ăn nhìn hai người một lượt, thấp
giọng khó chịu nói: “Chỗ tôi đây chỉ có một cái giường, nếu hai vị muốn ở lại
chỉ có thể ở phòng củi, nếu không chê thì cứ vào”. Mộ Dung Vô Phong nói: “Chỉ cần
có chỗ dung thân là được, không dám phiền phức hơn”.
Người thợ săn thấy đôi
chân chàng bất tiện, định đón lấy Hà Y, Mộ Dung Vô Phong rụt lại, từ chối nói:
“Đa tạ. Cô nương đang lâm trọng bệnh, không nên cử động nhiều, cứ để tôi”.
Trong phòng củi có một vại nước, một bếp lò, mặt đất thì toàn bùn, bẩn thỉu vô
cùng.
Còn may trong góc tường có một đống rơm. Mộ Dung Vô Phong gom đống rơm lại
thành một đống thật dày, bên trên trải tấm chăn đem từ trên xe xuống, sau đó cần
thận hết sức đặt Hà Y lên tấm chăn. Trong bếp hãy còn tàn lửa, cho thêm vài
thanh củi lại cháy bùng lên, thoáng chốc đã đun xong một siêu nước nóng.
Khung
cửa sớm đã hỏng hết, hai cánh cửa chỉ khép hờ với nhau, cứ khi gió to thổi tới
lại lách cách va vào nhau. Mộ Dung Vô Phong rửa tay rồi lại sao thuốc, hòa với
nước nóng, chế ra một bát thuốc cao đặc màu đen. Chuẩn bị xong mọi thứ, chàng
tháo lớp băng đang cuốn ở bụng nàng, rửa sạch vết thương rồi lấy trong hộp thuốc
một con dao nhỏ vừa mỏng vừa sắc nhọn, trước tiên hơ qua lửa rồi nhúng vào rượu
thuốc. Hà Y nhìn chàng, không kìm được mà run bắn toàn thân, nhỏ giọng hỏi: “Có
đau lắm không?
Ta… ta từ nhỏ đã rất sợ đau”. Mộ Dung Vô Phong bật cười, nói: “Sở
nữ hiệp mà lại sợ đau? Việc này nói ra, chỉ sợ người khác sẽ cười vỡ bụng”.
“Chính vì sợ đau nên ta mới khổ luyện khinh công, chính là để chạy… chạy cho
nhanh một chút”, nàng lo lắng nhìn chăm chăm vào con dao trên tay chàng. “Ta đã
dùng châm phong bế đại huyệt trên người nàng, hiện giờ trừ đầu nàng là còn có
thể cử động ra, tất cả những nơi khác trên người đều không có cảm giác.
Chỉ sợ
phải để nàng nằm như thế mười ngày, đợi khi vết thương khép lại ta mới dám giải
khai huyệt đạo của nàng”, chàng vừa nói vừa bắt đầu xử lý vết thương. Từ khi bắt
đầu hành nghề đến nay đây là lần đầu tiên đối diện bệnh nhân lại lưỡng lự,
chàng chần chừ một lát, mãi không xuống tay được. Nghiến chặt răng, chàng dùng
con dao nhỏ rạch vết thương đã sưng phù, mở ra một đường hẹp rồi từng lớp từng
lớp khâu lại, thoáng chốc đã hoàn toàn khâu xong.
Tay của chính chàng lần đầu
tiên không do chàng làm chủ mà run rẩy. Bôi thuốc cao lên, dùng nước nóng lau
qua thân thể lạnh băng của nàng rồi thay cho nàng một bộ y phục trắng sạch sẽ.
Biết chàng ưa sạch sẽ, lúc đi nàng đã mang theo hơn mười bộ y phục trắng còn quần
áo để chính mình thay thì nàng lại quên sạch. Xử lý xong tất thảy, đắp chăn cẩn
thận cho nàng, chàng lặng lẽ, chăm chú nhìn nàng, nhìn rất lâu rồi chợt nói:
“Hà Y, khi còn nhỏ… có người thường ức hiếp nàng sao?”.
Trên lưng của nàng còn
vài vết sẹo mờ mờ, tuy là của nhiều năm trước nhưng chàng vẫn có thể tưởng tượng
lúc ấy trông ra sao. Nàng cười cười, tránh cái nhìn của chàng: “Ta lợi hại như
thế này, làm sao có ai bắt nạt được ta? Chẳng qua thuở nhỏ nghịch ngợm, hay bị
ngã nên mới có mấy vết ấy thôi ấy mà thôi”. Nàng lựa lời mà quên rằng Mộ Dung
Vô Phong là một đại phu, tự nhiên đủ khả năng nhận diện các loại sẹo.
Chàng cúi
thấp đầu trầm mặc, không truy hỏi thêm nữa. “Chàng thì sao? Lúc nhỏ chàng thế
nào?”, nàng hỏi lại, cố gắng khiến bầu không khí dễ chịu hơn. Chàng nhạt giọng
nói: “Không nhớ lắm”. Giữa hai người vì sao cuối cùng vẫn có một vài việc không
thể nói ra? Rốt cuộc nàng muốn che giấu cái gì? “Ngủ sớm một chút đi.
Nàng mệt
rồi”, không đợi Hà Y lại mở miệng hỏi, Mộ Dung Vô Phong dứt khoát cắt ngang câu
chuyện. Chàng nửa nằm nửa ngồi trên một đụn rơm cách nàng mười thước, dặn dò:
“Nếu ban đêm thấy khó chịu chỗ nào, nhất định phải gọi ta dậy”. “Ừm”, nàng quay
mặt về phía chàng, nhìn chàng nhắm mắt lại rồi rất nhanh chìm vào giấc mộng.
Cây đèn rất nhỏ. Dưới ánh đèn, khuôn mặt chàng nhợt nhạt nhưng anh tuấn, dưới
đôi mày kiếm là cái mũi thẳng dài và đôi môi thanh tú. Lúc ngủ, chàng vẫn hơi
nhíu mày, tựa như kể cả trong giấc ngủ vẫn đang nghĩ ngợi gì đó. Hà Y ngắm
chàng, không cười nữa.
Trong lòng nàng trỗi dậy muôn nỗi xót thương. Áo khoác
trắng như tuyết đắp nghiêng nghiêng trên người chàng lại càng lộ rõ làn da trắng
đến mức gần như không có chút huyết sắc và thân thể yếu ớt của chàng.
Mười mấy
ngày không gặp vậy mà chàng lại gầy đi nhiều như thế. Nàng nhìn chàng đến ngẩn
người, nhìn rất lâu mới cảm thấy có chút mệt mỏi nhưng không sao ngủ được. Thân
thể không thể cựa quậy chút nào, đây tuyệt đối không phải cảm giác dễ chịu.
Nàng nhanh chóng cảm thấy bức bối, muốn nói chuyện, cho dù chỉ cử động đầu ngón
chân thôi cũng được. Nàng đành xoay xoay thứ duy nhất có thể cử động được – cái
đầu, trong lòng dấy lên nỗi bi thương. Lẽ nào đây chính là cảm giác của chàng mỗi
khi cơn phong thấp tái phát? Cánh cửa đột nhiên mở ra.
Người thợ săn kia nhẹ
nhàng tiến vào. Nàng chỉ liếc một cái là hiểu hắn muốn làm cái gì, bởi trên tay
hắn là một con dao, một con dao chặt củi. Ánh mắt hắn nhìn nàng trừng
