XtGem Forum catalog
Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323591

Bình chọn: 7.00/10/359 lượt.

ng đóng cửa viện.

Thoáng chốc, cả trang viện như dứt khỏi hồng trần. Chàng đặt

cây cổ cầm lên đùi, đẩy xe lăn tới cầu cửu khúc bên hồ. Đây là chỗ chàng thích

nhất.

Đá Đại Lý sáng bóng tới mức có thể soi tỏ mặt người, bánh xe

gỗ lăn nhanh trên mặt đá. Trên cầu cửu khúc, chàng phải không ngừng đổi hướng mới

có thể tới tòa tiểu đình buông rèm xanh nhạt giữa hồ. Mặt hồ phẳng lặng như

gương, im ắng không một gợn sóng. Trăng bạc tỏa sáng treo ngân hà, vừa trong

sáng vừa sâu thẳm.

Lại chẳng biết đêm nay là đêm nào.

Vào giữa đình, chàng đặt cây cổ cầm lên bàn, đưa thêm một miếng

hương Long Diên vào lò. Khói trà vấn vít bay lên, trà trong chén ngọc có màu tựa

như hổ phách. Chàng nhấp một ngụm nhỏ. Là loại hồng trà mà nàng thích nhất, mùi

vị quả nhiên vô cùng tinh khiết. Trước mắt chàng phảng phất xuất hiện một bóng

áo đỏ, chân đi guốc mộc trong trời tuyết trắng giữa đồng hoang. Đôi mắt thông

minh của nàng, trong lòng chàng, chẳng có nữ nhân nào khác có thể so sánh được.

Nghĩ tới đây, trước mắt chàng chợt nhòe đi, đau lòng. Tựa như những thứ tốt đẹp

đều đã được định sẵn phải rời xa chàng, vĩnh viễn không thuộc về chàng.

“Tinh” một tiếng, tiếng đàn du dương bắt đầu vang vọng khắp

mặt hồ mênh mông trống trải. Đó chẳng qua là một khúc nhạc chàng quen tay gảy

ra, vậy mà thê lương, mỹ lệ đến nhường ấy.

Các đại phu trong cốc từng nghe nói Mộ Dung Vô Phong tinh

thông âm luật, có thể tự sáng tác nhạc khúc nhưng rất ít khi được nghe trọn vẹn

tiếng đàn của chàng.

Ngô Du cũng thường gảy đàn nhưng vẫn luôn nói cầm kỹ của

mình chẳng bằng một phần vạn của tiên sinh. Mọi người đều cho rằng đấy là nàng

khiêm tốn. Nhưng tiếng đàn đêm nay cuối cùng cũng khiến họ hiểu được lời Ngô

Du.

Giờ Hợi vừa hết, tiếng đàn chợt ngừng. Chàng tiện tay đem

cây đàn quăng xuống hồ rổi yên lặng chìm vào làn gió đêm lãng đãng.

Những tấm rèm màu xanh lục bốn phía tiểu đình lướt qua mặt

chàng, theo gió tung lên phấp phới. Chàng nhắm mắt lại, ngồi bất động, chờ đợi

tin tức Tạ Đình Vân đem về cho mình. Chàng hận bản thân, bởi bất luận là thành

hay bại, chàng đều chẳng thể làm gì.

Đợi rất lâu rất lâu, lâu lới mức chàng thấy tim mình dường

như đã ngừng đập mới phát hiện, trống canh ba chưa gõ, còn chưa qua được một khắc.

Cuộc tỉ kiếm chưa chính thức bắt đầu, chàng đã đứng ngồi không yên.

Nhìn bộ dạng mình, chàng không khỏi cười khổ. Người tàn phế

đáng nhẽ phải ngồi được rất lâu mới đúng, nhưng bây giờ toàn thân chàng không

tiện, ngồi cũng chẳng nổi nữa. Trong lúc lúng túng chàng nhặt đôi nạng bằng gỗ

hồng dưới chân lên, tì bàn đứng dậy. Hai chân tàn phế đã lâu, gân mạch ở gót

chân sớm đã co rút mất, lúc đứng dậy chàng chỉ có thể buông thõng chân xuống đất,

còn đâu gần như hoàn toàn dựa vào sức hai vai chống nạng để chống đỡ trọng lượng

cơ thể. Kể cả với kiểu đứng ấy, nếu không có ai dìu đỡ, chàng cũng không sao đứng

được lâu. Còn may sau lưng còn có một cái cột đình, ít nhất chàng có thể dựa

vào đấy. Tuy rất vất vả, nhưng cảm giác đứng dậy vẫn thật thoải mái, thực sự rất

thoải mái. Chàng cúi đầu, sửa lại trang phục của mình, lúc ngẩng đầu lên trong

đình chợt xuất hiện thêm hai người xa lạ. Thực ra cũng không phải là lạ mặt,

chính là hai người khách một áo đen, một áo trắng mà chàng cùng Hà Y từng gặp

trên đỉnh Thần Nữ hôm trước.

“Cô vợ nhỏ của ngươi đâu?”, người áo đen từ tốn đi vào ngồi

bên bàn đá trong đình. Người áo trắng cũng theo vào nhưng không nói năng gì.

Mộ Dung Vô Phong nhíu mày, lạnh nhạt, không hề khách khí

nói: “Đi ra”.

“Ngươi bảo bọn ta đi ra?”, người áo trắng cũng nhíu mày, dường

như cả đời chưa từng gặp ai nói chuyện kiểu ấy với ông ta.

“Hôm nay cô vợ nhỏ của ngươi tỉ kiếm với Hạ Hồi, tên tiểu tử

ngươi lo muốn chết, đúng không?”, người áo đen chỉ một câu đã nói trúng tim

đen.

Mộ Dung Vô Phong dần không đứng nổi nữa, nhưng lại không muốn

ngã xuống trước mặt hai người này, cho nên chàng không trả lời câu hỏi, chỉ

nghiến răng nói: “Đây không phải là nơi để hai vị tới, đi ra”.

Chàng cứ đứng bất động, trên trán đã đầy mồ hôi.

Một luồng sức mạnh ập tới, cả người chàng nhẹ nhàng bay bổng

lên rồi nhẹ nhàng đáp xuống chiếc xe lăn của mình.

Ống tay áo của người áo trắng mới chỉ khẽ động mà thôi.

Chàng chợt nhớ ra, Hà Y từng nói hai người này là tiền bối,

võ công cao hơn nàng rất nhiều. Chàng không phải là người trong võ lâm, đương

nhiên không tưởng tượng được “cao hơn rất nhiều” ý là làm sao, nhưng chí ít

chàng cũng biết, một cái nhấc lên hạ xuống vừa rồi tuy nhanh nhưng bình ổn dị

thường, tim của chàng hoàn toàn chịu đựng được.

Người áo đen nói: “Tiểu tử, ngươi có muốn bọn ta đưa ngươi tới

gặp cô vợ nhỏ của ngươi không?”.

Chàng trầm mặc rất lâu, rồi lắc đầu.

Người áo đen nói: “Nhìn không ra ngươi tuổi còn nhỏ vậy mà

lòng dạ thật sắt đá”.

Mộ Dung Vô Phong nói: “Có điều đúng là tôi có việc muốn nhờ

hai vị giúp”.

Kiểu người như chàng nhìn là biết trước giờ không muốn nhờ

ai giúp việc gì, vậy mà bây giờ lại nhờ vả, người áo đen không khỏi cao hứng,

nói: “Nói đi, tiểu tử, ngươi m