bé này dù gì cũng phải sinh ra. Anh nhìn vợ. Mặt
Tuệ An ửng hồng, e thẹn, mắt long lanh như có nước nhìn anh. Anh cúi đầu không
dám nhìn tiếp.
Ban đêm, Tuệ An lại nằm trong lòng anh, cười hớn
hở: “Lâm Sơn, anh còn nhớ lúc chúng ta quen nhau không? Hồi ấy em nghĩ, anh
thật cao to, vừa nhìn đã có cảm thấy vững chãi an toàn. Anh nhất định sẽ là
người chồng tốt, người bố tốt. Lâm Sơn em rất hạnh phúc…”.
Hạnh phúc ư? Trương Lâm Sơn lại nhớ khuôn mặt
đẹp, buồn như hoa lê trong mưa của Đỗ Lối. Anh muốn khuôn mặt ấy rạng rỡ hơn,
giống như lúc trên núi Vân Đỉnh, không có gì ràng buộc, cô chạy nhảy dưới ánh
mặt trời, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”. Tuệ An hỏi, vòng tay ôm
cổ anh, “Lâm Sơn, em thường thấy ác mộng, mơ thấy con không ổn, anh trút giận
lên em, không cần em nữa”. Tuệ An vừa nói vừa rơm rớm nước mắt.
Trương Lâm Sơn phát hoảng, vội dỗ cô theo thói
quen: “Sao có thể, không có chuyện đó đâu, em ngủ đi, ngoan nào, anh sẽ trông
cho em ngủ, trông cả con của chúng ta nữa”.
Tuệ An yên tâm ngủ, Trương Lâm Sơn chỉ muốn tát
vào mặt mình một cái thật đau. Quyết tâm của anh, trong nháy mắt đã bị Tuệ An
đánh tan.
Đợi Tuệ An ngủ yên, anh xuống giường, ra ban
công hút thuốc.
“Sơn Tử, con đừng hút thuốc nữa, Tuệ An không
chịu được đâu”. Mẹ anh đứng đằng sau nhắc.
“Con biết rồi, tối nay con ngủ trên đi văng”.
Trương Lâm Sơn bồn chồn không yên. Liên tục thở dài, con người ta muốn sống
theo sở thích thật khó.
Tình yêu, có thể gặp nhưng không thể cầu, gặp
rồi cũng không dễ có được.
Anh dập tắt điếu thuốc, mang tấm chăn ra ngủ
trên đi văng. Anh sẽ sống bình lặng suốt đời như vậy cùng Tuệ An và đứa con
sao? Đỗ Lối cũng còn trẻ, cô cũng có thể sinh con cho anh. Tại sao anh không
thể có tình yêu hoàn mĩ?
Nhưng Tuệ An dịu dàng yếu đuối, anh không nỡ làm
tổn thương cô.
Nghĩa là anh sẽ làm tổn thương Đỗ Lối. Làm tổn
thương cô gái đã cho anh những đam mê nóng bỏng, những phút đắm say không thể
quên.
Trương Lâm Sơn có một đêm không ngủ.
Từ hè đến thu, rồi đông đến, năm mới cũng qua.
Cô vẫn chưa gặp Hứa Dực Trung.
Đồng Tư Thành cũng thay đổi nhiều. Anh chăm sóc
cô như người anh, trở thành khách quen của gia đình. Tình cảm chuyển sang dạng
khác, giống như tình bạn.
Cô thường ngẩn ngơ xoay chiếc nhẫn trên tay.
Đồng Tư Thành cuối cùng vẫn không nén được hỏi:
“Nghiêu Nghiêu, tại sao em không cho anh đến gặp anh ta?”.
“Không đi”.
“Thôi được, nói anh nghe, em thích gì ở anh ta?
Hứa Dực Trung đâu có chiều em như anh?”.
Nghiêu Vũ ngẩng đầu nhìn Đồng Tư Thành, vẻ mặt
anh bình thản, như đang hỏi một vấn đề bình thường.
“Em thấy vui, thấy thoải mái, Tư Thành”. Cô nhắm
mắt, ngả mình trên xích đu: “Anh biết không? Thực ra em rất ghét bị anh chăm
nom mỗi ngày ba bữa ăn. Biết là vì em, nhưng vẫn không thích”.
“Ha ha!”. Đồng Tư Thành bật cười, “Em đúng là,
được chiều quá sinh hư, cái gì cũng theo ý thích”.
“Không phải, em chỉ là không thích thay đổi thói
quen. Chiều chuộng một người, một lúc thì dễ, cả đời rất khó. Anh trở về, em
không còn cảm xúc như ngày trước. Lúc nào cũng bình bình, đơn điệu, cho dù có
cảm động, cũng không còn hứng thú”.
“Rất thẳng thắn!”. Đồng Tư Thành thở dài.
“Đúng, em yếu đuối, có tâm sự cũng chưa chắc nói
ra”. Nghiêu Vũ nhớ lại lúc cô tức giận với Hứa Dực Trung, nhớ lúc anh ăn trộm
giá nến cho cô, lúc anh tìm mọi cách vòng vo tiếp cận cô. “Anh biết không? Em
luôn trân trọng những gì mình có, không phải mọi người đều có điều kiện tốt như
em, bố có quyền, mẹ có tiền, cả hai đều có thể làm tất cả vì em. Cho nên, em
nghĩ chắc chắn em sẽ có một tình yêu thuần túy. Bây giờ em không nghĩ như vậy
nữa, không phải muốn là có thể đạt được, con người ta khác nhau, không thể
gượng ép, Hứa Dực Trung nếu không thể bỏ được em, sẽ tự nhiên xuất hiện thôi”.
“Vậy em không bỏ được anh ta, tại sao không đi
tìm anh ta?”.
Nghiêu Vũ mỉm cười: “Em cũng muốn tìm anh ấy,
nhưng nhiều nhất bây giờ em cũng chỉ đi được một ngàn mét, Tư Thành”.
Anh lại xót xa: “Em có thể đi xa hơn nữa, em có
thể, Nghiêu Nghiêu”.
“Được, em sẽ đi tìm anh ấy, em sẽ một nhát tóm
ngay! Ha ha!”. Nghiêu Vũ giơ nắm đấm, tinh nghịch vui cười với Đồng Tư Thành:
“À, bệnh của anh đỡ nhiều chưa?”.
“Ừ, không có chuyển biến xấu, các chỉ số cũng
giảm”. Đồng Tư Thành lại tiếp: “Em có nghĩ anh ta đang ghen, mà ghen rất dữ
kia!”.
“Vậy sao anh còn không đi đi?”. Nghiêu Vũ giả bộ
hung hăng đuổi Đồng Tư Thành.
Anh vẫn ngồi yên: “Nhưng anh muốn thấy anh ta
ghen”.
Nghiêu Vũ cười khanh khách: “Tư Thành, hôm nay
chúng ta tập đi một ngàn lẻ một mét nhé! Nhưng anh ấy ở xa như vậy, em đi bao
giờ mới đến được?”.
Đồng Tư Thành bỗng ngoái đầu, nói: “Không cần đi
lâu, không xa, chắc chắn không xa”.
Đồng Tư Thành loanh quanh rất lâu dưới tòa nhà
trụ sở của tập đoàn Gia Lâm, ngẩng nhìn về phía khu vực văn phòng, miệng khẽ
nhếch cười đau khổ. Trước kia, anh dùng mọi cách đoạt lại Nghiêu Vũ từ tay Hứa
Dực Trung, còn hôm nay, anh lại phải đến tận nơi mời người đàn ông đó đến yêu
cô.