ồi.”
Thấy sắc mặt hắn tốt hơn hẳn lúc ban ngày, ta thoáng yên tâm, lại
hỏi: “Hôm nay có nhiều việc lắm à? Sao Hoàng thượng bận rộn tới tận bây
giờ?”
Song hắn chỉ khé nói: “Không nhiều việc lắm, nửa đường trẫm tới Khánh Vinh cung.”
Hóa ra hắn đã tới Khánh Vinh cung.
Ta cười, hỏi: “Tiểu hoàng tử đáng yêu không?” Nhìn kĩ nát mặt hắn, về chuyện của tiểu hoàng tử, hy vọng là ta đã nghĩ quá nhiều.
Nhắc tới hoàng tử, ấn đường hắn mới từ từ dãn ra, cười nói: “Trẫm
không biết hóa ra trẻ con lại nhỏ như vậy. Trẫm có thể thoải mái bế bằng một tay.” Lúc hắn nói, trong mắt tràn đầy sự hưng phấn.
Chẳng rõ rại sao nhưng thấy hắn như vậy, trong lòng ta cũng vui vẻ.
Ta hỏi: “Hoàng thượng thích trẻ con không?”
Hắn ngập ngừng giây lát rồi nói: “Trẫm thích!”
Ta khẽ cười một tiếng. “Thần thiếp cũng thích.” Thích con của chúng ta.
Hiển nhiên thấy nét mặt hắn hơi lạ, ta vừa định lên tiếng thì nghe
thấy bên ngoài có người nói: “Hoàng thượng, đồ ăn đã được mang đến.”
“Vào đi!” Hắn nói.
Lý công công dẫn cung tỳ tiến vào, đợi ta ăn xong rồi mới lui ra.
Ta nhìn hắn nhưng hắn đã đứng dậy. “Thời gian này nàng ở lại đây, phía mẫu hậu cũng không c thỉnh an, trẫm sẽ tự nói.”
Ta xuống giường, cất tiếng hỏi hắn: “Chuyện của Dao phi và Ngọc Tiệp
dư đã định tội rồi ạ?” Hôm nay hắn qua Ngự thư phòng phần lớn là vì
chuyện này, ta chỉ không biết hắn sẽ viết thế nào trên thánh chỉ?
Có thể hắn hơi run, mãi sau mới nói: “Trẫm vẫn chưa hạ chỉ.”
Ta bước tới bên cạnh hắn, nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng không hề mắc nợ nàng ta.”
Hắn cười chán nản, khẽ nói: “Có đôi lúc trẫm ngẫm lại mọi điều, cảm
thấy bản thân thật thất bại. Làm thiên tử, trẫm không thể ngăn được biến động trong triều, không thể ngăm được sự bất hòa giữa các nước. Làm
con, trẫm không thể không mang lại cuộc sống an bình cho mẫu hậu, không
thể mang lại… cho bà những ngày tháng yên ổn. Làm cha, trẫm không có
cách nào bảo vệ đứa con của mình. Làm chồng…” Hắn từ từ quay người lại,
nhìn ta, nói rõ từng từ: “…. Trẫm dành cho nàng quá ít thời gian.”
Ta chỉ cảm thấy hốc mắt nóng rát, ngốc quá, rốt cuộc hắn đang nói gì?
“Lần này, trẫm muốn nàng ở lại Thiên Dận cung, không đơn giản chỉ vì
muốn giấu chuyện ở Dao Hoa cung ngày hôm nay. Trẫm chỉ hy vọng nàng ấy
có thể sống tốt. Bây giờ ở trong cung, không có nơi nào an toàn hơn nơi
này của trẫm. Nàng có hiểu không?”
Cuối cùng ta không kìm được, òa khóc, nhào vào lòng hắn, gật đầu thật mạnh. Ta hiểu, ta hiểu tất cả.
