au quặn một cái, chàng đã rút thanh kiếm ra. Tất cả bột thuốc
đều rắc lên miệng vết thương, tại chỗ nghiêm trọng nhất còn đắp vào một chút
kim sáng dược Hà Y mang theo tùy thân. Sau đó chàng nhanh chóng băng vết thương
lại rồi ôm lấy nàng đưa tới xe ngựa. May mà nàng mang theo xe lăn của chàng, nếu
không chỉ sợ dù chàng có bỏ ra bao nhiêu sức lực cũng chưa chắc đem được nàng
lên xe mà không động tới vết thương của nàng.
Nếu không có xe ngựa, họ chỉ đành
ngồi dưới gốc cây ấy mà dần dần chết cóng. Nữ nhân đã thông minh thì bất kể là
lúc nào vẫn cứ thông minh. Tuyết bay, gió buốt, lò than hồng. Khí lạnh tê tái
ngấm tới tận xương của tháng Hai như bị tấm rèm dày chặn ngoài cửa.
Hà Y cuộn
trong mấy tầng chăn dày, nằm trên một bên ghế, lò sưởi ấm áp đặt bên mình, ánh
lửa đỏ chiếu lên khuôn mặt tái nhợt đến đáng sợ của nàng. Nàng mất quá nhiều
máu, vết thương lại quá sâu, thậm chí cả sau khi đã được băng lại, đến cả Mộ
Dung Vô Phong cũng không dám khẳng định liệu vết thương của nàng đã hoàn toàn
ngừng chảy máu hay chưa.
Huống chi bọn họ không đủ dược liệu. Nếu là người bình
thường, trong tình trạng ấy trong vòng một canh giờ là mất mạng rồi. Nhờ là người
tập võ Hà Y mới có thể chịu đựng lâu như thế. “Nàng thấy ấm chưa?”, Mộ Dung Vô
Phong bình đạm nói. Lúc thăm bệnh cho người đang trong cơn nguy kịch, bất kể
trong lòng anh có lo lắng đến thế nào, có tuyệt vọng ra sao, tuyệt đối không được
mảy may thể hiện ra để bệnh nhân thấy.
Tay của đại phu phải cực kỳ ổn định, để
giữ sự ổn định ấy, anh phải giữ khoảng cách với bệnh nhân. Nếu như anh quá
thương cảm với bệnh nhân, tay của anh sẽ yếu đi, không dám thử, không chịu mạo
hiểm dẫn tới bỏ lỡ nhiều cơ hội cứu chữa. Chàng thường dạy học trò của mình như
thế. Hà Y gật đầu, nhẹ giọng đáp, “Trước khi tới đây ta đã hỏi qua mấy người
dân bản địa rồi, nếu chúng ta cứ đi về phía trước, đi khoảng một ngày sẽ gặp được
một thôn lớn”.
Ánh mắt của nàng vẫn còn rất trong sáng tỉnh táo, tiếng nói tuy
nhỏ nhưng vẫn giữ được tốc độ nói như lúc thường. Mộ Dung Vô Phong gật đầu,
trong lòng tính toán một chút.
Lộ trình quay về đại khái phải mất bốn ngày,
trên đường cũng nhiều hung hiểm, mịt mùng chẳng bóng người. Xem ra chỉ có thể
đi về phía trước, đến thôn đó nghỉ lại một chút có khi cũng tìm được người giúp
đỡ. Cũng có thể trong thôn có tiệm thuốc, mấy vị thuốc chàng cần sẽ có.
“Chàng
có biết đánh xe ngựa không?”, nàng chợt hỏi. Rốt cuộc cũng không thể cùng ngồi
trong xe rồi cứ thế đậu xe bên đường mãi được. Lời vừa ra khỏi miệng lòng đã hối
hận rồi. Việc này còn cần hỏi sao? Mộ Dung Vô Phong vốn quen ngồi xe, chỉ sợ
cái roi đánh xe trông như thế nào cũng không biết.
Quả nhiên chàng thành thật
nói: “Chưa từng thử qua, có điều chắc cũng không quá khó”. “Nó là ngựa của ta,
có thể tự đi về phía trước, chàng chỉ cần nhắm lúc nào nó đi chậm lại thì ra
roi thúc là được”, giọng của nàng càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mỏng, cơ hồ
nghe không rõ. Mộ Dung Vô Phong cuộn mình trong một chiếc áo khoác dày, trèo
lên trước xe nói: “Nàng yên tâm, nằm yên, chớ động đậy”. Xe ngựa chầm chậm tiến
về phía trước.
Đường núi gập ghềnh, một con đường hẹp quanh co vươn dài mãi như
vô cùng tận. Trên trời tuyết vẫn rơi, con đường dần chìm trong tuyết.
Đã đi được
khoảng ba canh giờ, cứ mỗi nửa canh giờ, Mộ Dung Vô Phong lại vào thùng xe xem
một lần. Tuy hơi thở yếu ớt, Hà Y vẫn ương ngạnh một câu đáp một câu tiếp chuyện
Mộ Dung Vô Phong. Người sáng mắt đều có thể phát hiện đầu óc của nàng đã dần dần
mất tỉnh táo, chỉ dựa vào chút khẩu khí mà kiên trì đến bây giờ, không muốn để
chàng quá lo lắng, xét cho cùng sức khỏe của chính chàng cũng không được tốt.
Hai ngày trước chàng vẫn đang còn là một bệnh nhân đến việc ngồi dậy khỏi giường
cũng khó khăn, bây giờ phải vừa vất vả đánh xe, vừa chăm sóc vết thương của
nàng trong cái thời tiết như muốn lấy mạng chàng. Không gian tĩnh mịch, đêm dần
xuống.
Không xa phía trước có ánh đèn thấp thoáng trong rừng cây. Lẽ nào Hà Y
nhầm? Thôn kia vốn không xa đến thế? Nhưng xem ra kia không giống như thôn
trang, bởi chỉ có một ánh đèn, một ánh đèn nho nhỏ. Đến gần mới thấy đó là hai
gian phòng lụp xụp, có vẻ như là nơi ở của thợ săn.
Có đèn đương nhiên là có
người. Bất kể thế nào bọn họ cũng phải xuống xe nghỉ lại một đêm. Một là, vết
thương của Hà Y cần khâu lại, thay thuốc. Hai là, ngựa cũng mệt rồi. Cắn răng
đưa xe xuống đất, ngồi lên rồi ôm lấy Hà Y.
Sắc mặt của Hà Y xám như tro, người
mềm nhũn nằm trong lòng chàng, hơi thở vừa yếu ớt vừa khó khăn. Chàng gõ cửa, cửa
mở “kẹt” một tiếng, một đại hán cực kỳ tráng kiện bước ra, lúc mở cửa trong tay
còn cầm một cái bánh nướng.
Người này mặc một tấm áo khoác da hổ, trang phục
theo lối thợ săn điển hình. Mộ Dung Vô Phong mỉm cười, nói: “Vị huynh đài này,
chúng tôi là người qua đường, vốn muốn đi suốt đêm không ngờ gặp gió tuyết.
Không biết liệu có thể cho ở lại chỗ này qua đêm, sáng mai xin đi sớm. Đến lúc
đó xin phép được gửi tiền phòng”.
Người thợ s