ày… không đúng. Đây không phải Tô Mộc, đây không phải
Huyết Kiệt”, A Thủy lè lưỡi, vội vàng đi đổi. Tiêu lão bản cười nói: “Xem ra hiểu
biết của công tử đối với dược liệu thật không ít”. Mộ Dung Vô Phong cười: “Bản
thân tôi cũng thường đổ bệnh, cho nên hay tiếp xúc với dược liệu”. Tiêu lão bản
gẩy bàn tính, nói: “Tổng cộng hai mươi mốt lượng bạc”.
Mộ Dung Vô Phong lấy
trong người ra một tờ ngân phiếu, đưa sang nói: “Đây là năm mươi lượng bạc”.
Tiêu lão bản cười, không nhận mà nói: “Sơn nhân không dùng ngân phiếu, chúng
tôi chỉ thu bạc trắng”. Mộ Dung Vô Phong hơi ngây người, thoáng nghĩ rồi nói:
“Chỗ các ông đây có chỗ nào đổi ngân phiếu không?”. “Không có.
Ngân phiếu là thứ
người trong thành dùng. Ở đây không ai tin ngân phiếu”, Tiêu lão bản nói. Mộ
Dung Vô Phong nói: “Xin lỗi, tôi không mang bạc trắng, đến một văn tiền cũng
không có. Liệu có thể…”. “Bản tiệm trước giờ không ghi nợ”, thấy người này lấy
một đống thuốc quý cuối cùng lại không có bạc, thuốc thì đã lẫn lộn vào nhau,
nghiền thành bột, trong lòng Tiêu lão bản thật không hề cao hứng. Tân đại nương
thấy dáng vẻ thất vọng của Mộ Dung Vô Phong bèn nói: “Công tử, thôn chúng tôi
nhỏ, trước giờ chưa có ai được thấy qua ngân phiếu, cũng không phân biệt nổi thật
giả, hay là chỗ lão đây còn ba mươi văn tiền, trước tiên mua mấy vị đơn giản,
gom lại dùng được không?”. Tân đại nương bán màn thầu, một ngày cùng lắm là thu
được mười, hai mươi văn tiền, đối với bà mà nói, ba mươi văn tiền quả thực là một
khoản không nhỏ.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đa tạ. Có điều liệu có thể như thế này
không? Tiêu lão bản. Thuốc này tôi đem đi trước, coi như là tôi nợ, rồi tôi sẽ
đến đây làm giúp ông mấy ngày đem tiền ấy trả ông?”. Tiêu lão bản khinh thường
nói: “Chỗ tôi không thiếu người”. Mộ Dung Vô Phong nói: “Ông mời thầy thuốc nơi
khác tới, tiền khám, tiền đi lại, tiền chiêu đãi hẳn cũng không nhỏ? Nếu như
ông để tôi, tôi chỉ lấy tiền khám, các loại phí khác đều miễn hết. Tôi còn có
thể ngày nào cũng tới, không cần bắt bệnh nhân phải đợi chín ngày”. “Cậu cũng
là đại phu?”,
Tiêu lão bản nhìn chàng đánh giá. Người này có lẽ điên rồi, mặt
mày thì xanh xao, hai chân tàn phế ừ thì cũng thôi đi, lại còn luôn ho khan. Đến
bệnh của mình còn không chữa nổi thì bệnh nhân nào dám đến xin chữa bệnh? Mộ
Dung Vô Phong gật đầu. “Hay là thế này, hôm nay cậu với Lưu đại phu cùng khám bệnh,
nếu thực sự cậu có bệnh nhân, tôi sẽ mời cậu. Có điều, phí khám bệnh chỉ có thể
bằng một nửa Lưu đại phu.
Người ta là danh y của trấn lớn, tuổi cao, kinh nghiệm
nhiều còn công tử cậu…” “Tiền khám bệnh của tôi một xu cũng không thể ít hơn
ông ta”, Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng nói: “Ông chủ là người làm ăn, đương nhiên
phải biết hàng nào giá nấy”. “Công tử…”, Tiêu lão bản líu lưỡi, người này rõ
ràng tới xin khất nợ, vậy mà còn chưng ra bộ dạng chắc giá không đổi. “E hèm”,
Lưu đại phu từ trong nội đường bước ra, vừa vuốt râu vừa cầm bình tử sa trong
tay nói: “Tiêu lão bản, đến giờ rồi, tôi bắt đầu khám bệnh đây”.
Mộ Dung Vô
Phong lăn xe tới, chắp tay nói: “Lưu đại phu, tôi họ Ngô, là đại phu Tiêu lão bản
mới mời tới. Hôm nay bệnh nhân nhiều, chúng ta cùng chuẩn bệnh, đến lúc ấy vẫn
xin được chỉ giáo”. Tiêu lão bản ngầm thấy quái dị.
Người áo trắng này vốn ít
nói, dáng vẻ cũng rất văn nhã, nhưng cứ khi nói đến tiền thì miệng lưỡi ép người
ta, nhất quyết không chịu thiệt.
Lưu đại phu đi ra vừa lúc nghe thấy chàng nói
phí khám bệnh không kém một xu, trong lòng không được vui, nhìn bộ dạng yếu ớt
hư nhược của chàng lại càng không tiêu, bèn hừ lạnh một tiếng, khinh khỉnh nói:
“Người trẻ tuổi thường ngông cuồng, sư phụ ngươi là ai?”. Mộ Dung Vô Phong thấy
vẻ khinh thường của lão, thần sắc càng lạnh lùng: “Gia sư sớm đã qua đời, tên
tuổi không nổi, không nhắc tới cũng được”. Lưu đại phu nói: “Được, mời”.
Hai người, một đông, một tây ngồi hai bên đại sảnh tiệm thuốc.
Tiêu lão bản không biết làm sao, chỉ đành ra trước cửa lớn giọng nói: “Xin chào
bà con! Hôm nay có hai vị đại phu tọa đường khám bệnh, một vị là Lưu đại phu, mọi
người đều biết rồi. Một người nữa trẻ hơn một chút, vừa mới tới là Ngô đại phu.
Ai muốn mời Ngô đại phu khám bệnh, xin xếp thành hàng khác”.
Trong đám người có tiếng xì xầm to nhỏ, hàng cũng đã rất dài
nhưng vẫn chỉ có một hàng. Tất cả mọi người đều đứng bên của Lưu đại phu.
Dáng vẻ của Mộ Dung Vô Phong tuy văn nhã đấy, nhưng tuổi quá
trẻ, mặt thì tái lại không ngừng ho. Cứ theo nếp nghĩ của người miền núi, nếu
như đến bệnh của bản thân anh còn không tự trị được cho tốt, thì ai còn hi vọng
anh trị được bệnh cho người ta đây?
Cho nên Mộ Dung Vô Phong lại không hề để ý, cũng không vội,
chỉ cứ ngồi đấy, nhàn nhã uống trà.
Lại qua một tuần hương, hàng bên Lưu đại phu cùng lúc càng
dài, cuối cùng có một bệnh nhân xếp sau cùng hàng bên đó đi tới trước mặt Mộ
Dung Vô Phong.
Người đó là một thanh niên, trông rất lực lưỡng chỉ là không
biết do làm sao mà miệng méo đi như bị trúng gió. Cũng không nói gì mà chỉ chỉ
cái miệng c