Hắn hít thật sâu một hơi, vươn tay ôm chặt lấy ta, dường như muốn hai cơ thể hòa làm một, giọng hắn khàn khàn: “Trước đây trẫm nói, trẫm
thích nữ tử thông minh, bởi chỉ có nữ tử thông minh mới có thể sinh tồn ở nơi này, mới có thể cùng trẫm sống tới bạc đầu giai lão. Thế nhưng trẫm đã sai rồi, cho dù nữ tử có thông minh hơn nữa, chỉ cần yêu, trẫm đều
muốn bảo vệ nàng ấy. Sau đó trẫm cho rằng điều tốt nhất trẫm có thể làm
là cho nàng là cách xa, hờ hững với nàng, nhưng trẫm vẫn sai, cho dù
trẫm làm như vậy thì những kẻ đó vẫn không buông tha cho nàng.”
Ta vừa khóc vừa lắc đầu. “Thế nhưng thần thiếp không sợ.”
Bởi hắn có ta, cho nên có thể tiếp tục kiên trì. Còn ta vì có hắn, cho nên không sợ điều gì.
Ta vốn chẳng có gì, không phải sao? Vậy thì dẫu thâm cung là nơi của sài lang hổ báo, đối với ta cũng có gì đáng sợ chứ?
“Trẫm sợ, trẫm rất sợ.” Hắn ôm chặt lấy ta, lẩm bẩm.
Hắn vùi mặt vào cổ ta, hơi thở dần trở nên gấp gáp, còn ta đột nhiên ngây người.
Vươn tay siết chặt tay hắn, ta nói: “Nhưng thần thiếp trời sinh vốn
đã không phải nữ tử cầnHoàng thượng bảo vệ, thần thiếp hy vọng có thể kề vai sát cánh chiến đâu cùng Hoàng thượng.”
“A Tử…” Hắn thở dài, gọi tên ta.
Ta bỗng bật cười. “Hoàng thượng thật sự muốn thần thiếp sống tốt à?”
Hắn ngây người, ta khẽ đẩy hắn, ngước nhìn gương mặt hắn, muốn giơ
tay mới nhớ ra cánh tay đang bị thương, không nén được nhíu mày. Hắn lập tức ý thức được, vội hỏi: “Nàng đau à?”
Song ta hỏi hắn: “Hoàng thượng đau lòng à?”
Hắn ngần ngừ giây lát, cuối cùng gật đầu.
Ta cười, đẩy hắn lên giường, hắn hơi kinh ngạc, ta cúi xuống ôm lấy
hắn, khẽ hỏi: “Vì sao Hoàng thượng không muốn thiếp?” Hôm đó trong lãnh
cung, nếu không phải Lý công công xông vào, có lẽ chúng ta đã…
Thế nhưng sau lần ấy, dường như hắn càng lúc càng lý trí.
Thời gian đó, nghe nói hằng ngày hắn đều lật thẻ bài của các cung, nhưng xưa nay chưa hề chạm qua ta.
Rõ ràng cảm nhận được cơ thể hắn thoáng chấn động, đưa tay muốn đẩy
ta, ta nghiến răng kêu: “Á…” Hắn kinh hãi, cuối cùng không giơ tay ra
nữa.
Ta nhoài người lên người hắn, khóe môi chạm vào vành tai hắn, giọng
nói mềm mại: “Đêm nay, thiếp trao trọn bản thân mình cho Hoàng thượng.”
Ta vươn tay, lướt nhẹ qua chỗ nhạy cảm của hắn…
Ha, chỉ đáng tiếc, khi ta còn nhỏ, mẫu thân đã qua đời, chút bản lĩnh này ta vẫn chưa được chỉ dạy. Nghĩ vậy, ta bỗng cảm thấy lúng túng, mặt đỏ bừng. Hóa ra trong lòng ta cũng cất giấu những suy nghĩ khủng khiếp
như vậy.
Cơ thể hắn hơi run lên, năm lấy tay ta, khẽ dằn từng chữ: “A Tử…”
Ta rút tay ra nhưng hắ
