qua một đoạn bùn lầy nhưng nhờ chế tác tinh xảo mà không vấy bẩn lên y phục trắng
như tuyết chút nào. Khuôn mặt của cả hai đều nhợt nhạt tới mức đáng sợ nhưng nụ
cười nhẹ của chàng thanh niên vẫn cực kỳ mê hồn.
Đôi mắt chàng vốn lạnh lùng
nhưng khi cười lại toát ra ánh sáng, ấm áp tựa như tiết xuân. Không đợi chàng
thanh niên mở miệng, Tân đại nương đã cười nói: “Quý khách tới tá túc phải
không?”. Thanh niên áo trắng gật đầu, nói: “Không biết…”. “Có, có, phòng con
trai lão ở kế bên, có nhà bếp riêng, may là còn sạch sẽ. Lão sẽ lập tức thu dọn
giúp công tử, qua một lát là có thể ở được rồi”, tựa như biết họ muốn hỏi cái
gì, lại sợ khách đi mất, Tân đại nương nhanh nhảu đáp.
“Được như thế thì rất cảm
tạ. Quý danh của đại nương là?” “Lão họ Tân, nên xưng hô với công tử thế nào?”
Thanh niên áo trắng chính là Mộ Dung Vô Phong, chàng ngập ngừng một lát rồi
nói: “Tôi họ Ngô. Vị này là…”, chàng nhìn vào cô gái trong lòng mình, có chút
khó xử, tựa như không biết nên giới thiệu nàng thế nào. Tân đại nương cười nói:
“Nếu như hai vị muốn ở riêng, lão có thể ở cùng với vị cô nương này. Bệnh của
cô ấy có vẻ không nhẹ, lão đi nhóm lò sưởi đây”. Mộ Dung Vô Phong nghĩ một chút
rồi lắp bắp nói: “Chúng tôi… ở cùng với nhau”.
“Vậy cô ấy chính là thê tử của
công tử rồi”, Tân đại nương chăm chú nhìn chàng. Khuôn mặt chàng đỏ lên một
chút, một lúc sau nói: “Chân của tôi không được thuận tiện, liệu có thể…”,
chàng nhìn thanh chắn cửa dưới chân. “Việc này dễ thôi”, Tân đại nương thoắt
cái đã lấy từ trong phòng ra một con dao chặt củi, chặt hai thanh chắn cửa
phòng đi. Mộ Dung Vô Phong lăn bánh xe đi vào phòng khách, đặt cô gái nằm trong
lòng lên giường rồi phủ chăn đắp cẩn thận cho nàng. Tân đại nương lấy cho chàng
một tách trà nóng, hai cái màn thầu.
Chàng khách khí tiếp lấy, nói: “Đa tạ”.
Dáng vẻ ăn màn thầu của chàng vẫn rất lịch lãm, dáng vẻ uống trà cũng lịch lãm.
Từ trước tới giờ Tân đại nương chưa từng thấy ai từng cử chỉ, hành vi đều lịch
lãm đến thế. “Đại nương, quanh đây có tiệm thuốc nào không?”, Mộ Dung Vô Phong
chợt hỏi. “Có đấy, mỗi tội không lớn.
Đại phu là từ bên ngoài mời tới, họ Lưu,
y thuật rất giỏi. Cứ cách chín ngày mới tới một lần. Đến lúc ấy người mấy chục
dặm quanh đây lại kéo tới khám bệnh. Lúc ông ta chưa tới, sẽ do đồ đệ tọa đường,
trình độ kém hơn một chút. Các vị đến vừa khéo, hôm nay ông ta đang ở đây, có cần
lão đưa các vị đi không?” Mộ Dung Vô Phong cười nhạt, nói:
“Không cần đi khám bệnh,
tôi chỉ muốn lấy vài vị thuốc mà thôi”. Sau khi cho thêm củi, an bài ổn thỏa mọi
việc, hai người cùng tới trước tiệm thuốc. Còn chưa thăm bệnh kê thuốc, người
mua thuốc đương nhiên rất ít. Tân đại nương đưa Mộ Dung Vô Phong tới bên quầy
thuốc, gọi người: “A Thủy, cha cháu có ở đây không?”, thôn nhỏ, mọi người đều
quen nhau.
A Thủy là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi khỏe mạnh, nhà A Thủy
chính là một trong vài nhà biết chữ trong thôn. Cha của A Thủy đương nhiên
chính là ông chủ tiệm thuốc. “Ai cha, Tân đại nương, bà tới đây làm gì? Sao? Thấy
chỗ chúng tôi đông người, mang màn thầu đến bán hả?”, một người trung niên béo
tốt từ trong bước ra, nhiệt tình chào hỏi Tân đại nương, đồng thời đưa mắt đánh
giá Mộ Dung Vô Phong.
Người miền núi hiếu kỳ thì cũng thôi, cha của A Thủy là
người duy nhất trong thôn từng đi ra bên ngoài mở rộng tầm mắt cũng không nén được
mà khâm phục khí chất thanh đạm tao nhã như hoa cúc của chàng. Mộ Dung Vô Phong
im lặng nghe hai người chào hỏi, đợi cho tới khi họ nói xong. Tân đại nương
nói: “Vị Ngô công tử này là khách mới tới nhà lão, nương tử của công tử không
được khỏe, muốn tìm Tiêu lão bản ông bốc ít thuốc”.
Tiêu lão bản cười hà hà,
nói: “Mọi người tới hôm nay thật khéo, Lưu đại phu vừa mới tới, đang uống trà
trong nhà tôi. Ngô phu nhân ở nơi nào, mời Lưu đại phu tới khám lại chẳng tốt
hơn sao?”. Mộ Dung Vô Phong khẽ ho vài tiếng, sắc mặt có chút tái đi. Tiêu lão
bản thầm nhủ, chớ nói vợ ngươi, bản thân ngươi xem ra cũng đang bệnh tật. Mộ
Dung Vô Phong khẽ nói: “Đa tạ, hà tất phải như thế. Phương thuốc tôi nhớ rõ đây
rồi”.
“A Thủy, lại đây bốc thuốc”, Tiêu lão bản hắng giọng nói. “Làm phiền rồi,
tôi muốn Đương Quy, Trạch Tả mỗi thứ năm tiền; Xuyên Khung, Hồng Hoa, Đào Nhân,
Đan Bì mỗi thứ ba tiền; Đỗ Trọng một tiền. Mười gói như thế. Xin hỏi có Thất Li
Tán không?” Tiêu lão bản nói: “Thất li tán… loại thuốc sẵn quý như thế tiệm nhỏ
không có”. Mộ Dung Vô Phong cười nói: “Thuốc sẵn không có cũng không vội, giờ
có thể pha chế.
Xin lấy cho tôi một tiền hai xu Chu Sa, Xạ Hương một xu hai li,
Mai Hoa Băng Phiến một xu hai li, Hương Trầm một tiền năm xu, Hồng Hoa một tiền
năm xu, Minh Mạt Dược một tiền năm xu, Huyết Kiệt một lượng, trà Phấn Khẩu Nhi
một tiền bốn xu. Sau khi nghiền ra, chiếu theo số lượng trên chế thành mười phần”,
chàng nói rất chậm, A Thủy chân tay cũng nhanh nhẹn, lấy ra một tờ giấy, bốc
thuốc nhanh như bay.
Mộ Dung Vô Phong lặng yên nhìn A Thủy, chỉ hai vị thuốc
bên trong bảo: “Hai vị n