt mất mạng… Hứa Dực Trung không thể
chấp nhận. Là người đàn ông bình thường, anh không chịu nổi cách xử sự của
Nghiêu Vũ.
Nửa năm, cô mới xuất viện, Hứa Dực Trung nghĩ
đến chuyện này lại tức tối.
Đồng Tư Thành tìm đến nói với anh chuyện đó, rõ
ràng có ý tốt.
Không cần nghĩ anh cũng biết bí mật trên mảnh đá
của Nghiêu Vũ. Chắc chắn là khắc tên anh. Chắc chắn lúc Nghiêu Vũ đi Tây Tạng lòng
cô đã có anh, nhưng càng nghĩ vậy, anh lại